Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Vốn dĩ Dạ Vãn Lan cũng không quan tâm gì đến vấn đề này, nên cô cũng không đáp lại những lời bình luận đó.
Cô vừa tính tắt wechat thì Trình Thanh Lê gọi đến.
“Chị Lan ơi, chị thấy tin nhắn em mới gửi chưa, có chuyện lớn rồi đó!”
Dạ Vãn Lan mở loa ngoài vừa nghe cô nàng nói vừa sắp xếp lại giá sách: “Có chuyện gì vậy?”
“Chuyện rành rành như vậy mà chị bảo là không có gì hết hả?” Trình Thanh Lê có chút sốt ruột nói: “Khoan nói tới chuyện làm mất lòng nhà họ Chu, chỉ tính đến việc làm mất lòng nhà họ Tần thôi cũng đủ khiến chị không thể tiếp tục làm người mẫu nữa đấy!”
“Đây không phải là chuyện tốt sao.” Dạ Vãn Lan cười nhạt: “Chị cũng tính rút khỏi giới người mẫu rồi.”
Trình Thanh Lê cho rằng mình nghe nhầm: “Chị không muốn làm nữa? Chị điên rồi sao?”
Vóc dáng và gương mặt của Dạ Vãn Lan phải nói là cực kỳ xinh đẹp, nhưng làm người mẫu khác với làm diễn viên cần có tài năng diễn xuất.
Với lại cô nàng từng nghe đám đàn anh đàn chị trong công ty nói rằng Dạ Vãn Lan đã tốn rất nhiều công sức mới có thể bước vào giới người mẫu này, sao có thể nói rút khỏi là rút khỏi được?
Dạ Vãn Lan không trả lời mà hỏi ngược lại cô nàng: “Thanh Lê à, em có từng nghĩ đến việc chuyển nghề không?”
Một tháng trước, sau khi Thịnh Vận Ức về nước thì cô gái xuyên vào cơ thể cô đã bị công ty Giải Trí Hoàng Trì cắt hết mọi tài nguyên, đồng thời ném cô ta cho một trợ lý mới cũng chính là Trình Thanh Lê, người mà bị tất cả mọi người trong công ty xa lánh nhằm tỏ rõ sự trung thành của mình.
Nguyên nhân mà cô gái xuyên không này lựa chọn việc rời khỏi cơ thể của cô cũng là do đã bị ép vào bước đường cùng rồi.
Nhưng với cô mà nói, chỉ cần cô không chết vậy thì cô vẫn có thể mở ra một con đường mới cho mình đi.
Trình Thanh Lê sửng sốt: “Chị Lan…”
Dạ Vãn Lan nói: “Hay em tiếp tục đi theo chị nhé?”
Trình Thanh Lê nước mắt lưng tròng: “Chị đã muốn rút khỏi giới này rồi? Sao em tiếp tục làm việc chung với chị được?”
Cái mạng nhân viên quèn này của cô nàng thật là khổ quá mà.
“Rút khỏi giới này không có nghĩa là không làm việc nữa, chị chỉ là không thích làm việc trước đám đông vậy thôi, chị đã có mục tiêu khác rồi.” Dạ Vãn Lan mỉm cười nói: “Chị đang cần người, cần rất nhiều người.”
Trình Thanh Lê vô thức hỏi: “Mục tiêu gì vậy?”
Dạ Vãn Lan trả lời: “Trước tiên, chúng ta cần lập ra một mục tiêu nhỏ, ví dụ như kiếm được một trăm triệu trước.”
Trình Thanh Lê: “Hả?”
Cuối cùng cô nàng đã đưa ra được một kết luận, Dạ Vãn Lan điên rồi.
Sau khi kết thúc cuộc gọi, Dạ Vãn Lan rút ra một quyển sách.
Đây là một quyển sách cũ, trang sách đã ngả vàng nhưng được chủ của nó bảo quản rất kỹ.
Khi cô muốn lật ra xem thử, đột nhiên có người gõ cửa phòng.
Dạ Vãn Lan giật mình chạy đến mở cửa phòng.
“Chú ạ.”
“Nếu đã về nhà rồi thì nhớ sửa đổi lại tính tình.” Lâm Hoài Cẩn bước vào phòng sau đó quan sát cô từ đầu đến chân: “Chú mà biết được cháu lại đi tìm Chu Hạ Trần thì chú sẽ đánh gãy chân cháu đấy.”
Dạ Vãn Lan rất nghe lời đáp lại: “Vâng ạ.”
Lâm Hoài Cẩn hơi kinh ngạc khi nghe được câu trả lời của của cô, ông dè dặt hỏi: “Cháu… vẫn ổn chứ?”
Dạ Vãn Lan của bây giờ cho ông một cảm giác rất lạ.
Rõ ràng vững như núi thái sơn, nhưng dưới chân núi như có hàng ngàn cơn sóng lớn quật vào, không biết ngọn núi này đến lúc nào thì sẽ bị những cơn sóng đó quật ngã tan tành.
Nó nhìn như rất hiền hòa nhưng cũng rất hung ác, mang cho người ta cảm giác cực kỳ mâu thuẫn.
Dạ Vãn Lan mỉm cười nói: “Vẫn ổn ạ.”
Trong xã hội trật tự này, cô nhất định sẽ nhẫn nhịn không giết người lung tung.
“Chú nghe Ôn Lễ nói gần đây Nhất Trung đã mời được một nhà tư vấn tâm lý đến từ Vân Kinh, chuyên về việc giúp học sinh giải tỏa áp lực.” Lâm Hoài Cẩn chần chừ hỏi: “Không thì… cháu cũng đi khám thử nhé?”
Dạ Vãn Lan vẫn cứ mỉm cười nói: “Vâng, cháu cảm ơn chú ạ.”
“Mỗi ngày cháu đều đọc quyển sách này, đọc đến trang sách cũng nhàu nát luôn rồi.” Lâm Hoài Cẩn lướt mắt để ý thấy quyển sách cô đang cầm trên tay, ông than thở nói.
[Vĩnh Thuận năm 1723 Lịch Sử Thần Châu, do bị một thế lực xa lạ xâm lược, công chúa Tịnh An bị ngũ mã phanh thây, hoàng đế Vĩnh Thuận treo cổ tự sát bảo vệ con dân, công chúa Vĩnh Lạc tự thiêu mình trong cung Vĩnh Lạc, triều Ninh bị diệt, được lịch sử ghi nhận là “Trận Chiến Vạn Quân”]
Trận chiến tranh mang theo sự sỉ nhục này đã khiến cho Thần Châu bị tụt lại so với thế giới trong một khoảng thời gian dài hơn một trăm năm.
Cho đến hôm nay, kể cả sở nghiên cứu chiến lược thế giới cũng chưa tìm ra được kẻ xâm lược Thần Châu vào 300 năm trước là ai.
Nó đã trở thành một câu hỏi mà cả thế giới vẫn chưa thể giải thích được.
Lâm Hoài Cẩn lắc đầu thở dài nhìn sang cây đàn cổ bên cạnh: “Cây đàn này để đây cũng lâu lắm rồi, khi nào thì cháu đàn cho chú nghe một khúc? Cháu biết đánh đàn cổ nhỉ?”
Dạ Vãn Lan suy nghĩ chốc lát liền nói: “Khi cháu giết người ạ.”
Lâm Hoài Cẩn: “Hả?”
Ông nghĩ chắc cô bị điên thật rồi, bị điên nặng luôn ấy.
Điệu nhạc giết người, chắc là xem truyện võ hiệp nhiều quá rồi.
Lâm Hoài Cẩn xoa nhẹ huyệt thái dương: “Chú sẽ giúp cháu hẹn nhà tư vấn tâm lý, ngày mai cháu đến Nhất Trung khám thử đi nhé, nếu như bệnh nặng quá thì chúng ta sẽ nhập viện.”
Dạ Vãn Lan ngoan ngoãn nghe theo: “Vâng ạ.”
“Còn về phía thím của cháu thì…” Lâm Hoài Cẩn muốn nói gì đó nhưng sau cùng đành im lặng bước ra khỏi phòng.
Lòng ông chua xót khi nghĩ đến cảnh trước kia cả nhà sum vầy bên nhau mà giờ đây thành ra như vậy.
Người một nhà mà sao lại trở thành như vậy chứ.
…
8 giờ sáng ngày hôm sau, bệnh viện Đệ Nhất tại Giang Thành.
“A Tiên vẫn chưa tỉnh sao?” Chu Hạ Trần lo lắng đứng ở bên ngoài phòng ICU.
“Vẫn chưa ạ.” Thư ký cúi đầu nói: “Dạ tiểu thư đánh quá nặng tay, cô ta…”
Dù sự việc đã xảy ra cách đây hai ngày nhưng anh ta vẫn khó có thể tưởng tượng với dáng người mảnh mai của Dạ Vãn Lan sao lại có sức lớn như vậy, thế mà có thể đánh ngã một người đã học đấm bốc từ nhỏ như Tần Tiên.
“Hạ Trần, cái con bé họ Dạ kia thật là quá đáng.” Bà Tần vừa lau nước mắt vừa nói: “Bác biết cháu cưng chiều con bé, nhưng cháu xem nó đã làm gì này? Bác nhắc cho cháu nhớ, Vận Ức đã về rồi đấy.”
“Bác gái, bác cứ yên tâm đi ạ.” Khi nhắc tới Thịnh Vận Ức, thái độ và giọng điệu của Chu Hạ Trần lập tức trở nên nhẹ nhàng: “Cháu nhất định sẽ sắp xếp ổn thỏa chuyện này.”
“Cháu có thể nói ra được như vậy là tốt quá rồi.” Bà Tần vờ như nói lời khuyên nhủ nói: “Hạ Trần à, có một số phụ nữ rất thích chơi trò mèo vờn chuột, cháu đừng bao giờ để bị lừa đấy, bác mong rằng trước khi thằng Tiên nó tỉnh dậy, cháu đã giải quyết xong chuyện này, nếu không bác sẽ…”
Nếu chuyện này để nhà họ Tần giải quyết thì Dạ Vãn Lan không chết cũng bị thương.
Chu Hạ Trần lạnh nhạt trả lời: “Vâng, cháu hiểu rồi ạ.”
“Bác gái, Hạ Trần!” Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên.
Chu Hạ Trần nghe được, anh ta xoay người lại mỉm cười, chân mày cuối cùng cũng giãn ra: “Sao em lại đến đây?”
“Mấy ngày nay anh không ăn cơm đúng giờ, em sợ anh lại đau bao tử.” Thịnh Vận Ức cầm lấy hộp giữ nhiệt đưa cho anh ta: “Công việc có nhiều đi chăng nữa, cũng phải nhớ lo cho sức khỏe của mình chứ.”
“Vất vả cho em rồi.” Ánh mắt của Chu Hạ Trần mang theo sự yêu chiều: “Tay của em dùng để vẽ tranh, đừng xuống bếp nấu ăn nữa.”
“Vận Ức đến rồi à.” Bà Tần thân thiết nắm lấy tay cô ta: “Đã lâu rồi không gặp, cháu ngày càng xinh đẹp ra đấy.”
“Anh Tiên vẫn chưa tỉnh ạ?” Thịnh Vận Ức lo lắng hỏi: “Sao lại bị thương nặng đến vậy?”
Bà Tần thở dài: “Cháu đến đây thăm nó, nó nhất định sẽ nhanh khỏi thôi.”
Thịnh Vận Ức gật đầu.
Ngồi xuống trò chuyện một lúc, sau đó cô ta tính đứng dậy đi về.
Chu Hạ Trần nói: “Để anh đưa em về.”
“Không cần đâu.” Thịnh Vận Ức mỉm cười nói: “Anh bận việc của anh đi, em sẽ đến phòng vẽ.”
Chu Hạ Trần nghe vậy dặn dò thư ký: “Cậu chở Vận Ức về đi.”
Thư ký đáp xong, lập tức lái xe chở Thịnh Vận Ức đến phòng vẽ.
Đèn giao thông tại con đường phía trước vừa hay bật đèn đỏ, xe vô tình dừng ngay trước cổng trường Nhất Trung tại Giang Thành.
Thư ký bất thình lình cau mày khi anh ta nhìn thấy bóng người quen thuộc kia.
Qua kính chiếu hậu thấy được Dạ Vãn Lan đang bước đến gần xe mình.
“Dạ tiểu thư, xin dừng bước.” Thư ký mở cửa sổ xe nghiêm túc nhìn cô, giọng điệu kèm theo sự chế giễu nói: “Tiên sinh không ở trên xe, cô chạy theo qua đây là muốn tiếp tục kiếm chuyện với tiểu thư Vận Ức nữa sao, tích thêm chút đức cho bản thân mình không phải tốt hơn à?”