Trong mắt Trữ Lễ Hàn hiện lên một chút ý cười.\n\nAnh nhìn cô, nhưng không lập tức đồng ý.\n\n“Anh nghĩ xem, ông ta đã thỏa hiệp, nhưng với một khoản tiền lớn như vậy nằm trong tay tôi, nhỡ đâu xong việc ông ta càng nghĩ càng tức giận, quyết định thuê người giết tôi, để tôi chết trên đường không bao giờ cầm được tiền thì sao?”\n\n“Ngài Trữ, xong rồi.” Y tá nói.\n\nTrữ Lễ Hàn gật đầu, lịch sự nói “Cảm ơn”, rồi anh từ từ đứng dậy: “Tôi có một biện pháp tốt hơn.”\n\nÚc Tưởng: “Hử?”\n\nTrữ Lễ Hàn: “Tôi đích thân đưa cô đi, thế nào?”\n\nÚc Tưởng: “Vậy thì tốt quá, nhưng anh không có một phần tiền, anh thấy ổn không?”\n\nTrữ Lễ Hàn: “...”\n\nCòn rất ki bo.\n\nAnh đã giúp cô giành được nhiều như vậy, mà một phần cô cũng tiếc?\n\n\"...Được.\" Trữ Lễ Hàn thờ ơ đáp lại.\n\nÚc Tưởng cũng liền thuận miệng vô cảm mà khen một cậu: \"Anh ưu tú thật đấy!” \n\nRất yêu, rất yêu!\n\nThực ra cũng giống như Trữ Lễ Hàn khen cô thông minh vậy, chẳng phải chỉ là đôi bên tâng bốc nhau một chút sao? Cũng không mất gì.\n\nNhưng Trữ Lễ Hàn lại không \"lịch sự\" lắm.\n\nAnh không nói cảm ơn.\n\nNgược lại hỏi: \"Ưu tú ở chỗ nào?\"\n\nÚc Tưởng khựng lại.\n\nĐây chẳng phải làm khó tôi sao? Chỉ khen anh một câu, anh lại muốn tôi viết hẳn một bài văn 500 chữ nịnh nọt sao?\n\nÚc Tưởng bực bội nói với hệ thống: “Không hổ danh là phản diện, quả nhiên đủ biến thái.”\n\nHệ thống: \"...\"\n\nNó không muốn nói chuyện với một người rõ ràng là vai pháo hôi, nhưng sắp nhận được tài sản khổng lồ là một trăm triệu như cô.\n\nChỗ nào của cô giống một phản diện?\n\nTôi nghĩ cô nên được đưa vào mấy thế giới với bảy, tám tên biến thái vây quanh.\n\nVài giây im lặng ngắn ngủi trôi đi.\n\nÚc Tưởng lên tiếng: \"Anh ưu tú ở ngoại hình, khí chất ưu tú, sản nghiệp khổng lồ trong tay anh đặc biệt ưu tú. Còn trên giường...\"\n\nHệ thống: !\n\nVệ sĩ: !\n\nĐây là chuyện chúng tôi có thể nghe sao? Vệ sĩ nghĩ thầm.\n\nTrữ Lễ Hàn nheo mắt, giơ tay bịt miệng Úc Tưởng, kéo cô ra ngoài.\n\nÚc Tưởng: \"Ưm ưm ưm...\"\n\nMiệng bị bịt chặt.\n\nNhưng trong lòng cô lại rất thả lỏng, thậm chí còn nói với hệ thống: “Cậu thấy chưa, đảm bảo sau này anh ấy không dám hỏi tôi anh ấy ưu tú ở chỗ nào nữa.”\n\nHệ thống: \"...\"\n\nTrữ Lễ Hàn đưa Úc Tưởng trở lại xe.\n\nÚc Tưởng lúc này mới có thể đẩy tay anh ra, nói: \"May mà anh không nhét tay bị thương vào miệng tôi...\"\n\nTrữ Lễ Hàn nhướn mày: \"Chứ không để cô liếm một cái, rồi lại phải đi tiêm thêm một mũi vaccine dại nữa đúng không?\"\n\nÚc Tưởng: \"...\"\n\nÚc Tưởng: “Anh ấy đang mỉa mai tôi.”\n\nHệ thống nghĩ thầm, mỉa mai hay lắm! Mỉa mai tuyệt quá!\n\nSau đó, nó liền nghe thấy Úc Tưởng nói: \"Nếu anh thực sự muốn tiêm thì cũng muộn rồi. Tôi đã cào anh từ tám trăm năm trước...\"\n\nThư ký Vương ngay lập tức nhớ lại buổi sáng hôm đó tại khách sạn, thoáng thấy một vết cào nhỏ bên cổ Trữ Lễ Hàn.\n\nThư ký Vương mặt đỏ bừng.\n\nHệ thống: \"...\"\n\nLà nó thua.\n\nTài xế đỏ mặt run rẩy hỏi: \"Cậu cả, bây giờ chúng ta đến buổi họp bên kia sao?\"\n\nTrữ Lễ Hàn xé một tờ giấy ướt, chậm rãi lau tay mình, nói: \"Đi cục dân chính.\"\n\nÚc Tưởng: ?\n\nÚc Tưởng: “Anh ấy lại bị tôi kích thích sao? Anh ấy điên rồi à?”\n\nHệ thống không trả lời.\n\nCó lẽ là tự kỷ rồi.\n\nÚc Tưởng liếm môi dưới, nói: \"Anh đang hành hạ tôi, hay là hành hạ chính mình vậy?\"\n\nTrữ Lễ Hàn không nói gì.\n\nTài xế lái xe đến cục dân chính.\n\nXe dừng trước cục dân chính nửa tiếng, tài xế còn xuống xe một lúc, không biết đi làm gì.\n\nÚc Tưởng buồn chán muốn chết.\n\nTrong khi đó, Trữ Lễ Hàn ngồi trong xe, dùng tay không bị thương xử lý tài liệu.\n\nÚc Tưởng nghĩ đi nghĩ lại, quyết định chơi game... Đến khi hết thể lực, cô quay sang hỏi vệ sĩ: \"Anh có trò chơi này trên điện thoại không? Nếu không, anh tải xuống, chúng ta kết bạn tốt, rồi anh có thể tặng thể lực cho tôi mỗi ngày!\"\n\nTrữ Lễ Hàn: \"...\"\n\nCó lẽ dù cô đến lúc lâm nguy, cũng vẫn có thể rút điện thoại ra chơi thêm một ván.\n\nTải một trò chơi không phải là việc quá khó đối với vệ sĩ.\n\nNhưng vệ sĩ phải nhìn sắc mặt của Trữ Lễ Hàn.\n\n\"Cậu cả...\" Vệ sĩ khẽ nói.\n\nÚc Tưởng đành quay đầu nhìn Trữ Lễ Hàn.\n\nCô mở miệng, tỏ vẻ đáng thương: \"Cậu cả...\"\n\nĐáy mắt của Trữ Lễ Hàn hơi lóe lên, anh tưởng rằng cô sẽ cầu xin anh để bảo vệ nghe theo lệnh cô.\n\nNhưng Úc Tưởng lại nói: “Hay là anh cũng tải đi?”\n\nTrữ Lễ Hàn: “…”\n\nÚc Tưởng: “Điện thoại của anh dung lượng bao nhiêu?”\n\nTrữ Lễ Hàn: “512GB.”\n\nÚc Tưởng: “Một chiếc điện thoại quá thích hợp để tải game!”\n\nVệ sĩ bên cạnh không nhịn được nghĩ, đây là do chúng ta không thỏa mãn được yêu cầu của cô Úc, nên cô liền chuyển sang hành hạ cậu cả sao?\n\nLúc này Trữ Lễ Hàn cuối cùng cũng mở miệng.\n\nAnh nói: “Chơi với cô ấy đi.”\n\nVì vậy, khi tài xế quay lại xe, khởi động lại động cơ, ngoài điện thoại của Trữ Lễ Hàn và tài xế ra, không ai trốn thoát, từ vệ sĩ đến thư ký Vương, tất cả đều đã tải xong ứng dụng game để tặng thể lực cho Úc Tưởng.\n\nCuộc sống này thật là tuyệt vời.\n\nÚc Tưởng nghĩ.\n\nCô lười duy trì mối quan hệ xã hội của nguyên chủ, cũng căn bản lười giao thiệp với bạn mới. Chỉ cần bạn bè tốt trong game như thế này là đủ rồi!\n\nÚc Tưởng chơi một lúc, tranh thủ ngẩng đầu hỏi: “Chúng ta đi rồi à?”\n\nTrữ Lễ Hàn không ngẩng đầu: “Không thì sao?”\n\nÚc Tưởng: “Tôi còn tưởng anh thật sự muốn đi đăng ký kết hôn với tôi chứ.”\n\nTrữ Lễ Hàn: “Sau đó để lại cho cô tài sản khổng lồ của tôi? Ngày đó có lẽ hơi khó đợi, cô Úc.”\n\nÚc Tưởng nghĩ, khó đợi là tốt.\n\nTai họa để lại ngàn năm.\n\nAnh sống lâu chút nhé.\n\nNhìn thấy xe rẽ sang một hướng khác, Úc Tưởng không nhịn được mở miệng: “Hay là anh dừng lại bên đường thả tôi xuống? Hoặc trực tiếp đưa tôi về công ty Khải Tinh?”\n\nThư ký Vương dường như đã đoán được ý của Trữ Lễ Hàn, cười khẽ nói: “Cô Úc, trước khi cô và tổng giám đốc Trữ giao dịch xong, cô đi theo chúng tôi vẫn an toàn hơn.”\n\nÚc Tưởng đã hiểu.\n\nĐây là lo lắng Trữ Sơn bị ép đến mức nóng nảy, nhỡ đâu, trong lòng lại luẩn quẩn, thật sự muốn hại chết cô thì sao bây giờ?\n\nXem ra mạng nhỏ của cô vẫn còn quan trọng.\n\nÚc Tưởng thắt dây an toàn chặt hơn, giơ ngón tay \"OK\": “Từ hôm nay, tôi sẽ là trang sức của cậu cả Trữ.”\n\nThư ký Vương không nhịn được cười một tiếng.\n\nViệc bị Trữ Sơn nhắm vào, đối với một người bình thường, nhất định sẽ cảm thấy rất ấm ức. Nhưng khi rơi vào tay của cô Úc, hiện tại mọi thứ ngược lại lại trở thành một vở hài kịch.\n\nKhi ở bên cạnh cô, anh cảm thấy khá là vui vẻ.\n\nBuổi chiều Trữ Lễ Hàn không có cuộc họp nào, anh cần ra nước ngoài một chuyến.\n\nÚc Tưởng ngủ gật trong xe, chờ tới khi tỉnh dậy, họ đã ở sân bay.\n\nTrữ Lễ Hàn đưa cô lên máy bay riêng.\n\nÚc Tưởng: “Người giàu vạn ác* ~”\n\n(*) Người giàu vạn ác (万恶的有钱人): Cụm từ này thường được sử dụng với ý nghĩa mỉa mai, bày tỏ sự ghen tị hoặc chỉ trích đối với những người giàu có.\n\nỞ phía công ty văn hóa Khải Tinh, Liêu Giai Phỉ cũng mới ngẩng đầu nói: \"Úc Tưởng đã trả lời tin nhắn của tôi.\"\n\n\"Ồ? Thế nào rồi? Cô ấy ở đâu?\"\n\n\"Ở trên máy bay riêng, sắp cất cánh ra nước ngoài.\"\n\n\"Không phải là cậu cả Trữ bị thương sao?\"\n\n\"Đúng vậy, sau khi xử lý xong ở bệnh viện, cậu cả Trữ có thể đang đi ra nước ngoài xử lý một việc gì đó, liền mang Úc Tưởng theo.\"\n\n\"Vãi!\"\n\n\"Vậy là, cậu cả Trữ không chỉ không tức giận, thậm chí còn mang Úc Tưởng theo...\" Mọi người nhấp môi, một nhất thời vừa cảm thán lại hâm mộ.\n\n\"Người giàu vạn ác!\"\n\nNinh Ninh đi ngang qua cũng sửng sốt.\n\nAnh Lăng vốn có tính tình tốt như vậy sao?\n\nTrước khi máy bay cất cánh, ở phía này, Úc Tưởng gọi điện cho bác cả trong nhà họ Úc.\n\nLúc này, hệ thống mới phát biểu: \"Tôi đã cho rằng cô giỏi giang, sẽ lập tức vả mặt nhà họ Úc, rồi quay đầu vứt bỏ bọn họ, tự mình bước lên đỉnh cao cuộc đời.\"\n\nÚc Tưởng: ?\n\nÚc Tưởng: “Người cậu nói là nữ chính trong kịch bản, không phải là tôi.”\n\nHệ thống: \"Haha, hóa ra cô vẫn nhớ rõ kịch bản pháo hôi của mình sao?\"\n\nÚc Tưởng không đáp lại lời này.\n\nCô đã nói với bác cả trong nhà họ Úc về việc Trữ Sơn sẽ đối phó cô, và yêu cầu bác cả tìm một luật sư.\n\nBác cả hoảng sợ, vội vàng chi số tiền lớn để tìm luật sư.\n\nÚc Tưởng hiểu rõ, để tự bảo vệ mình, bác cả trong nhà họ Úc sẽ chi số tiền lớn để mời một luật sư.\n\nỪm, ngày mai sẽ là lúc người đó đến xem hợp đồng.\n\nLại tiết kiệm được một khoản tiền cho bản thân, quả không sai ~\n\nHệ thống cũng chỉ lúc này mới nhận ra.\n\nHệ thống: \"Cô sử dụng họ như công cụ hình người à?\"\n\nÚc Tưởng đúng tinh hợp lý: “Đúng vậy, nếu có thể tiết kiệm sức mình, tất nhiên là nên để người khác làm rồi!”\n\nGiống như cô hiểu rõ rằng tổng giám đốc Thẩm chỉ quan tâm đến giá trị lợi ích trên người cô.\n\nCô cần tổng giám đốc Thẩm đem lại tiện lợi cho mình, nên cô không cần phải dùng một cái tát giết chết tổng giám đốc Thẩm.\n\nTìm kiếm nhiều công cụ hình người hơn cho bản thân, sẽ giúp cô trở thành một con cá ngắm nằm càng thoải mái hơn.\n\nNếu không, sớm hay muộn cũng sẽ bị ai đó \"câu\" lên.\n\nSau khi gọi điện thoại, Úc Tưởng mở trò chơi offline đơn giản lên chơi.\n\nGì mà trò dò mìn, trò chơi xếp hình.\n\nMột tiếp viên chưa từng gặp cô, nhưng xem xét thân phận địa vị đặc thù của cô gái Trữ Lễ Hàn đưa theo, liền đi đến, cung kính hỏi: \"Xin hỏi cô cần gì không?\"\n\nÚc Tưởng suy nghĩ một chút, hỏi: \"Có màn hình lớn không?\"\n\nTiếp viên do dự một chút: \"Có.\"\n\nÚc Tưởng nói: \"Càng lớn càng tốt.\"\n\nTiếp viên không do dự đáp: \"Được, được ạ.\"\n\nNửa giờ sau.\n\nMáy bay cất cánh.\n\nTrên máy bay tư nhân, ở trên màn hình lớn nhất có thể chiếu phim, nhưng 99% thời gian đều là việc chiếu video họp, bây giờ chuyển sang phát trò chơi xếp hình.\n\nTrữ Lễ Hàn vừa ngẩng đầu, là có thể nhìn thấy những viên đá quý xanh hoặc đỏ trong trò chơi xếp hình va chạm vào nhau, phát ra tiếng “keng keng keng”.\n\nTrữ Lễ Hàn: “...”\n\nThư ký Vương cũng không thể nhịn cười mà lau mồ hôi, cười nói: \"Haha, nhạc nền độc đáo như vậy.\"\n\nKhi máy bay hạ cánh là khoảng 6:30 tối.\n\nÚc Tưởng đi theo ké được một bữa tại một nhà hàng được trao giải Michelin 3 sao, nhưng cô thấy không ngon. Khi lười biếng nằm trên sofa, cô nhận được một cuộc gọi từ bác cả trong nhà họ Úc.\n\n\"Giờ cháu đang ở đâu?\"\n\n\"Washington.\"\n\n\"...? Cháu bỏ trốn sao?\" Bác cả trong nhà họ Úc tức giận không chịu được. Con bé chọc giận Trữ Sơn xong, giờ bản thân lại bỏ chạy?\n\nÚc Tưởng trả lời một cách chậm rãi: \"Không, cháu vẫn đang ngồi trên ghế sofa, cậu cả Trữ còn đang ngồi bên đối diện...\"\n\nBác Úc giật mình, tâm trạng như một chuyến tàu lượn siêu tốc, giọng nói cũng dao động cao thấp: \"Cậu cả Trữ cũng ở đó à?\"\n\nÚc Tưởng: \"Vâng.\"\n\n\"Được rồi, bác biết rồi.\" Bác cả nhà họ Úc không nói thêm điều gì khác, ông ngắt máy, đồng thời cũng kiên định với ý tưởng phải tìm một luật sư tốt cho Úc Tưởng.\n\nÚc Tưởng cũng không gọi lại.\n\nMục tiêu của cô đã được đạt được.\n\nChỉ cần nhắc Trữ Lễ Hàn một chút... Các thành viên trong nhà họ Úc tuyệt đối sẽ không bao giờ quỳ gối trước Trữ Sơn, mà thay vào đó sẽ tận tâm cố gắng hết mình để lập kế hoạch bảo vệ cô, sợ rằng cô sẽ gặp chuyện.\n\n\"Cô Úc, tôi đưa cô lên tầng trên trước nhé?\" Thư ký Vương tiến đến trước mặt Úc Tưởng.\n\n\"Cậu cả Trữ đâu?\" Úc Tưởng nghiêng đầu hỏi.\n\n\"Cậu cả còn phải làm việc buổi tối, tôi sẽ đưa cô đến phòng nghỉ ngơi trước.\" Thư ký Vương nói.\n\nÚc Tưởng sao cũng được mà gật đầu, cùng thư ký Vương lên thang máy.\n\nCăn phòng khách sạn của họ nằm ở tầng 13, là một phòng suite.\n\nNgay khi Úc Tưởng ra khỏi khách sạn, cô liền nhìn thấy các vệ sĩ ngoại quốc đeo súng ở cửa.\n\nÔi trời, thật không quá khoa trương khi nói đây là một quốc gia tự do!\n\nThư ký Vương đại khái là lo lắng Úc Tưởng sẽ căng thẳng, nhanh chóng nói: \"Cô yên tâm, khách sạn này là đối tác kinh doanh của cậu cả, họ vì đảm bảo an toàn cho cậu cả, mới sắp xếp vệ sĩ riêng cho cậu ấy.\"\n\nTrong lòng Úc Tưởng nghĩ rằng điều đó chỉ làm cho mọi thứ trở nên đáng sợ hơn, như là sẽ xảy ra cảnh bắn súng bất cứ lúc nào.\n\nCô cong ngón tay đếm.\n\nThư ký Vương hỏi: \"Cô đang làm gì vậy?\"\n\nÚc Tưởng trả lời: \"Tôi đang đếm người.\" \"Tốt, đếm xong rồi, có 12 vệ sĩ ở đây, 8 vệ sĩ ở kia. Tôi sẽ đi về phía bên này.\" Phía bên này an toàn!\n\nThư ký Vương muốn nói lại thôi: \"Phòng của cậu cả ở phía bên này.\"\n\nÚc Tưởng nói: \"Tôi biết rồi, dù sao cũng không phải chưa từng ngủ chung một phòng.\"\n\nThư ký Vương nghẹn họng.\n\nCũng, cũng đúng.\n\nNhưng các vệ sĩ ngoại quốc ở cửa không nhận ra gương mặt mới Úc Tưởng.\n\nMấy người nước ngoài tóc vàng mắt xanh không cho ai vào mắt trừ Trữ Lễ Hàn và thư ký của anh.\n\n\"Cô đợi một chút, không thì để tôi sẽ gọi điện thoại cho cậu cả?\" Thư ký Vương duỗi tay sờ di động.\n\nÚc Tưởng: \"Làm gì cần phiền toái như vậy?\"\n\nCô nâng mông mình lên, vỗ vỗ vào bờ mông cong, nói: \"Tôi là cục cưng nóng bỏng của anh ấy, biết không? Bây giờ tôi muốn vào phòng xả nước nóng vào bồn tắm trước. Tốt nhất là cử thêm hai vệ sĩ cường tráng tới giúp đỡ tôi.\"\n\nCăn hộ quá lớn, cô chưa từng ở, cô sợ.\n\nTrữ Lễ Hàn mới đi ra khỏi thang máy: \"...?\"\n\nAnh hơi nhíu mày: \"Cục cưng nhỏ bé nóng bỏng?\"\n\nKhi hệ thống nghe đến đây, nó gần như muốn gãi chân đến tử vong ngay lập tức.\n\nNhưng khi Trữ Lễ Hàn bước chậm rãi tới gần Úc Tưởng.\n\nÚc Tưởng vẫn tỏ ra rất tự tin.\n\nCô cảm thấy mình có lẽ đã làm mọi điều cần làm trong thế giới tiểu thuyết này, bao gồm việc gãi hết những cái chân cô ấy cần gãi.\n\nVì vậy cô quay đầu lại một cách rất bình tĩnh: \"Không thì gọi là bé cưng nóng bỏng cũng được chứ?\"