Văn hoá Khải Tinh làm một cơ chế M, tất nhiên rất quan tâm đến các xu hướng khác nhau trên Internet.\n\nĐoạn video quét đường kia cứ như vậy mà lọt vào tầm mắt của họ.\n\nKhi nhấn vào phần bình luận, tất cả đều là \"f*ck\".\n\n[Đây mới thực sự là có tiền ! Hai người đi bên cạnh có phải là vệ sĩ không?]\n\n[Đúng vậy, nghe nói hai vệ sĩ kia còn mang theo súng.]\n\n[Nước ngoài có khác.]\n\n[Đây chắc hẳn là con gái của một gia đình giàu có nào đó mới có thể khoa trương như vậy...]\n\n[Là chụp lén phải không ? Đáng tiếc là đứng xa quá, âm thanh không được rõ, chỉ có thể nhìn ra nhân vật chính video là người Trung Quốc.]\n\n[Nghêng ngang dạo quanh lãnh thổ của nước khác, chết tiệt, không thể không nói là cảm giác dễ chịu hơn rất nhiều.]\n\nCác nhân viên của Khải Tinh sau khi nhìn thấy điều này đều ngẩng đầu lên nhìn nhau, cuối cùng có một người thận trọng lên tiếng và mạnh dạn xác minh: \"Nhìn có chút giống Úc Tưởng?\"\n\nNgười đầu tiên lên tiếng, người thứ hai cũng tiếp tục \n\n \"Có chút giống.\"\n\n“Đây không phải là video của ngày hôm qua sao?” \n\nMột đồng nghiệp mới không kiềm chế được nói thêm\n\n“Úc Tưởng hôm qua còn đang ở công ty… sao cô ấy lại có thể chạy đến cao ốc Thuỷ Môn bên cạnh được?”\n\nBọn họ cảm thấy rằng bọn họ càng ngày càng không thể nhìn thấu được các nhân viên của công ty này nữa rồi.\n\nBiết là mọi người hơi hâm mộ Úc Tưởng, nhưng không phải chuyện gì cũng đặt Úc Tưởng lên đầu chứ?\n\nLúc này, Liêu Giai Phỉ đi ngang qua nhẹ nhàng nói thêm vào :\n\n\"Ừ, đúng rồi, sau khi buổi sáng cô ấy rời công ty, cô ấy đi máy bay riêng ra nước ngoài. Đây là cô ấy tự nói đấy.”\n\nLúc này những đồng nghiệp mới không biết nói gì nữa rồi.\n\nBọn họ không thể không xem đi xem lại đoạn video.\n\nNhưng những gì bọn họ biết về Úc Tưởng quá ít cho nên không thể xác định được đó có phải là Úc Tưởng hay không.\n\nHôm qua không phải còn nói rằng cậu Trữ và giám đốc Lăng của quỹ đầu tư mạo hiểm đang tranh giành Úc Tưởng sao?\n\nTay của anh Trữ đó không phải vẫn còn bị thương sao?\n\nLà ai trong số họ hào phóng đến mức đưa Úc Tưởng ra nước ngoài nghỉ mát vậy?\n\nKhông, không, vấn đề quan trọng hơn lẽ nào không phải là…\n\n\"Úc Tưởng hôm nay không đến công ty, cô ấy không đi làm cũng không chấm công, không cần quan tâm sao?\" Đồng nghiệp mới hỏi.\n\n\"Ừ, tập làm quen đi.\" Nhân viên cũ nói.\n\nĐồng nghiệp mới: ?\n\nCái này cũng có thể làm quen sao? Tổng giám đốc Thẩm cũng quen rồi phải không?\n\n\"Gần tan làm rồi. Sau khi mọi người giải quyết xong nốt việc của mình thì có việc gì cứ làm đi.\"\n\nLiêu Giai Phỉ liếc nhìn đồng hồ trên tường rồi nói.\n\nĐồng nghiệp mới không nhịn được hỏi: “Việc quảng bá Lợi Uy Nam mà tôi đề cập ngày hôm qua…”\n\n“Cái này thì phải hỏi Úc Tưởng.\"\n\n“Chỉ có Úc Tưởng mới biết chuyện này có thành công hay không thôi.”\n\n“Này, không phải chứ, đi không? Tối đi hát karaoke?”\n\nMọi người vui vẻ chào nhau, hoá ra họ đều có phần chịu ảnh hưởng từ Úc Tưởng.\n\nNhưng đúng thật là dạo gần đây mọi người làm việc đều rất hiệu quả và có thể mạnh dạn rời đi sau khi hoàn thành công việc của mình. Sau đó họ đã dần dần yêu thích cái cảm giác này…\n\nChỉ là khi ra ngoài được hai bước thì mọi người mới nhận ra Nhiễm Chương vậy mà vẫn chưa rời đi.\n\nChàng trai đội mũ lưỡi trai chậm rãi đứng dậy khỏi ghế sô pha, nói: \"Điện thoại của Úc Tưởng không liên lạc được, sẽ không có chuyện gì chứ?\"\n\nTâm trạng của Nhiễm Chương cũng rất phức tạp.\n\nLần đầu tiên có người bắt anh ấy không làm theo sự ép buộc sắp xếp, thậm chí còn được yêu cầu tìm ra tung tích của người quản lý. Trong lúc nhất thời quá tự do, anh ấy cảm thấy vừa thoải mái lại vừa bối rối.\n\nLiêu Giai Phỉ suy nghĩ một chút, bình tĩnh nói: “Chắc là cô ấy vẫn đang còn trên máy bay để bay về nhỉ?”\n\nCùng lúc đó, Úc Tưởng vừa tắt chế độ máy bay.\n\nSau đó vô số tin nhắn ập đến.\n\nTrong số đó, bác cả nhà họ Úc và thư ký Lưu là những người quan tâm đến cô nhiều nhất, gần giống như cha mẹ ruột của cô rồi.\n\nĐiều này không khỏi làm cho Úc Tưởng bật cười.\n\n“Sao vậy?”\n\n Trữ Lễ Hàn nghiêng đầu hỏi.\n\nÚc Tưởng: “Có vẻ giám đốc Trữ rất lo lắng hả…”\n\nTâm trạng của Trữ Lễ Hàn cũng rất tốt, cúi đầu nhìn đồng hồ nói: \"Đi thôi, để tôi xem xem số tiền ông ta cho cô nhiều như nào.”\n\nÚc Tưởng nói thầm trong lòng anh đúng là nhân vật phản diện, anh cùng nam chính không hổ là nhân vật bá đạo trên thương trường…\n\nTôi sẽ tạo thuận lợi cho, sau đó hai người sẽ chiếm lấy tim, gan, lá lách, phổi, thận của Trữ Sơn, hành hạ ông ta rồi tiện tay tăng giá.\n\nĐừng nói…\n\nTôi cũng đang mong chờ xem số tiền khổng lồ này sẽ lớn đến mức nào đây.\n\nÚc Tưởng một bên đi cùng với Trữ Lễ Hàn ra ngoài, một bên thì gọi điện thoại lại cho bác cả nhà họ Úc.\n\nBác cả nhà họ Úc nghe thấy giọng nói của cô, liền thở phào nhẹ nhõm, vội vàng hỏi: “Cháu không xảy ra chuyện gì chứ?”\n\n\"Không, vừa xuống máy bay.\" Úc Tưởng nói với giọng điệu thoải mái.\n\nBác cả nhà họ Úc bây giờ căn bản không quan tâm đến giọng điệu bây giờ của Úc Tưởng đáng ghét như thế nào.\n\nBây giờ so với nhiều người khác, ông ta lo lắng cho sự an toàn của Úc Tưởng hơn nhiều. Khi nghe tin cô vẫn ổn, ông thở phào nhẹ nhõm và lập tức đưa cho Úc Tưởng thông tin liên lạc của luật sư mà ông ta đã bỏ ra rất nhiều tiền để thuê.\n\nÔng ta nghĩ rằng Trữ Sơn có thể kiện Úc Tưởng vì lý do nào đó.\n\nTuy rằng để tìm một luật sư mà không sợ Trữ Sơn thì rất khó nhưng không phải là không thể.\n\nSuy cho cùng, có rất nhiều luật sư giỏi chuyên giải quyết những vụ án khó khăn như này, một khi thắng cuộc, họ sẽ lập tức trở nên nổi tiếng…\n\n\"Cháu có thể gọi cho anh ta, anh ta bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng.\" Bác cả nhà họ Úc nói.\n\nÚc Tưởng đáp: “Được, cháu sẽ gọi anh ta qua đây ngay bây giờ.”\n\nBác cả nhà họ Úc choáng váng.\n\nNgay bây giờ?\n\nTrời tối thế này rồi, còn muốn gọi anh ta đến làm gì…\n\nThư ký Lưu ở đầu bên kia lúc này thực sự cũng rất lo lắng.\n\nCuối cùng anh ta cũng gọi được cho Úc Tưởng, nhưng đầu bên kia nhắc anh ta “đang trong cuộc trò chuyện.”\n\nThư ký Lưu không khỏi hoảng sợ.\n\nÚc Tưởng không phải xảy ra chuyện rồi chứ?\n\nNếu cô ấy xảy ra chuyện gì, thì cậu Trữ và cậu Lăng nhất định sẽ đổ lỗi cho tổng giám đốc Trữ về chuyện này! Tổng giám đốc Trữ có thể đổ lỗi cho anh ta…\n\nThư ký Lưu không chịu nổi áp lực do suy nghĩ này gây ra nên anh ta phải thường xuyên nói chuyện điện thoại với tổng giám đốc Trữ.\n\nNgay trước khi Úc Tưởng trả lời cuộc gọi của anh ta, Trữ Sơn đã uống một viên thuốc trợ tim khác.\n\n\"Cô Úc, cuối cùng cô cũng...\" cuối cùng cô cũng trả lời điện thoại rồi!\n\nThư ký Lưu còn chưa nói xong lời nói đầy ai oán của mình.\n\nÚc Tưởng đã vội nói: “Quán cà phê Doris nhìn như nào?”\n\nThư ký Lưu: “Quán, quán cà phê?”\n\nAnh ta đã đặt chỗ từ sớm nhưng kết quả là đã phải đợi Úc Tưởng cả ngày.\n\n\"Sao cô lại chọn quán cà phê vậy ?\" Thư ký Lưu không nhịn được hỏi.\n\nAnh ta trong lòng nghĩ rằng chỗ này không đủ bảo mật.\n\nÚc Tưởng nhẹ nhàng nói: “A”, cô nghĩ thầm, trong tiểu thuyết không phải đều viết như vậy sao? Phú bà dù có giàu có đến mấy cũng nhất định sẽ hẹn gặp nữ chính ở quán cà phê, để rồi một khi nữ chính không nghe lời, liền tạt một cốc cà phê nóng vào người nữ chính, khiến nữ chính ướt như chuột lột.\n\nNhưng tất nhiên là Úc Tưởng không đến đó để bị tạt rồi.\n\nCô tự tin nói: “Tất nhiên, nếu thư ký Lưu nói điều gì không hợp lý, tôi sẽ dễ dàng tạt cà phê hơn.”\n\nCổ họng thư ký Lưu nghẹn ngào, anh ta lập tức nuốt xuống tất cả những lời xúc phạm mà tổng giám đốc Trữ đã nói với mình trước đó.\n\nTrữ Sơn cần thể diện.\n\nTiền phải cho nhưng lời nói cay nghiệt thì phải cẩn thận.\n\nÔng ta không biết rằng thư ký Lưu đã âm thầm huỷ bỏ chuyện này.\n\n\"Vậy chúng ta đi quán cà phê thôi.\" Thư ký Lưu yếu ớt nói.\n\nAnh ta không dám tự làm chủ trước mặt Úc Tưởng, anh ta chỉ muốn nhanh chóng kết thúc thôi.\n\nNửa tiếng sau.\n\nTrữ Lễ Hàn ngồi trong xe nhìn Úc Tưởng đi vào trong quán cà phê.\n\n\"Cậu, cả cậu nữa xuống xe đi xem sao.\"\n\nTrữ Lễ Hàn tùy ý gọi hai tên vệ sĩ.\n\nHai vệ sĩ gật đầu, đẩy cửa xe bước ra ngoài, sau đó bước vào quán cà phê, một người ngồi ở cửa, người còn lại bước vào và chọn chỗ ngồi gần Úc Tưởng nhất.\n\nLuật sư do bác cả nhà họ Úc thuê lúc này cũng vội chạy tới, anh ta thậm chí còn không kịp hỏi xem chuyện gì đang xảy ra.\n\nÚc Tưởng ngẩng đầu nhìn anh ta, mỉm cười nói: \"Ngồi xuống trước đi đã.\"\n\nLuật sư: “À à.”\n\nThư ký Lưu không kìm được hỏi: “Vị này là?”\n\nÚc Tưởng :“Luật sư đó , giúp tôi xem hợp đồng.”\n\nTrong lòng thư ký Lưu khẽ run lên, cảm thấy cô Úc thật sự sớm đã có chuẩn bị rất kỹ rồi !\n\nMay mắn thay, sau khi bị tra tấn một trận như thế này, bọn họ cũng không muốn lừa cô ấy nữa, nếu không bọn họ đã bị phát hiện ngay tại chỗ và anh ta sẽ bị đánh mất thôi…\n\nThư ký Lưu cười nhạt, sau đó đẩy bản hợp đồng đến trước mặt Úc Tưởng: “Hai bản hợp đồng…anh cứ từ từ đọc.”\n\nLuật sư bên này đầy cảnh giác, vuốt ve cổ áo, làm tư thế như muốn chọi gà, đưa tay ra giữ lấy hợp đồng.\n \nAnh ta mở ra xem... Trên đó có mấy dòng chữ to, hợp đồng tặng quà miễn phí...?\n\nLuật sư cho rằng mắt mình có vấn đề.\n\nAnh ta chớp chớp mắt… Không, không sai.\n\nTâm trạng của luật sư giống như một làn sóng cuộn trào, anh ta nhanh chóng nhìn xuống và đã thành công nắm bắt được một số từ khóa.\n\n1,2 tỷ tiền mặt.\n\nPhía dưới còn có chữ ký và con dấu của Trữ Sơn, không thể làm giả được.\n\nHợp đồng còn lại là về việc tặng miễn phí bất động sản.\n\nBiệt thự view nhìn ra sông trị giá 1,2 tỷ.\n\nNgay cả khi vẫn phải đóng thuế nhưng điều này cũng đủ làm người ta hưng phấn đến mức đồng tử phải giãn ra.\n\nHơi thở của luật sư ngày càng gấp gáp.\n\nThế còn vụ kiện thì sao? Thế còn chuyện Trữ Sơn sẽ làm khó vị tiểu thư nhà họ Úc này thì sao?\n\nLuật sư xem đi xem lại hợp đồng công chứng và giấy chứng nhận quyền sở hữu tài sản…\n\nKhông sai, không có chút vấn đề nào.\n\n\"Có vấn đề gì không?\" Úc Tưởng quay đầu lại hỏi.\n\nHệ thống không khỏi nói: “Cô nhìn thật bình tĩnh.”\n\nÚc Tưởng: “Khi cầm hợp đồng trên tay, chỉ thấy một loạt chữ trên hợp đồng, không có cảm giác chân thật gì cả…”\n\nLuật sư bên này chậm rãi ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt đầy hy vọng của thư ký Lưu.\n\nAnh ta thậm chí còn hoảng hốt khi nhìn thư ký Lưu, so với cô Úc — người được tặng tiền thì người phải chịu trách nhiệm xử lý số tiền mà Trữ Sơn tặng, dường như muốn càng nhanh chóng tiễn khối tài sản khổng lồ này đi.\n\nQuá...quá đáng rồi…\n\nLuật sư lại cẩn thận dành thêm một tiếng rưỡi nữa để xác nhận chuyện này.\n\nÚc Tưởng cũng không giục anh ta.\n\nThứ đồ này, xem càng cẩn thận càng tốt.\n\nMãi đến chín giờ tối, Úc Tưởng rời khỏi quán cà phê.\n\nCô nhìn số tiền được ghi trên hợp đồng có công chứng và nghĩ thầm rằng Trữ Sơn thực sự đang phải lao lực lắm mới xử lý chuyện này một cách công bằng được.\n\nNhưng tiền mặt hay biệt thự có giá trị hơn?\n\nNếu cô đi hỏi Trữ Sơn thì liệu Trữ Sơn có phải sẽ thổ huyết ngay tại chỗ không?\n\nÚc Tưởng nhẹ nhàng thở ra, trong bụng vang lên tiếng sôi vì đói.\n\nCảm giác đói này khiến cô không cảm thấy tim mình đập quá nhanh ngay cả sau khi cô nhận được số tài sản lớn đến mức có thể dùng trong suốt 8 kiếp của cô…\n\nTuy nhiên, luật sư đi bên cạnh cô bước chân lại hơi loạng choạng.\n\nĐúng lúc này, bác cả nhà họ Úc gọi điện tới.\n\nBác cả nhà họ Úc lo lắng hỏi: \"Cậu đã gặp Úc Tưởng chưa? Thế nào rồi? Tại sao vừa rồi cậu không nghe điện thoại?\"\n\nLuật sư hít một hơi rồi nói: “Vừa rồi không rảnh.”\n\nBác cả nhà họ Úc đột nhiên căng thẳng: “Tình hình rất tệ sao?”\n\n“Không, không, không!”\n\nLuật sư liên tục nói “không” mấy lần, anh ta dừng lại, hít một hơi thật sâu\n\n“Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng tổng giám đốc Trữ dường như không có ý định xử lý cô Úc ngược lại thư ký của ông ta còn mang tới hai hợp đồng quà tặng hậu hĩnh, hiện tại cô Úc đã là một phú bà có tài sản hàng tỷ.”\n\nBác cả nhà họ Úc: ?\n\nƯớc chừng bốn năm phút sau , bác cả nhà họ Úc tràn ngập ngạc nhiên, đột nhiên cao giọng hỏi: “Cậu nói cái gì?!\"\n\nLuật sư nghĩ thầm rất kinh ngạc phải không? Vừa rồi tôi cũng như thế đấy.\n\nTôi ngưỡng mộ đến mức bắp chân tôi đều run lên mỗi khi bước đi.\n\nThư ký Lưu cũng đang nói chuyện điện thoại với Trữ Sơn ở đằng kia.\n\n“Mọi chuyện đã xong chưa? Cô ta có nói gì không?”\n\n“Xong rồi, cô Úc không nói gì cả.”\n\nTrữ Sơn có chút thất vọng:\"Nếu có thời gian...Tìm mấy chàng trai ưa nhìn tặng cho cô ta.”\n\nThư ký Lưu chấn động: “Ngài, ngài nói gì cơ ạ?”\n\nTrữ Sơn tức giận nói: \"Cậu nghĩ tôi muốn sao? Cậu biết không? Hôm qua Trữ Lễ Hàn đưa cô ta đến cục dân chính. Cuối cùng nó trở về nhà vì quên sổ hộ khẩu! Tìm cho cô ta một người đàn ông để làm cha của đứa trẻ trong bụng cô ta, cô ta có tất cả rồi, tôi không tin cô ta còn muốn sống chết bám lấy nhà họ Trữ!”\n\nThư ký Lưu: …\n\nBố ruột cũng chưa bao giờ ân cần đến thế.\n\nLà một người đàn ông trưởng thành anh ta cũng thấy có chút ghen tị rồi.\n\nThư ký Lưu ghen tị quay lại muốn nhìn bóng dáng Úc Tưởng, lại phát hiện cô Úc đã biến mất rồi.\n\nTrữ Sơn cúp điện thoại, lẩm bẩm nói: “Phái tên côn đồ nào đó tới trói cô ta lại.”\n\nNhưng ý nghĩ này vừa hiện lên lại bị ông ta đè xuống.\n\nÔng ta già rồi.\n\nÔng ta không thể hành động liều lĩnh và không màng hậu quả như khi còn trẻ.\n\nBên này Úc Tưởng từ từ bước đến bên cạnh chiếc ô tô màu đen và dùng ngón tay ấn vào cửa sổ.\n\nCửa sổ xe nhanh chóng hạ xuống, lộ ra khuôn mặt của Trữ Lễ Hàn.\n\nTuy rằng nhìn thấy xe không rời đi nên cô mới tới thử xem sao... Nhưng ai ngờ rằng Trữ Lễ Hàn lại đợi trong xe lâu như vậy.\n\nHọ phải xem hợp đồng ở bên trong và phải mất một thời gian rất lâu…\n\n\"Hài lòng với số tiền không?\" Trữ Lễ Hàn hỏi.\n\nÚc Tưởng gật đầu, thuận miệng nói: \"Cám ơn anh!\"\n\nCô nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Trữ Lễ Hàn, anh dường như không quan tâm chút nào đến việc số tiền lớn như vậy nằm trong tay cô.\n\nNhưng... không biết sau khi nhìn thấy tiền mặt và bất động sản trong hai hợp đồng không giống nhau, liệu anh Trữ có cảm thấy buồn không?\n\nTrữ Sơn đã cố gắng hết sức để cân bằng nhưng sự thiên vị vẫn lộ rõ.\n\nTrữ Lễ Hàn nói: “Lên xe.”\n\nGiọng nói của anh đã kéo suy nghĩ của Úc Tưởng quay lại.\n\nNgoại trừ nói ra hai chữ này, Trữ Lễ Hàn cũng không hỏi thêm câu nào nữa. Anh dường như không có hứng thú với nội dung cụ thể của hợp đồng.\n\nThư ký Vương nhìn Úc Tương với ánh mắt đầy ghen tị, đột nhiên thò đầu ra nói: \"Nhà hàng đã đặt trước rồi, cô Úc chắc đói rồi phải không? Đợi cô Úc lên xe chúng ta liền qua đó.\"\n\nÚc Tưởng đói, đói hơn bao giờ hết.\n\nCô suy nghĩ một lúc rồi chậm rãi lên xe, lật giở tập hồ sơ trên tay. Hiện tại không có chiếc xe nào an toàn hơn xe của Trữ Lễ Hàn.\n\nCô mím môi giả dối nói: “Tôi vừa lên xe của anh sau khi nhận \