Bức ảnh hòn đá thô mà Úc Tưởng đăng lên mạng không thu hút được nhiều sự chú ý.\r\n\r\nSuy cho cùng, hầu hết mọi người đều chưa bao giờ nhìn thấy kim cương ở dạng nguyên bản.\r\n\r\nÚc Tưởng ở trên mạng hóng hớt chuyện nhà người ta một lát, đang định chuyển sang một bộ phim truyền hình khác để xem thì tổng giám đốc Thẩm gọi điện tới.\r\n\r\nÚc Tưởng nhận điện thoại, hỏi: “Lại có loại chuyện gì tốt sao?”\r\n\r\nLà cái loại mà một hơi mang cho cô mấy trăm triệu sao?\r\n\r\n\"Là chuyện tốt. Cô nhớ lần cuối cùng chúng ta đến sự kiện đó không?\" Tổng giám đốc Thẩm hỏi cô.\r\n\r\nCó thể không nhớ sao?\r\n\r\nBịa đặt những điều vô căn cứ về Hà Vân Trác, còn bị cậu Trữ nắm đầu.\r\n\r\n“Lần đó cô xuất hiện, fan Hi Hi Tử gì đó còn cười nhạo cô. Thực ra sự kiện đó cũng như vậy. Nhưng lần này chúng ta sẽ khác.”\r\n\r\n\"Đây, triển lãm IP game do Tập đoàn Huy Quang tổ chức, đích thân gửi thiệp mời cô tham dự. Đây không phải là sự kiện mà những người nổi tiếng trên mạng có thể tụ tập. Trong triển lãm này, ngoài việc mời một số blogger nổi tiếng, còn có những ngôi sao nổi tiếng!”\r\n\r\n“Ngôi sao nổi tiếng đó!”\r\n\r\nKể cả qua điện thoại di động mà Úc Tưởng vẫn có thể tưởng tượng ra cảnh Tổng giám đốc Thẩm kích động đến mức phun nước miếng.\r\n\r\nDù tổ chức nội bộ M có hô mưa gọi gió đến đâu thì dường như nó vẫn có một khoảng cách rất lớn với làng giải trí.\r\n\r\nTrong mắt công chúng, những ngôi sao có trình độ cao hơn nhiều so với người nổi tiếng trên mạng.\r\n\r\nChẳng trách Tổng giám đốc Thẩm lại vui như vậy.\r\n\r\nĐối với anh ta, đây là vấn đề đáng để tự hào!\r\n\r\nGần đây Tổng giám đốc Thẩm cũng phát hiện ra phong cách của Úc Tưởng, cô ngày càng trở nên ngay thẳng và lười biếng hơn.\r\n\r\nAnh ta sợ cô sẽ từ bỏ sự lựa chọn của mình nên vội vàng hỏi: “Cô sẽ đến đúng không?”\r\n\r\n\"Đến chứ, sao lại không đến?\" Úc Tưởng rót cho mình một cốc nước.\r\n\r\nCô xoay cốc nước trong tay, hoa văn màu đỏ trên đó biến thành những đường xoáy lắc lư. Cái này được gọi là men đỏ. Chà, cũng là được nhận miễn phí từ phía anh Trữ. Suy nghĩ của cô bay đi trong giây lát.\r\n\r\nHừ... Bây giờ nghĩ kỹ lại, ngày đó bước vào đây, thay vì nói rằng Thư ký Vương đã chuẩn bị mọi thứ một cách chu đáo, xem ra công lao này đáng lẽ phải thuộc về anh Trữ?\r\n\r\n“Vậy thì tốt, tới lúc đó tôi sẽ tự lái xe tới đón cô.” Tổng giám đốc Thẩm nhiệt tình nói.\r\n\r\nÚc Tưởng cúp điện thoại, ngước mắt nhìn bình hoa trên bàn, bông hoa trong bình đã hơi tàn, nhưng hương thơm vẫn còn đó.\r\n\r\nCô có cảm giác như tất cả mọi chi tiết trong cuộc sống của cô, từ lớn đến nhỏ đều do anh Trữ chăm sóc.\r\n\r\nÚc Tưởng nhìn chằm chằm vào bông hoa một lúc.\r\n\r\nSau đó người nhà họ Úc cũng gọi điện tới, vợ chồng Úc Thành Tân gọi cô về nhà dùng bữa tối, nói rằng ông cụ Úc và bà cụ Úc đã trở về rồi.\r\n\r\nĐó là ông nội và bà nội của Úc Tưởng.\r\n\r\nTrong cốt truyện gốc, từ đầu đến cuối bọn họ không bao giờ xuất hiện. Suy cho cùng, nếu Úc Tưởng chết thì vẫn có thể được coi là vai phụ, vậy bọn họ thậm chí còn không được coi là nhân vật qua đường qua đường.\r\n\r\nTại sao bọn họ lại quay lại.\r\n\r\nÚc Tưởng thu dọn đồ đạc trong nghi ngờ, ra ngoài đón taxi, đi về nhà họ Úc.\r\n\r\nĐi được nửa đường, cô còn mua một giỏ hoa quả.\r\n\r\nVừa đến cổng ngoài nhà họ Úc, cô đã thấy vài chiếc ô tô đang đỗ.\r\n\r\nCùng lúc đó, một người giúp việc tiến tới và đưa tay nhận lấy giỏ hoa quả trên tay cô. Úc Tưởng không đưa cho cô ta. Người giúp việc cũng không nản chí, vội quay đầu rồi hét lên hai lần: \"Cô chủ về rồi! Cô chủ về rồi!\"\r\n\r\nBác cả hôm nay rất rụt rè, không ra chào đón cô.\r\n\r\nChỉ có người chú lần trước gặp bước ra với nụ cười: “Mau, mau, vào đi, đợi cháu đó. Dạo này bận lắm à?”\r\n\r\nÚc Tưởng liếc mắt nhìn biết ngay là ông ta đang muốn nói dối.\r\n\r\nCô trả lời: \"Dạ, công việc hơi bận.”\r\n\r\nChú nhỏ thầm nghĩ, nói dối, cháu thì bận công việc cái gì chứ?\r\n\r\nNhưng điều đó không thể hiện rõ trên mặt ông ta.\r\n\r\nÔng ta đưa Úc Tưởng vào trong.\r\n\r\n“Chị còn tưởng rằng em không biết đường về nhà rồi cơ.” Chị họ nói một câu kỳ quái như thường lệ.\r\n\r\nÚc Tưởng không thèm nhìn cô ta mà trước tiên quay đầu nhìn về phía hai người già đang ngồi trên sô pha.\r\n\r\nNgười bên trái mặc áo khoác màu nâu, vẻ mặt nghiêm túc. Người bên phải mặc sườn xám lụa màu hoa mai, tóc búi cao, nếp nhăn ở khóe mắt và giữa lông mày hiện rõ.\r\n\r\nNhìn qua đều không phải là những người dễ dàng hòa hợp.\r\n\r\nĐương nhiên, nếu dễ dàng hòa hợp thì bọn họ sẽ không lấy vợ chồng Úc Thành Tân làm người đưa tin, còn những người con trai khác thì ở nhà tận hưởng thời gian rảnh rỗi.\r\n\r\nÚc Trung đột nhiên tiến lên một bước và nói: \"Chị, chị định mang quà như thế này tặng cho ông bà à? Một giỏ hoa quả à?\"\r\n\r\nÔng bà lão ngồi trên ghế sofa đột nhiên cau mày.\r\n\r\nLúc này, vợ chồng Úc Thành Tân bước ra, họ vội vã tiến lên phía trước, định bảo vệ Úc Tưởng.\r\n\r\nÚc Tưởng ngước mắt lên nói: \"Ai nói tôi mua cho ông bà nội? Cái này là mua cho bố mẹ tôi.\"\r\n\r\nCô đưa nó cho Úc Thành Tân: \"Mùa này thích hợp để ăn dâu, cam và lê.\"\r\n\r\nÚc Thành Tân ngơ ngác nhận lấy, siết chặt nắm tay, sau đó chậm rãi cười: “Được được…”\r\n\r\nÔng lão bên kia không thể ngồi yên được nữa: “Trước đây tôi vẫn thường nói cái gì? Điều quan trọng nhất của một gia đình chính là sự đoàn kết…”\r\n\r\nÚc Tưởng ngắt lời: \"Ông cũng đừng nói bác cả nữa, cháu thấy bác cả đã làm rất tốt, không phải sao? Mỗi ngày bác cả đều hỏi thăm cháu mà.\"\r\n\r\nBác cả: \"...\"\r\n\r\nÔng cụ Úc cũng nghẹn lại một chút.\r\n\r\nBọn họ đã lâu không về, cũng không ngờ nhà mình lại như thế này. Đâu ra đạo lý người lớn lại phải hỏi thăm người nhỏ mỗi ngày chứ?\r\n\r\nHơn nữa bọn họ đâu nói đến bác đâu? Rõ ràng là đang nói gia đình của đứa con thứ hai!\r\n\r\n“Thành Tân, con dạy con bé như thế nào thế?” Sắc mặt ông cụ Úc tối sầm, gọi Úc Thành Tân lại.\r\n\r\nÚc Thành Tân: \"Con...\"\r\n\r\nÚc Tưởng đi tới ngồi xuống sô pha, uể oải nói: “Bọn họ lấy đâu ra thời gian quản cháu? Một năm có ba trăm sáu mươi năm ngày, không phải họ đều ở bên ngoài làm những việc vất vả nhất, mệt mỏi nhất để tạo ra lợi ích cho nhà họ Úc sao ạ?”\r\n\r\nÚc Thành Tân dừng lại một chút.\r\n\r\nNgay cả Quan Kim Mỹ đứng sau cũng lộ rõ vẻ xấu hổ, cảm thấy xấu hổ với con gái của mình.\r\n\r\nÚc Thành Tân thầm nghĩ sau này không nên lúc nào cũng nói về chuyện của con gái mình và cậu Trữ. Tôi đâu có tư cách dạy dỗ con gái mình đâu...\r\n\r\n“Đó là bởi vì ba mẹ cháu biết thế nào gọi là cống hiến cho gia đình, còn cháu, ăn đồ trong nhà dùng đồ trong nhà mà lại không biết kính trọng người lớn tuổi…” Bà cụ Úc lạnh lùng nói.\r\n\r\nAi biết cháu gái của bà nghe thấy như thế, không những không nhìn bà mà còn đá văng giày ra rồi nói: \"Bác mang cho cháu một đôi dép đi trong nhà đi.\"\r\n\r\nCô có thể gọi người giúp việc, nhưng cô thích gọi bác cả hơn.\r\n\r\nKhuôn mặt của bác cả co rúm lại khi nghĩ đến tin tức lan truyền trên mạng gần đây. Ông ấy quay người đi lấy dép cho Úc Tưởng, sau đó nở nụ cười hiền lành nói: “Ba mẹ đừng nói thế, Úc Tưởng rất hiểu chuyện, rất tốt…”\r\n\r\nLúc này, một số thanh niên cùng thế hệ với Úc Tưởng gần như ghen tị đến chết đi được. Ông bà nội đã về rồi nhưng vẫn không thể quản được Úc Tưởng? Bác còn muốn nói thay cô ấy à?\r\n\r\n“Đúng vậy.” Bác gái cả cũng nói: “Anh hai thật có bản lĩnh, sinh được một cô con gái ngoan như này.”\r\n\r\nTrong lòng bà ta vẫn còn chút tức giận.\r\n\r\nHai ông bà già này đã bỏ đi du lịch vòng quanh thế giới. Họ vẫn phải ở nhà chăm chỉ làm việc để kiếm tiền. Bây giờ quay về để đảo lộn mọi thứ lên à?\r\n\r\nHai ông bà nhà họ Úc nhìn nhau, đều nhận ra có điều gì đó không ổn.\r\n\r\n\"Thằng ba, con nghĩ thế nào?\"\r\n\r\n\"Haha con ạ, ý của con là... à, Úc Tưởng thực sự rất giỏi!\" Giỏi đến mức cả thế giới đều sớm biết rằng chân cô đạp mấy thuyền mà vẫn bình an vô sự!\r\n\r\n\"Thằng tư...\"\r\n\r\n\"Úc Tưởng rất tốt, ba mẹ, hai người cũng đừng quá nghiêm khắc. Con bé mới ở độ tuổi này thôi, nhưng sự nghiệp của nó cũng đã được nâng lên một bậc rồi, phải không? Con nghe nói có rất nhiều công ty muốn ký hợp đồng với nó? Một cái ít nhất cũng vài trăm nghìn.”\r\n\r\n\"Tại sao? Là vì chị ta chơi game với Az trên sóng trực tiếp sao?\" Úc Trung không khỏi ngắt lời.\r\n\r\nChú nhỏ nói: “Đó là bởi vì tự bản thân Úc Tưởng lợi hại”.\r\n\r\nÚc Trung không thể nhịn được nữa: \"Tôi muốn chữ ký của Az!\"\r\n\r\nDường như cậu ta và các bạn cùng lớp đều là fan của Nhiễm Chương.\r\n\r\nÚc Tưởng: \"Cậu cầu xin tôi đi.\"\r\n\r\nTình hình đột nhiên trở nên hỗn loạn.\r\n\r\nHai ông bà nhà họ Úc ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mắt. Mỗi người bọn họ đều bị làm sao vậy? Trúng tà à? Còn phải vội vã dỗ dành một cô bé? Một hợp đồng có giá vài trăm nghìn tuyệt vời thế sao?\r\n\r\n\"Không phải về ăn cơm gia đình à? Đồ ăn đã chuẩn bị xong chưa?\" Úc Tưởng quả quyết hỏi.\r\n\r\nTiếng của cô đã kiểm soát được tình hình lộn xộn trong phòng khách.\r\n\r\nBác cả lập tức gõ tay: \"Lên món!\"\r\n\r\nÔng cụ Úc và bà cụ Úc: \"...\"\r\n\r\nChẳng lẽ không thể chờ bọn họ lên tiếng sao? Chủ nhà đã biến thành một tiểu nha đầu rồi à?\r\n\r\nHọ còn muốn lấy cái giá gõ vào nhà con trai thứ hai, vì thế ngồi yên ở đó không nhúc nhích.\r\n\r\nTuy nhiên Úc Tưởng lại đứng dậy trước và đi thẳng đến nhà ăn. \r\n\r\nThế là mọi người cũng liền vội vã đi tới hướng đó.\r\n\r\n\"Ba mẹ, cũng mời hai người...\"\r\n\r\nCũng mời.\r\n\r\nCũng.\r\n\r\nLời này đủ để chọc bọn họ.\r\n\r\nBan đầu chỉ muốn đánh thằng hai, nhưng xem ra bây giờ, có vẻ như toàn bộ con trai và con gái đều đáng bị đánh đòn.\r\n\r\nHọ nín thở đứng dậy, đi đến nhà ăn.\r\n\r\nNgười giúp việc ở bên kia kéo ghế cho Úc Tưởng, Úc Tưởng không khách sáo mà ngồi xuống trước.\r\n\r\nVợ chồng Úc Thành Tân cảm thấy có lỗi với cô, hôm nay không nói cái gì như này là tốt hay không, bọn họ thật sự cho rằng Úc Tưởng đói bụng nên vội vàng mang đồ ăn cho cô.\r\n\r\n\"Mấy ngày nay cháu ở đâu?\" Bác cả.\r\n\r\nSo với sắc mặt của ba mẹ thì ông ấy tò mò về điều này hơn.\r\n\r\nÚc Tưởng: \"Ngự Thái.\"\r\n\r\nÔng cụ Úc nghe xong thầm nghĩ, nói dối. Lão già ta thậm chí còn không đủ điều kiện để sống ở đó, cháu sống ở đó sao?\r\n\r\nBác cả nghe thấy vậy, hai mắt sáng lên: “Sống một mình?”\r\n\r\nÚc Tưởng mỉm cười nhìn ông ấy: \"Bằng không thì sao?\"\r\n\r\nLúc này bác cả mới nhận ra: “Đây là căn biệt thự Tổng giám đốc Trữ cho cháu đúng không?”\r\n\r\nÚc Tưởng gật đầu.\r\n\r\nNgười nhà họ Úc biết chuyện thì lập tức cảm thấy ghen tị trong lòng.\r\n\r\nKhông chỉ vì căn biệt thự trị giá 1,2 tỷ đồng mà quan trọng hơn là cái tên Ngự Thái còn đại diện cho một giới xã hội khác. Tất nhiên, những người có thể sống trong đó đều giàu có hoặc cao quý. Đó là những kết nối mà hiện tại nhà họ Úc đang cố gắng hết sức để tạo dựng mối liên hệ.\r\n\r\n\"Khá tốt, haha...\" Bác cả miễn cưỡng cười hai tiếng.\r\n\r\n\"Con sống một mình, nhà vẫn khá rộng, ba mẹ có muốn chuyển đến ở cùng con không?\" Úc Tưởng quay lại hỏi.\r\n\r\nVợ chồng Úc Thành Tân sửng sốt: “Vậy, vậy sao được?”\r\n\r\nNhưng họ vẫn nhịn không được mà để lộ ra nụ cười tươi trên mặt.\r\n\r\nNhững người còn lại của nhà họ Úc không thể làm được điều đó.