Quy trình của đại hội IP game rất dài, Úc Tưởng mới ngồi được nửa giờ mà đã không thể chịu đựng nổi rồi.\n\nCô quay đầu lại nhìn chiếc bàn thuỷ tinh đặt bên cạnh tay cô.\n\nTrên chiếc bàn nhỏ có chút hoa quả điểm tâm, còn có một số món ăn trông rất đẹp mắt nhưng chúng thích hợp để trưng bày trong tủ hơn là đặt ở đây.\n\nÚc Tưởng cầm nĩa lên nếm thử từng món ăn, kể cả đồ ăn nhẹ lẫn trái cây.\n\nCuối cùng cô đặt nĩa xuống, cầm chiếc cốc sứ lên uống hai ngụm trà.\n\nKhá lắm.\n\nNgay cả trà cũng nguội!\n\nCao Học Huy ở một bên nhịn không được, lại hỏi: \"Ngon không?\"\n\nMỗi lần đi dự sự kiện như vậy, anh ta đều muốn dùng đũa. Nhưng ba anh ta lại cho rằng não anh ta có vấn đề, những lúc như vậy vẫn ăn phân. Anh ta không có khí chất của con trai nhà quyền quý một chút nào.\n\nNhưng Cao Học Huy cảm thấy rằng lúc bản thân tiêu tiền như rác ở Las Vegas, cũng có khí chất của con trai nhà giàu có.\n\nÚc Tưởng: ?\n\nÚc Tưởng liếc nhìn Cao Học Huy, cảm thấy người đàn ông này thật sự có vẻ thích nói nhiều.\n\nCô nhẹ nhàng nói: “Đồ ăn nguội, dầu thì đông lại, không ngon. Có điều hương vị dưa lê thì không tệ.”\n\nCao Học Huy nghe xong, cũng ăn một miếng dưa lê, đồng ý nói: \"Thật sự không tệ.\"\n\nAnh ta cảm thấy mình và cô đã trở nên thân thiết hơn một chút rồi? Còn có thể tiếp tục cuộc trò chuyện được không nhỉ?\n\n\"Lần sau tôi sẽ bảo họ lấy đĩa hâm nóng và cắm điện. Đợi đến khi sự kiện kết thúc, đồ ăn vẫn còn nóng.\" Cao Học Huy nghĩ ngợi.\n\nÚc Tưởng không quay đầu lại, lười biếng nói: “Vậy sao không ăn lẩu đi?”\n\nCao Học Huy: \"Cũng là một ý kiến hay.\"\n\nÚc Tưởng quay đầu lại nhìn anh ta, hỏi: \"Anh tên là gì?\"\n\n\"Cao Học Huy.\" Người đàn ông trả lời nhưng có chút lo lắng, sợ Úc Tưởng sẽ lại nói câu \"Chúng ta đang xem mắt à?\"\n\nÚc Tưởng lục trong trí nhớ của mình, cố gắng tìm ra cái tên \"Cao Học Huy\".\n\nNó dường như xuất hiện ở phần sau của nguyên tác.\n\nKhi đó, cô đã nhìn thấy hiểu lầm khác nhau giữa nam và nữ chính, sự tra tấn về trái tim và thể xác của họ, mãi không thể gặp được bia đỡ đạn ở ngoài đời, cô đã có chút thiếu kiên nhẫn và bắt đầu bỏ qua nhiều tình tiết… Trong ký ức thật sự không khắc sâu cái tên này.\n\nNếu cô xem tỉ mỉ hơn, có thể sẽ cảm thán rằng trong cốt truyện không chỉ có một nữ chính và bia đỡ đạn.\n\n\"Cô có biết Trữ Lễ Hàn không?\" Cao Học Huy hỏi.\n\nÚc Tưởng vẫn cẩn thận diễn \"Tình yêu ngầm\", cô ôm cằm, quay đầu cười nói: \"Không biết.\"\n\nCao Học Huy nghẹn họng.\n\nThầm nghĩ nói láo à nha, tôi nhớ rõ khối kim cương đó chắc chắn là Trữ Lễ Hàn đã lấy từ tay tôi.\n\nCao Học Huy suy nghĩ một chút, chẳng lẽ Trữ Lễ Hàn không nói cho cô biết tên thật sao?\n\nAnh ta lấy điện thoại ra, lấy ảnh ra và chỉ cho Úc Tưởng: “Là anh ấy, cô thực sự không biết anh ấy à?”\n\nÚc Tưởng hạ mắt xuống nhìn.\n\nRõ ràng là ảnh chụp lén.\n\nAnh Trữ đang cưỡi ngựa, mặc bộ đồ cưỡi ngựa màu nâu trắng, thiết kế thắt lưng tối ưu khiến vai anh trông rộng hơn, eo nhỏ hơn, các đường thắt có thể được nhìn thấy trong nháy mắt, phảng phất được sức mạnh ẩn giấu bên dưới nó.\n\nĐôi bốt màu nâu giẫm lên bàn đạp, khiến chân anh trông càng dài hơn.\n\nNgoài ra còn có cảm giác quyền lực rất khó tả.\n\nTrong ảnh, anh đeo găng tay trắng nhưng không nắm lấy dây cương.\n\nAnh cụp mắt xuống nạp đạn mà không chút để ý.\n\nLạnh lẽo nhưng cũng có chút thoải mái.\n\nHoóc-môn của một người đàn ông trưởng thành gần như đã truyền hết qua bức ảnh mỏng này.\n\n\"Cái này được chụp tại một câu lạc bộ, ngày hôm đó có một hoạt động cưỡi ngựa bắn cung. Anh ấy nói rằng anh ấy không muốn chơi, nhưng cuối cùng lại cưỡi ngựa đi một vòng còn bắn trúng tất cả các mục tiêu của chúng tôi.\" Cao Học Huy ngồi bên cạnh nói, sau đó không cam chịu mà miễn cưỡng nuốt lại câu phía sau, \"Con mẹ nó không phải người rồi.\"\n\nAnh ta không dám ở bên ngoài mắng Trữ Lễ Hàn.\n\nÚc Tưởng mím môi dưới.\n\nCô thực sự muốn bức ảnh này.\n\nĐây là một hình tượng khác, không giống vẻ ngoài mũ áo chỉnh tề của anh Trữ.\n\nHaiz.\n\nNói trắng ra.\n\nĐó là bởi vì cô thèm muốn cơ thể của anh.\n\nNhưng cuối cùng Úc Tưởng vẫn là không muốn ảnh, cô dùng ánh mắt ngây thơ nhìn Cao Học Huy nói: \"Anh ấy khá đẹp trai, ba ngàn một tháng có thể nuôi nổi một người như anh ấy không?\"\n\nCao Học Huy bị nghẹn ở cổ họng.\n\nCô đúng là hoang dã! Cô còn muốn bao nuôi? Nếu nói hai chữ này trước mặt anh Trữ, cô nên thu dọn đồ đạc chuẩn bị chết đi.\n\nCao Học Huy chộp lấy điện thoại di động, hoàn toàn im lặng.\n\nTrong đầu anh ta vẫn còn những thắc mắc, anh ta vẫn không hiểu tại sao cô gái trẻ bên cạnh lại xuất hiện trong biệt thự của Trữ Lễ Hàn.\n\nCùng lúc đó.\n\nNền tảng video chính thức của Tập đoàn Huy Quang đã phát sóng trực tiếp sự kiện trong ngày.\n\nBởi vì những người nổi tiếng đều được mời nên lượng lớn người hâm mộ đã đổ xô đến, điều này chỉ khiến sự kiện trở nên nổi tiếng hơn.\n\nNếu không, chỉ sự nhiệt tình đóng góp của những người đam mê trò chơi sẽ không đủ để bứt phá khỏi ngành.\n\nNgười hâm mộ đổ xô vào và nhanh chóng phát hiện ra vấn đề đầu tiên.\n\n[Chết tiệt! Máy quay đều quay một vòng rồi, sao tôi vẫn chưa thấy anh Nguyên nhỉ?]\n\n[Trong poster rõ ràng có anh ấy mà, 0-0.]\n\n[Chết tiệt! Huy Quang không biết đối nhân xử thế! Tại sao anh Nguyên của tôi lại ngồi ở phía sau?]\n\nBình luận trực tiếp lập tức biến thành một cuộc cãi vã.\n\nTrong số đó có vài cư dân mạng đang hóng hớt thở dài:\n\n[Đó là Ngư Ngư phải không?]\n\n[Giống, lại cũng không giống, tại sao cô ấy lại ngồi ở giữa hàng đầu tiên?]\n\n[Bạn đừng nói, cô gái này ngầu thật đấy.]\n\n[Không phải, rốt cuộc cô ấy dựa vào cái gì mà lại được ngồi hàng đầu tiên? Nguyên Cảnh Hoán thậm chí còn không ngồi ở hàng ghế đầu ... Tôi cạn lời rồi. Người phụ nữ này thực sự là cao thủ nuôi cá, ỷ vào việc sau lưng có ông chủ lớn, liền tới làm loạn à? Tập đoàn Huy Quang cũng quá đáng...]\n\nKhi fan của một người nổi tiếng vào.\n\nAnti fans của đối phương đều xông vào tham chiến.\n\nCó điều, nhóm cư dân mạng hóng hớt bình thường đang dần dần lớn lên.\n\n[Không biết hôm nay Hi Hi Tử có tức giận đến mức lên cơn đau tim sau khi nhìn thấy cảnh này không.]\n\n[Hi Hi Tử là ai?]\n\n[Ồ, Tưởng Hi bị mọi người lãng quên nhanh như thế sao?]\n\n[Cười chết mất, trong toàn bộ hội trường thì Úc Tưởng và anh chàng đẹp trai bên cạnh là những người duy nhất thực sự bắt đầu ăn thức ăn trên bàn, không lãng phí chút gì cả.]\n\n[Không nói nên lời, tôi cảm thấy Úc Tưởng thật thấp hèn, ở hoạt động như thế này mà chỉ quan tâm đến đồ ăn, không hề tôn trọng người trên sân khấu chút nào.]\n\n[Bạn đã đặt anh chàng đẹp trai bên cạnh đi đâu rồi?]\n\n[Vừa đi kiểm tra lại thông tin. Những người có thể ngồi vào vị trí đó thường là những giám đốc điều hành cấp cao của Tập đoàn Huy Quang.]\n\n[Người đó có vẻ là con trai cả nhà họ Cao, tôi thấy xấu hổ thay cho anh chàng trước mặt. Ý bạn là cậu chủ Cao cũng thấp hèn?]\n\n[Tại sao hai người này lại nói chuyện?]\n\n[Có phải Úc Tưởng rất giỏi giao tiếp xã hội không? Ở đâu cũng có thể bắt chuyện? Điều này, cô ấy không xuất thân từ gia đình quý tộc nhưng lại tốt hơn những cô gái xuất thân từ gia đình quý tộc nhỉ?]\n\nCư dân mạng đang trò chuyện, ngay sau đó một số người bắt đầu phổ cập khoa học về việc nhà họ Cao tuyệt vời như thế nào và cậu chủ Cao làm gì.\n\nNgười hâm mộ của Az ở đó không thấy vui chút nào.\n\n[Giỏi lắm, hoá ra Úc Tưởng ở đây? Az đã hai ngày không lên sóng! Anh ấy vẫn đang khốn khổ đợi cô ta!]\n\n[Cười chết, tại sao mọi người đều xếp hàng chờ đợi dáng vẻ ưu ái của Úc Tưởng?]\nĐôi tình nhân trẻ Tứ Lục và Anh Anh đã nhìn thấy, còn tag Úc Tưởng trên Weibo, nói rằng họ cũng đang chờ đợi sự ưu ái của cô ấy.\n\nChỉ có điều lưu lượng truy cập của họ vẫn còn nhỏ, họ chưa gây ra bất kỳ sự chú ý nào.\n\nNgay giữa cuộc chiến fan hâm mộ, cư dân mạng cũng vui vẻ hóng hớt.\n\nChương trình phát sóng trực tiếp đại hội IP này đã kết thúc thành công tốt đẹp, nó cũng đạt được số lượng người xem cao nhất kể từ khi sự kiện như vậy được phát sóng trực tiếp.\n\nÚc Tưởng thở ra một hơi, nghĩ rằng cuối cùng mình cũng có thể rời đi.\n\nCô quay lại và bước ra ngoài.\n\nNguyên Cảnh Hoán lập tức đứng dậy.\n\nTrợ lý của anh ta tới tìm anh ta: \"Anh Nguyên, anh đi đâu vậy?\"\n\nNguyên Cảnh Hoán dừng lại một chút, thời khắc đó anh ta nhớ kỹ tính cách của Trữ Lễ Hàn. Anh ta thật sự không thể tưởng tượng được người như anh Trữ sao có thể theo đuổi người khác chứ? Chỉ là dáng vẻ yêu đương của anh, anh ta cũng không thể tưởng tượng được!\n\nNguyên Cảnh Hoán dừng lại một chút rồi nói: “Cậu đưa cái sưởi tay trong xe của tôi cho cô Úc.”\n\nNgười trợ lý không hiểu tại sao những vẫn gật đầu, sau đó làm theo.\n\nPhía bên này, người trợ lý lấy túi sưởi tay và đưa cho Úc Tưởng.\n\nBên kia, Tổng giám đốc Thẩm vẫn còn thất thần, vội vàng hỏi: \"Đây là?\"\n\n\"Tôi là trợ lý của anh Nguyên Cảnh Hoán.\"\n\nTổng giám đốc Thẩm sao có thể không biết Nguyên Cảnh Hoán chứ?\n\nAnh ta thầm nói vãi chưởng!\n\nKhông phải tôi vừa mới đi giao lưu thôi sao? Làm thế nào mà vừa quay lại, liền có thay đổi mới rồi!\n\n“Tại sao thầy Nguyên lại đưa túi chườm nóng cho Úc Tưởng?” Tổng giám đốc Thẩm hỏi.\n\n\"Thầy Nguyên cũng không nói gì...\"\n\nKhi Tổng giám đốc Thẩm nghe thấy điều này liền cảm thấy càng khó nắm bắt hơn.\n\nCó một tiếng \"răng rắc\" ở bên kia, hình như có một tay thợ săn ảnh đang chụp họ.\n\nTổng giám đốc Thẩm vẫn còn bối rối, chưa có kinh nghiệm trong lĩnh vực này. Trợ lý của Nguyên Cảnh Hoán bị dọa sợ, vội vàng nói: “Được rồi, tạm biệt cô Úc, tôi phải đi rồi!”\n\nSau đó vội vàng bỏ chạy. Ít ai biết rằng trong mắt các tay săn ảnh, dáng vẻ bỏ chạy kia càng giống có nhiều thông tin hơn, bộ dạng có tật giật mình.\n\nÚc Tưởng ôm túi sưởi ấm tay bước vào xe, nghiêng đầu cười khúc khích.\n\nKhi nhìn thấy điều này, Tổng giám đốc Thẩm cảm thấy đây không phải là một dấu hiệu tốt.\n\nAnh ta thấp giọng hỏi: “Nguyên Cảnh Hoán làm gì đây?”\n\nÚc Tưởng: “Muốn giúp tôi quay quảng cáo miễn phí.”\n\nMẹ kiếp!\n\nĐó không phải là có mục tiêu sao?\n\nTổng giám đốc Thẩm đột nhiên cảnh giác.\n\nLúc này, Úc Tưởng cúi đầu nhìn điện thoại.\n\nTổng giám đốc Thẩm vội vàng hỏi: “Ai gửi tin nhắn thế?”\n\nÚc Tưởng: \"Nguyên Cảnh Hoán.\"\n\nTổng giám đốc Thẩm thất thanh nói: \"Hai người đã thêm bạn rồi à?\"\n\nÚc Tưởng gật đầu.\n\nTâm trạng của Tổng giám đốc Thẩm lúc này rất phức tạp: \"Sao hôm nay cô lại ngồi ở hàng ghế đầu? Người ngồi cạnh cô là người điều hành cấp cao của tập đoàn Huy Quang à?\"\n\nÚc Tưởng nói: \"Đúng vậy, Nguyên Cảnh Hoán đã nhường vị trí cho tôi. Người đàn ông bên cạnh nói anh ta là tổng giám đốc, tên là Cao Học Huy.\"\n\nTổng giám đốc Thẩm chỉ tùy tiện hỏi hai câu, không ngờ rằng thứ chào đón mình chính là hai quả bom.\n\nTâm trạng của anh ta trở nên phức tạp hơn.\n\nAnh ta chạy khắp nơi, hẹn đi uống nước với người này và ăn tối với người kia. Uống rượu đến vài giờ, giọng nói cũng trở nên khàn khàn. Úc Tưởng vừa đến đã thêm hai nhân vật nổi tiếng nhất tại hội trường vào danh sách bạn bè tốt của mình.\n\nTổng giám đốc Thẩm miễn cưỡng vui, thầm nói không được, anh ta vẫn phải để mắt đến Úc Tưởng một chút.\n\nKhông thể nhìn thấy cô phạm sai lầm được.\n\n\"Nguyên Cảnh Hoán nói gì với cô?\"\n\n“Hẹn thời gian quay quảng cáo.” Úc Tưởng trả lời xong thì liền tắt điện thoại.\n\n“Khi nào?”\n\n\"Ngày mai.\"\n\n\"Vậy... tôi đi cùng cô nhé? Tôi sẽ lái xe cho cô. Quần áo và các vật dụng khác có phải do Huy Quang cung cấp không?\"\n\nÚc Tưởng lắc đầu: \"Tôi không biết.\"\n\nTổng giám đốc Thẩm có linh cảm không tốt.\n\nNgày hôm sau, linh cảm của Tổng giám đốc Thẩm đã thành hiện thực.\n\nAnh ta làm theo lời anh ta đã nói, đích thân chở Úc Tưởng đến địa điểm quay phim như thỏa thuận.\n\n\"Cao ốc Mỹ Cách... Giá thuê studio ở đây bắt đầu từ 2 nghìn tệ một giờ. Chỉ những người chụp ảnh lớn mới tới đây...\" Tổng giám đốc Thẩm cảm thấy điều này nhiều ít cũng là thiếu hiểu biết về tính siêng năng và tiết kiệm.\n\n\"Huy Quang có đưa phí khuyến mãi thì cũng đừng chụp xong một nửa liền đi nhé.\" Tổng giám đốc Thẩm nhắc nhở Úc Tưởng.\n\nÚc Tưởng tùy ý gật đầu, đi vào tòa nhà, sau đó đi vào thang máy lên lầu.\n\nTổng giám đốc Thẩm đi phía sau cô, mới đi được hai bước thì đột nhiên phản ứng lại.\n\nÔ?\n\nSao trông anh ta hoàn toàn giống như trợ lý của Úc Tưởng?\n\nTổng giám đốc Thẩm đã không lo lắng về vấn đề này quá lâu.\n\nBởi vì vừa ra khỏi thang máy thì đã có người đến đón.\n\nNhân viên dẫn họ đến studio, vừa đi vừa nói: “Thầy Nguyên đã đợi cô Úc rất lâu rồi.”\n\nSau khi dứt lời, họ bước vào phòng thu.\n\nStudio rộng hơn 600 mét vuông, bối cảnh đã được dàn dựng xong, bên cạnh treo một tấm màn xanh. Khoảng mười nhân viên làm việc, vừa nghe thấy tiếng động thì họ liền quay đầu lại.\n\nCả Tổng giám đốc Thẩm và Úc Tưởng đều không phải là người trong cuộc. Họ liếc nhìn một cái, trông rất bình tĩnh.\n\n\"Tới rồi.\" Đầu bên kia, Nguyên Cảnh Hoán chào hỏi.\n\nLúc này ánh mắt Úc Tưởng mới lướt qua mọi người, nhìn thấy Nguyên Cảnh Hoán đang ngồi thẳng trên ghế.\n\nNguyên Cảnh Hoán thay một bộ âu phục màu trắng, nhưng cúc áo đá ngọc lục bảo vẫn không thay đổi.\n\nNhững gì Úc Tưởng phải quảng cáo cho Huy Quang chính là một trò chơi được chuyển thể từ IP tiên hiệp.\n\nTrợ lý của Nguyên Cảnh Hoán đưa cuốn sổ cho Úc Tưởng, nói: “Cô Úc, đây là kịch bản.”\n\nTổng giám đốc Thẩm: ?\n\nAnh ta buột miệng: “Kịch bản quảng cáo? Các người viết à?”\n\nTrợ lý gật đầu: “Vâng, anh Nguyên của chúng tôi đã nhờ thầy Bạc viết.”\n\nThầy Bạc.\n\nTổng giám đốc Thẩm nghe thấy thế thì cảm thấy quen quen, nhưng mãi mà anh ta vẫn không nhớ ra.\n\nSau khi trợ lý nói xong cũng đợi họ lộ ra vẻ mặt kinh ngạc hoặc thậm chí là tâng bốc. Ai có thể ngờ rằng mười giây đã trôi qua, chỉ có vẻ điềm tĩnh được bày ra.\n\nCổ họng trợ lý như nghẹn lại, cảm thấy đối đãi tử tế với cô Úc này cũng chẳng được thành tựu gì.