Bỗng dưng định đến đường Bạch Mã nhưng đột nhiên lại không đi nữa.\n\nThư ký Vương mơ hồ, lên tiếng trả lời rồi quay đầu lại xem sắc mặt của Trữ Lễ Hàn. Sắc mặt cậu chủ trở lại dáng vẻ bình thản, như thể vừa rồi không có chuyện gì xảy ra.\n\nTuy hóng chuyện của ông chủ là việc rất không nên làm nhưng ruột gan của thư ký Vương cồn cào muốn biết đến phát điên lên được.\n\nTài xế đạp chân ga trước rồi quay đầu xe lái về hướng Ngự Thái.\n\nThư ký Vương lén lút lấy điện thoại ra, tìm kiếm Nguyên Cảnh Hoán.\n\nTất nhiên anh ta biết Nguyên Cảnh Hoán là ai. Ông chủ sẽ không tự nhiên nhắc tới anh ta mà không có lý do, có lẽ nào…Hừm…Có thể anh ta có mối quan hệ gì đó với cô Úc chăng? Lần này sẽ không phải lại là một đề xuất hấp dẫn trên Hot search chứ?\n\nChỉ 30 giây sau, thư ký Vương quả thật đã tìm thấy bóng dáng của Nguyên Cảnh Hoán trên hot search?\n\n#Nguyên Cảnh Hoán ngồi ở top 5#\n\nĐây là tìm kiếm hot search quái gở gì vậy? Ngồi ở top 5 cũng có thể leo lên hot search sao?\n\nMục tìm kiếm kế tiếp ở phía dưới là #Ở đây có game bạn thích không #, nhấp vào là có thể thấy video sự kiện đại hội IP game của Huy Quang.\n\nĐầu trang đều là người hâm mộ nổi tiếng cầm đầu bình luận.\n\nMãi đến khi thư ký Vương lướt đến một tài khoản rác.\n\n[@Ngôi sao nữ đang lẩn trốn trong làng giải trí: Cả nhà sherlock holmes của tôi ơi, cảm tạ máy quay full HD của Vinh Quang. Các bạn có thể chụp ảnh màn hình hai đoạn này lại rồi phóng to ra và chỉnh nét ảnh, sau đó có thể thấy rõ bảng tên được dán sau ghế ngồi. [hình ảnh] [hình ảnh]/@Trò chơi Vinh Quang: …]\n\nThư ký Vương nhấp vào.\n\nCó một cô gái trẻ đang ngồi trên chiếc ghế được viết ba chữ to đùng “Nguyên Cảnh Hoán”. Cô ấy mặc một bộ lễ phục màu đỏ làm tôn lên làn da trắng nõn mịn màng như bông tuyết, lướt nhìn thoáng qua cũng đủ cảm thấy diễm lệ đến tột độ. Hình như trông quen quen…Hử?\n\nHơi giống cô Úc!\n\nThư ký Vương vội vàng nhấp vào một bức ảnh khác.\n\nNgười đàn ông trong ảnh sở hữu dáng người cao ráo, khoác lên mình một bộ vest màu xanh. Thoạt nhìn trông có hơi giống với cậu chủ.\n\nNhưng mà thư ký Vương chắc chắn rằng tại thời điểm này cậu chủ tuyệt đối không thể nào có mặt ở đó được.\n\nÁnh mắt thư ký Vương di chuyển xuống dưới.\n\nTiếp đó nhìn thấy trên ghế của người đàn ông kia, viết hai chữ: \n\n“Úc Tưởng”.\n\nThư ký Vương nhấp vào phần bình luận.\n\nỞ phần bình luận trực tiếp hô to tôi bị điên rồi.\n\n[Quá đỉnh, phát hiện này làm chấn động cả nhà tôi rồi! Nguyên Cảnh Hoán ấy mà lại đổi chỗ ngồi cho Úc Tưởng sao.]\n\n[Các tay săn ảnh đợt này kém quá đi thôi, tin sốc như này mà chưa thấy ai tung ra.]\n\n[Úc Tưởng điên thế? Cô ấy trực tiếp yêu cầu Nguyên Cảnh Hoán nhường chỗ cho mình?]\n\n[Nguyên Phấn phẫn nộ.]\n\n[Không phải cô ấy thật sự cho rằng bản thân phải nhanh chóng bước chân vào làm dâu hào môn nhà họ Trữ chứ, Huy Quang cũng thật hèn nhát, đến chuyện này cũng dung túng cho cô ấy?]\n\nThư ký Vương đọc phần bình luận mà muốn vùng dậy mắng chửi.\n\nVấn đề ở đây hình như không phải là điên hay không điên thì phải?\n\nKết hợp với vẻ mặt bạn nãy của cậu chủ, thư ký Vương cho rằng rất có khả năng là Nguyên Cảnh Hoán tự nhường chỗ của mình cho cô Úc.\n\nThế thì sao lại có thể mắng chửi cô Úc được chứ? Chẳng lẽ đây không phải lỗi của mấy con ong bướm đi dạo này à?\n\nThư ký Vương để lại một câu trả lời ở phía dưới: [Nói không chừng là Nguyên Cảnh Hoán nhất quyết muốn nhường cho Úc Tưởng.]\n\nVừa dứt lời anh ta lập tức bị chỉ trích.\n\nThư ký Vương không phục, ngồi combat 300 hiệp với mấy tên chỉ trích.\n\nLúc này xe dừng lại.\n\nThư ký Vương vừa nhìn, đã đến Ngự Thái.\n\nAnh ta ngước đầu lên mới phát hiện Trữ Lễ Hàn đang nhìn anh ta.\n\nThư ký Vương vội vàng giải thích: “Vừa rồi tôi thấy có người mắng chửi cô Úc ở trên mạng nên đã lập tức ngoi lên giao tranh với bọn họ.”\n\nTrữ Lễ Hàn “Ừm” một tiếng, cũng không hỏi thêm. Anh hạ cửa sổ xe xuống, người gác cổng sau khi thấy anh thì lập tức cho xe đi vào.\n\nChiếc xe cứ thế dừng ở ngoài cửa biệt thự của Úc Tưởng.\n\nThư ký Vương phản ứng lại: “Chúng ta phải đợi cô Úc ở đây sao?”\n\nTrữ Lễ Hàn: “Ừm.”\n\nĐợi chờ một lúc cũng nửa tiếng đồng hồ.\n\nThư ký Vương cảm thấy rất ngạc nhiên. Suy cho cùng đối với cậu chủ mà nói, không có thứ gì quý báu hơn thời gian.\n\nBây giờ bọn họ phải ngồi đợi suốt ở đây như vậy sao?\n\n“Không phải hôm nay cô Úc đến công ty sao? Đã muộn thế này rồi, sao còn chưa tan làm về.” thư ký Vương lớn tiếng nói.\n\nAnh ta đang định đề nghị đi đón cô Úc.\n\nTrữ Lễ Hàn: “Cô ấy đang đi ăn với Nguyên Cảnh Hoán.”\n\n“À, ồ…” thư ký Vương hồi đáp xong mới cảm thấy có gì đó không đúng. Cái gì?! Đang đi ăn với Nguyên Cảnh Hoán?! Không hề thông báo trước, hai người cùng nhau đi ăn?!\n\nThư ký Vương suy nghĩ, cậu chủ với cô Úc đi ăn tối cùng nhau tổng cộng mấy lần nhỉ?\n\nThư ký Vương không giấu được sự ngạc nhiên nhìn sang Trữ Lễ Hàn.\n\nNhưng lại phát hiện đôi chân dài của cậu chủ Trữ hơi gập lên, mở notebook đặt trên đầu gối, ung dung xử lý công việc chồng chất trong hộp thư.\n\nNhàn nhã mà thả lỏng.\n\nThư ký Vương không hiểu được.\n\nĐây là ghen hay không ghen? Rốt cuộc cậu chủ đặt cô Úc ở vị trí nào trong tim thế?\n\nLại chờ thêm khoảng 16 17 phút nữa.\n\nThư ký Vương không kiềm được lay động, lẩm bẩm: “…Về rồi.”\n\nDo Úc Tưởng không lái xe nên họ phải dừng ở khu ngoài cổng, lại còn đi nhờ xe golf nhỏ của bất động sản.\n\nTừ xa, thư ký Vương nhìn thấy người trong xe.\n\nQuả thật Nguyên Cảnh Hoán có một khuôn cơ thể rất đẹp.\n\nAnh ta mặc một bộ vest trắng và ngồi sánh vai bên Úc Tưởng, trên người toát lên một chút khí chất cậu chủ quyền quý.\n\nỞ đầu này Nguyên Cảnh Hoán đang nói chuyện với Úc Tưởng: “Cô Úc sống ở đây hả?”\n\nÚc Tưởng gật đầu.\n\nNguyên Cảnh Hoán có chút ngạc nhiên nhưng anh ta không thể hiện rõ ra mặt.\n\nRất nhanh, xe golf dừng trước cổng biệt thự.\n\nNguyên Cảnh Hoán không khỏi nhìn sang chiếc xe khác bên cạnh, màu đen, có logo siêu xe. Cửa sổ xe có lẽ đã được dán màng nên Nguyên Cảnh Hoán cũng không nhìn rõ cảnh ở trong xe.\n\n“Xe của cô Úc à?” Nguyên Cảnh Hoán cất giọng hỏi nhưng lại cảm thấy không đúng lắm.\n\nNếu đúng là xe của cô Úc, vậy tại sao lại không đậu ở gara?\n\nÚc Tưởng ngoảnh đầu lại nhìn thoáng qua, mặt đầy vẻ vô tội, cô nói: “Tôi cũng không biết…”\n\nNhân viên quản lý tài sản lái xe golf đi.\n\nPhía này chiếc ô tô màu đen mới mở cửa ra.\n\nVừa rồi thư ký Vương còn thấy cậu chủ trữ một phong thái ung dung nhàn nhã. Một tiếng “Cạch” đóng notebook lại, khí thế trên người đã thay đổi.\n\nThư ký Vương bước xuống xe trước, cười chào hỏi: “Cô Úc.”\n\nNgược lại trong đầu anh ta đang trào dâng những cơn sóng dập dìu.\n\nĐậu má đây gọi là cái gì mà Tu La tràng à? Cô Úc không chỉ đi ăn tối chung với Nguyên Cảnh Hoán mà còn mang người về tận nhà! Đây là không muốn sống nữa sao?\n\nLúc này Nguyên Cảnh Hoán cũng nhìn thấy người trong xe.\n\nNgười đàn ông trẻ mặc một bộ vest màu xám tro, người tựa vào ghế ngồi và đôi chân dài hơi gập lại, ánh mắt người đó nhìn về phía họ.\n\nÁnh mắt bình tĩnh nhưng lại mang theo cảm giác áp bức mạnh mẽ.\n\nHơi thở của Nguyên Cảnh Hoán đông cứng lại.\n\nTrữ Lễ Hàn!\n\nChính là Trữ Lễ Hàn!\n\nTại sao anh ta lại ở đây?\n\nCả sống lưng của Nguyên Cảnh Hoán bỗng chốc thẳng tắp trở dậy, anh ta nhớ tới lời từ miệng Lăng Sâm Viễn: “Không sợ bị anh tôi lột da”.\n\n“Sao nào? Chào hỏi còn không dám gặp mặt trực tiếp?” Trữ Lễ Hàn lầm bầm nhỏ.\n\nỞ trước mặt chính chủ, Nguyên Cảnh Hoán ít nhiều cũng có phần hạn chế về kỹ năng diễn xuất. Nhưng cũng nhờ nghĩ đến Trữ Sơn, anh ta mới từ đó tiếp thêm được một chút sức mạnh. Thế là anh ta hô một tiếng vừa phải: “Cậu chủ Trữ.”\n\nKhông gian xung quanh yên tĩnh không một tiếng động trong chốc lát.\n\nNguyên Cảnh Hoán cảm thấy không vừa ý, vội lại ngước mắt sang nhìn Trữ Lễ Hàn.\n\nLúc này anh ta mới phát hiện, cậu chủ Trữ vốn không nhìn anh ta mà hoàn toàn xem anh ta như không khí. Như thế rất dễ nhận thấy câu nói vừa rồi không phải nhắm đến anh ta.\n\nMà là…nói với Úc Tưởng.\n\nNguyên Cảnh Hoán ngoảnh đầu lại, nhìn thấy Úc Tưởng tựa như nhành hoa nhỏ của một đoá hoa lớn phấp phới trong gió, bất lực mà nhẹ nhàng run lên.\n\nCô ấy sợ Trữ Lễ Hàn.\n\nÚc Tưởng xinh đẹp như vậy, đẹp đến mức tỏa sáng rực rỡ khiến người nhìn không thể nào rời mắt được, một khi tỏ ra yếu đuối bất lực lại càng thu hút hơn.\n\nNó khiến người ta vô thức nghĩ đến một viên ngọc dễ vỡ.\n\nLúc này thư ký Vương cũng đang nhìn Úc Tưởng.\n\nCô Úc lạnh quá nên run hả ta? Hay là…sợ thật? Dựa theo lẽ thường thì là sợ cậu chủ bắt quả tang tại trận nên sợ. Nhưng thư ký Vương cảm thấy có chỗ nào đó kỳ kỳ.\n\nKhông giống với tính cách của cô Úc lắm…\n\nKhoanh tay đứng nhìn thấy tình hình đóng băng.\n\nNguyên Cảnh Hoán nhẹ lên tiếng, nói: “Bên ngoài gió lớn, hay là chúng ta vào trong trước đã?”\n\nLúc này cái cảm giác kỳ lạ quanh quẩn trong đầu thư ký Vương càng đậm hơn.\n\nGiọng điệu của Nguyên Cảnh Hoán khi mở miệng, sao nghe lại có chút giống với cậu chủ nhỉ?\n\nÚc Tưởng rụt vai lại rồi quấn chặt chiếc áo lông vũ trên người, sau đó xoay người đi về phía trước.\n\nCô mở cổng ra, đi vào bên trong.\n\nMở khoá vân tay.\n\n“Tít tít” một âm thanh nhỏ vang lên và cánh cửa mở ra.\n\nBấy giờ cậu chủ Trữ mới hạ địa vị cao quý của mình bước xuống xe, đôi chân dài bước một bước rồi vài bước đi qua vườn hoa trước cửa.\n\nTrong một khoảnh khắc, tinh thần của Nguyên Cảnh Hoán căng thẳng đến tột độ.\n\nMuốn động thủ sao?\n\nNgười như cậu chủ Trữ mà cũng tự mình động thủ sao?\n\nNguyên Cảnh Hoán bắt đầu nhớ lại vì để đóng phim mà bản thân đã đặc biệt học võ taekwondo, taekwondo có ích không?\n\nAi biết cậu chủ Trữ vẫn không thèm nhìn anh ta, anh đi thẳng đến Úc Tưởng đứng ở sau.\n\nMột cơn gió lạnh thổi qua.\n\nĐúng lúc Nguyên Cảnh Hoán không gượng được, suýt thì lạnh muốn rùng mình. Cậu chủ Trữ ăn mặc bảnh bao đột nhiên cúi người xuống vòng tay qua eo bồng ngang Úc Tưởng lên.\n\nNguyên Cảnh Hoán: !\n\nThư ký Vương cùng mấy tên vệ sĩ: !!!\n\n“…Thả tôi xuống.” Một giọng nói rất trầm phát ra từ cổ họng Úc Tưởng.\n\nLúc này Nguyên Cảnh Hoán như được ấn công tắc. Đột nhiên tỉnh táo lại, đôi chân dài sải bước cố gắng đuổi kịp để ngăn cản.\n\n“Cậu chủ Trữ! Cậu chủ Trữ đây là đang làm gì thế?” Anh ta lạnh lùng thốt lên.\n\nLúc này thư ký Vương với đám vệ sĩ cũng sốt ruột lây.\n\nBọn họ theo bản năng đi tới kéo Nguyên Cảnh Hoán lại.\n\nDù cho bất kể cậu chủ muốn làm gì, cứ kéo người này lại trước đã.\n\nKéo qua kéo lại, Nguyên Cảnh Hoán cũng bắt đầu nổi nóng, anh ta lạnh lùng quát: “Các người đang làm gì thế? Đây là nhà của cô Úc! Chuông báo động ở trên tường…”\n\nVệ sĩ nghe thấy lời nói kia trong lòng nhất quyết không thể để anh ta nhấn chuông được.\n\n“Bang” một tiếng vang lớn.\n\nBọn họ đè chặt Nguyên Cảnh Hoán xuống mặt đất.\n\nMà lúc này Úc Tưởng cũng vùng vẫy dữ dội hơn.\n\nHiện tại cô phát hiện dù cho cô cố vùng vẫy đến mấy thì tay của Trữ Lễ Hàn vẫn sẽ vòng chặt lấy cô.\n\nTrữ Lễ Hàn bồng cô đi thẳng lên lầu.\n\nKhi bước đến bậc thang thứ năm, Trữ Lễ Hàn đột nhiên ngừng lại.\n\nÚc Tưởng: ?\n\nSao thế? Do tôi giãy giụa dữ quá nên nặng hả?