CHƯƠNG 54.1: DÒNG THỜI GIAN THẾ GIỚI CÓ SỰ THAY ĐỔI LỚN.
Khi Lăng Sâm Viễn quay trở lại Ngự Thái, thì thấy người nổi tiếng trên mạng dắt chó kia vẫn đang ở đó.\n\nLăng Sâm Viễn nhếch mép mỉa mai: \"Muốn làm gì ở đây? Đang tìm Úc Tưởng à? Cô ấy không phải là con thỏ mà chỉ cần đứng yên là có thể bắt được.\"\n\nHề Đình tung ra một đòn chí mạng: \"Cô ấy có thích anh sao?\"\n\nLăng Sâm Viễn không ngờ người này còn có thời gian đáp trả, anh cười lạnh một tiếng, quay đầu bước ra ngoài mà không trả lời câu hỏi.\n\nHề Đình nói nhỏ: \"Xem ra là không thích rồi.\"\n\nLăng Sâm Viễn khựng lại một chút, vẻ mặt ủ rũ, bỏ đi.\n\nHề Đình tự nói với chính mình: \"Não của Lưu Thanh Phong bị úng à? Cứ phải tìm mình để diễn theo tính cách của Lăng Sâm Viễn? Diễn rồi, cũng không phải là không thích sao?\"\n\nHề Đình cúi đầu xuống, không còn tranh cãi với Kim Mao nữa, cúi người bế con chó ngốc lên đi về.\n\nLăng Sâm Viễn bên này lên xe, anh nói với trợ lý ngay lập tức: \"Về sau đừng tìm cách gửi tiền và đưa đồ đến cho Ninh Ninh nữa.\"\n\nLăng Sâm Viễn muốn đưa đồ cho Ninh Ninh, thực ra có rất nhiều cách.\n\nBan đầu, anh sẽ thông qua bạn bè và đồng nghiệp xung quanh của Ninh Ninh, cố gắng để gửi quà cho cô ấy, có 90% cơ hội sẽ được chấp nhận.\n\nTrợ lý lúng túng: \"Vì cô Ninh Ninh không nhận sao? Hay là không thông qua người bên cạnh cô Ninh Ninh...\"\n\nLăng Sâm Viễn: \"Không cần nữa.\"\n\n\"Cậu Lăng...\"\n\n\"Nếu cứ tiếp tục như vậy, tôi càng muốn đòi hỏi nhiều hơn. Cuối cùng, tôi sẽ không thể kiềm chế được mà kéo cô ấy vào cuộc xoáy của tôi.\" Anh nói tiếp: \"Nếu mọi thứ trắng tinh mãi mãi vẫn trắng tinh thì tốt nhất là vậy.\"\n\nVốn dĩ không phải là người cùng đường.\n\n...\n\nSau khi Lăng Sâm Viễn đi.\n\nÚc Tưởng dựa vào ghế sofa nằm xuống, vuốt điện thoại để gọi cho Dư Đồng, hỏi cô ấy đang ở đâu.\n\nDư Đồng cũng đã biết cô đã về nhà an toàn và đang trên đường đến đây.\n\n\"Thực ra, tối nay chị cũng có thể không cần phải đến chỗ tôi đâu.\" Úc Tưởng nói nhỏ.\n\nDư Đồng: \"Hả?\"\n\nGần nửa phút sau đó, Dư Đồng mới hiểu ra, vội vàng nói: \"Ồ, được rồi.\"\n\nÚc Tưởng cúp điện thoại, liền nghe thấy hệ thống hừ một tiếng rất bất mãn.\n\nKhông đồng ý với Lăng Sâm Viễn, nhưng quay đầu lại muốn ngủ với nhân vật phản diện.\n\nÔi trời ơi!\n\nRốt cuộc trái tim của người phụ nữ tên Úc Tưởng này làm bằng gì vậy?\n\nÚc Tưởng lên tiếng: \"Cục cưng à, tôi nghĩ cậu đang sợ điều gì đó.\"\n\nHệ thống: “Cái gì là cái gì”\n\nÚc Tưởng nhanh chóng hiểu ra điểm mấu chốt bên trong: \"Ồ, cậu có sợ tôi kể những lời Lăng Sâm Viễn nói hôm nay cho Trữ Lễ Hàn nghe phải không? Sau đó Trữ Lễ Hàn sẽ lật mặt, ngay tại chỗ xử lý Lăng Sâm Viễn?\"\n\nHệ thống giữ im lặng.\n\n\"Cục cưng, sao cậu không nói gì?\" Úc Tưởng hỏi.\n\nHệ thống: “Tu khẩu thiền*”\n\n*Tu khẩu thiền (闭口禅): là một thuật ngữ Phật giáo có nghĩa là \"lời nguyện giữ im lặng\". Nó thường được sử dụng để chỉ một phương pháp tu tập nhằm đạt được sự giác ngộ.\n\nHệ thống: “Vãi cả cut!”\n\nÚc Tưởng: “? Cậu không phải đang tu khẩu thiền à? Sao lại thốt ra câu này?”\n\nLần này hệ thống có vẻ thực sự đã chịu đựng một cú sốc quá lớn, run rẩy nói: “Phát hiện... Cốt truyện gốc đã có sự thay đổi lớn…”\n\nÚc Tưởng: Thay đổi lớn gì?\n\nHệ thống khó khăn nói: “Loại mà nam nữ chính không thể HE được.”\n\nÚc Tưởng ngây người một chút, nghiêm trọng vậy sao? Tại sao? Chỉ vì hôm nay Lăng Sâm Viễn muốn cưới cô à?\n\nNhưng trong nguyên tác, Lăng Sâm Viễn cũng xuất hiện một vị hôn thê mà, cuối cùng chẳng phải trở thành chất xúc tác cho tình cảm của hai người họ sao?\n\nÚc Tưởng: “Cậu hãy cảm nhận kỹ lại một chút đi.”\n\nHệ thống: “Hệ thống kiểm tra không thể sai được.”\n\nÚc Tưởng im lặng một lúc, nhỏ giọng hỏi: \"Như vậy thì sao? Thế giới này sẽ sụp đổ không?\"\n\nKhông có sụp đổ.\n\nTiểu thuyết có HE, đương nhiên cũng có thể có kết cục BE.\n\nChỉ là nguyên tác sẽ hoàn toàn rối loạn từ đây... Cấp trên rất có thể sẽ chú ý tới đây, sau đó cưỡng chế can thiệp.\n\nNhưng hệ thống không còn là hệ thống của quá khứ nữa, nó đã trưởng thành! Nó không còn ngây thơ nữa!\n\nVì vậy, nó không thành thật nói kết quả với Úc Tưởng, mà dọa Úc Tưởng sợ hãi: “Đúng vậy.”\n\nÚc Tưởng cảm thấy một chút tiếc nuối.\n\nBây giờ thì hối hận rồi đúng không?\n\nCho nên, đừng làm lộn xộn nữa.\n\nHệ thống hơi đắc ý.\n\nÚc Tưởng: \"Có chút không nỡ...\"\n\nCô nói: \"Tiền của tôi còn chưa tiêu hết.\"\n\nHệ thống: “...”\n\nÚc Tưởng bắt đầu thảo luận với hệ thống: \"Bây giờ đi đến các cửa hàng cao cấp, vung tiền như nước, một lần chọn mười nam người mẫu thì sao?\"\n\nHệ thống: ?\n\nÚc Tưởng: \"Thôi đi, không lành mạnh cho lắm.\"\n\nHệ thống: ??\n\nCô có lành mạnh bao giờ không?\n\nÚc Tưởng: \"Cậu cả Trữ vừa đẹp trai vừa eo thon, lại còn cho tiền tôi. Ồ, không bằng mang tiền đó đi ủng hộ trẻ em vùng núi?\"\n\nHệ thống nghe cô nghiêm túc một cách hơi hoảng loạn.\n\nNếu sau này thế giới không sụp đổ nhưng cô ấy đã tiêu hết tiền, liệu cô sẽ giết nó không?\n\nÚc Tưởng nằm trên ghế sofa, thực sự bắt đầu lướt qua các dự án tài trợ trên các nền tảng lớn.\n\n\"Thật nhiều người tốt thế...\" Úc Tưởng cảm thán.\n\nNhững người tài trợ trực tiếp, cộng với các chương trình xóa đói giảm nghèo do chính phủ tổ chức, còn có rất nhiều người hâm mộ ngôi sao nổi tiếng cũng đang làm hoạt động quyên góp kiểu bữa trưa yêu thương, đã làm cho vùng núi được cải thiện rất nhiều.\n\nÚc Tưởng có chút hứng thú, cô nói: \"Trước khi ra đi, chúng ta làm một chút gì đó khác biệt nhé.\"\n\nHệ thống rất hoảng: “Tiêu tiền không kiểm soát là không tốt.”\n\nÚc Tưởng: \"Cậu thấy, cậu đọc sách ít quá chưa? Thành đạt thì giúp ích cho thiên hạ nghe qua chưa? Làm sao có thể gọi là tiêu tiền không kiểm soát được chứ?\"\n\nÚc Tưởng thoát khỏi trang web và chia sẻ một bài viết trên Weibo.\n\nngưngư232: Các studio game nhỏ cần đầu tư có thể mang theo tài liệu dự án game để tìm tôi. Nếu mọi người có Game Indie hiếm hoi mà họ muốn giới thiệu, hãy nói cho tôi biết trong phần bình luận.\n\nKhu vực bình luận nhanh chóng có phản hồi.\n\n[? Cô Úc có ý định đầu tư à?]\n\n[Hiếm khi thấy cô ấy nghiêm túc như vậy...]\n\n[À này, tuy gần đây khá thích bạn. Nhưng muốn nhắc nhở bạn, muốn đầu tư tốt cho một game không phải chỉ vài trăm nghìn là giải quyết được. Hơn nữa hiện nay game rất khó xin giấy phép, thậm chí là lỗ nhiều khi đầu tư, có ý nghĩa gì? Nếu thật sự cần tiền gấp, không bằng quay thêm vài quảng cáo với Nguyên Cảnh Hoán. Hề Đình cũng được. Còn không thì bạn có thể kéo Nhiễm Chương về livestream cùng bạn]\n\n\n[Ls giọng điệu khó nghe quá, lát nữa fan Nguyên và fan Hề không vui, sẽ tính món nợ này lên đầu Úc Tưởng đấy.]\n\n...\n\nÚc Tưởng lướt qua nhanh các bình luận, không ngờ chuyện này cũng có tranh cãi.\n\nThế nên cô dứt khoát tắt đi.\n\nDù sao, những người có nhu cầu, nhìn thấy, tự nhiên sẽ tìm đến cô.\n\n\"Bây giờ chúng ta đi ra ngoài.\" Úc Tưởng mỉm cười nhẹ nhàng.\n\nHệ thống ruột gan đều run rẩy: “Đi đâu? Xuống nông thôn ngay trong đêm à?”\n\nÚc Tưởng: \"Không phải, cậu nghĩ đi đâu vậy? Đi tìm Trữ Lễ Hàn thôi.\"\n\nHệ thống: ?\n\nÚc Tưởng: \"Tận hưởng lần cuối.\"\n\nHệ thống: ??\n\nKhông phải chứ, nếu thế giới thực sự sụp đổ, cô cũng chỉ nhớ đến cái này sao?\n\nHệ thống rất sốc.\n\nÚc Tưởng lên lầu, nhanh chóng thay quần áo mới, sau đó ra khỏi nhà.\n\nĐi được vài bước, Úc Tưởng phát hiện ra tuyết đang rơi.\n\n...Thôi, tuyết rơi thì tuyết rơi vậy. Cô cũng lười quay lại lấy ô.\n\nÚc Tưởng đi ra ngoài, cầm điện thoại di động mở ứng dụng đặt xe.\n\nSau đó cô gọi cho Trữ Lễ Hàn, nhưng nghe có vẻ như bên kia đang bận, không ai nhấc máy. Nhưng điều này không làm khó được Úc Tưởng, cô lập tức gọi cho thư ký Vương.\n\nThư ký Vương nhận cuộc gọi với một chút lo lắng, nghĩ rằng Úc Tưởng có thể đã bị hoảng sợ từ trước đó tại Trữ Sơn, bây giờ mới phát hiện ra di chứng.\n\n\"Cô Úc, có chỗ nào không ổn chứ?\" Thư ký Vương hỏi.\n\n\"Không có.\" Úc Tưởng tạm dừng, \"Bây giờ cậu cả Trữ đang ở đâu?\"\n\nKhi nghe câu hỏi này, thư ký Vương nhất thời không phản ứng lại. Bởi vì Úc Tưởng chưa bao giờ quan tâm đến những chuyện này trước đây.\n\nSau khi nghĩ về mối quan hệ kỳ lạ giữa hai người gần đây, thư ký Vương cân nhắc một chút, nhanh chóng trả lời: \"Hiện tại anh ấy đang ở tại tòa nhà Nguy Thịnh, cô Úc có việc gì sao? Cần tôi chuyển lời giúp không? Hay là để tôi chuyển điện thoại cho cậu cả?\"\n\nÚc Tưởng: \"Không cần.\"\n\nCô suy nghĩ một lúc, hỏi: \"Nếu tôi qua ngay bây giờ, có được không?\"\n\nÚc Tưởng không có sở thích tạo ra sự \"bất ngờ\" cho người khác.\n\nCô nghĩ rằng mối quan hệ chưa đến mức đó, bất ngờ thường biến thành kinh hãi.\n\nThư ký Vương ở đầu dây bên kia cũng một lúc không biết phản ứng thế nào.\n\n\"Không sao chứ?\"\n\n\"Không, không.\" Thư ký Vương nhanh chóng nói: \"Được, khi nào cô đến?\"\n\nThư ký Vương thật dũng cảm vậy mà dám hứa trước.\n\n\"Để tôi xem cách đó bao xa... Ừm, mười phút đi xe, sao lại xa thế?\" Úc Tưởng lẩm bẩm.\n\nThư ký Vương thầm nghỉ Úc Tưởng sẽ không vì đường quá xa mà lại không muốn đi nữa chứ?\n\n\"Chắc là chỉ mất khoảng mười phút thôi.\" Úc Tưởng nói.\n\n\"Hẹn gặp sau?\" Thư ký Vương hỏi.\n\n\"Ừ, lát nữa gặp.\" Úc Tưởng đồng ý.\n\nBên này Úc Tưởng gọi được xe, bên kia thư ký Vương vẫn đứng ở đó hơi ngạc nhiên.\n\nTrợ lý Lâm nhìn thấy anh đứng trước cửa phòng họp ngẩn người, không khỏi nhỏ giọng hỏi: \"Thư ký Vương có chuyện gì vậy?\"\n\nThư ký lắc đầu: \"Không có gì...\"\n\nÚc Tưởng từng đến tòa nhà của Trữ thị nhưng chưa bao giờ đến đây, thư ký Vương nghĩ một chút, sợ nhân viên cấp dưới không có mắt nhìn, nên vội vàng gọi cho bên lễ tân.\n\nTrợ lý Lâm thấy anh ấy như vậy, không nhịn được cười hỏi: \"Hôm nay có khách quý nào đến sao?\"\n\n\"Còn quý hơn cả khách quý?\" Thư ký Vương mỉm cười.\n\nTrợ lý Lâm: \"Haha vậy sao? Không lẽ là Tổng Giám đốc Tang?\"\n\nThư ký Vương lắc đầu: \"Lát nữa cậu sẽ biết, tôi vào phòng họp trước, cậu đặt báo thức đi. Mười phút sau gọi tôi, không, hai mươi phút đi.\"\n\nThư ký Vương nghĩ rằng Úc Tưởng đôi khi hơi cầu kỳ, lỡ như không có ai tiếp đón, quay đầu bỏ về nhà thì sao?\n\nMà nếu cô ấy bỏ về thì thôi, nhỡ đâu quay lại đi ăn tối với Nguyên Cảnh Hoán thì sao?\n\nTrợ lý Lâm ngơ ngác đáp: \"Hả? Hai mươi phút? Hả...\"\n\nThư ký Vương lúc này mới đẩy cửa, trở về phòng họp.\n\nLúc này trên mạng đang thảo luận Úc Tưởng có bao nhiêu tiền, cô có tiền không.\n\n[Cô ấy muốn tạo hình tượng tiểu thư nhà giàu chứ gì? Ai mà không biết nhà họ Úc sắp phá sản. Bản thân cô ấy đúng là rất tài giỏi, nhưng cũng không cần phải cố như vậy chứ.]\n\n[Cô ấy không phải nhận mấy hợp đồng quảng cáo với giá cao sao?]\n\n[Dù cao, cũng không thể chỉ vài triệu được, hơn chục triệu là không thể nào. Trừ thuế đi, cô ta còn bao nhiêu để đầu tư? Cho dù có thể đầu tư, cùng lắm cũng chỉ đầu tư được hai game. Chỉ hai thôi! Giọng điệu cô ấy nói trên Weibo, đâu chỉ có vậy]\n\n[Kiếm được không ít từ mấy cậu ấm cô chiêu?]\n\n[À... Cũng không hẳn là kiếm được, thảo luận lý trí không được sao? Cứ phải nghĩ theo hướng đó?]\n\nCuối cùng phá vỡ cuộc tranh luận này, là có người lạc đề.\n\n[Có ai xem video hội nghị y học lần này chưa?!]\n\n[Cái gì thế? Người ngoài ngành, không quan tâm]\n\n[Cậu cả Trữ có tham dự đấy! Lần này là quay cận cảnh 360 độ không góc chết! Là thật đấy, đề nghị mau chóng đi xem! Trang chủ đã đăng video lên rồi.]\n\n[Đậu má?]\n\nCư dân mạng lúc này mới vội vàng chạy đi xem.\n\n\"Bạn trai tin đồn\" của Úc Tưởng, ngoài Nguyên Cảnh Hoán, Hề Đình và Nhiễm Chương, vốn đã có độ nổi tiếng cao. Ba người còn lại chỉ lộ mặt trong lần trên hoang đảo.\n\nLần trước ở tiệc nhà họ Kim, cậu cả Trữ chỉ lộ ra sau gáy.\n\nLàm sao mọi người có thể không tò mò?\n\nHội nghị y học rất khô khan.\n\nNhưng mà...\n\n[Mẹ ơi, tôi thật sự ghen tị với Úc Tưởng, cậu cả Trữ mặc vest ngồi ở vị trí chủ tịch, đẹp trai quá]\n\n[Bên cạnh cô ấy, không có ai là không đẹp trai cả, cảm ơn.]\n\n[Chết tiệt, giọng nói cũng hay nữa, cậu cả Trữ thật sự tuyệt vời, đáng tiếc quá, người như vậy lại không thường xuyên xuất hiện trước ống kính.]\n\nNghe đi nghe lại, mọi người không hiểu gì về phòng thí nghiệm sinh vật hay nghiên cứu gì cả, nhưng có một điều họ hiểu.\n\n[Cậu cả Trữ thật sự rất giàu.]\n\n[+1, đầu tư nghiên cứu phát triển cho dược phẩm sinh học mỗi năm ít nhất 10 tỷ.]\n\n[Tôi lật xem báo cáo của Hoa Tế Dược phẩm dưới trướng Trữ Lễ Hàn năm ngoái, họ đã đầu tư 123 tỷ... đô la Mỹ.]\n\n[Đậu má?]\n\n[Doanh thu của họ năm ngoái là 559 tỷ, à đúng rồi, đô la Mỹ.]\n\n[... Chết tiệt, cả nhà tôi đều khiếp sợ rồi này. Tôi vẫn luôn cho rằng dễ kiếm tiền nhất là bất động sản và giới giải trí chứ.]\n\n[Bất động sản và giới giải trí đúng là rất dễ kiếm tiền, nhưng không thể so sánh với một số ngành công nghiệp khổng lồ. Chỉ là người bình thường mới biết đến hai ngành này thôi. Ngành dược phẩm sinh học có rào cản gia nhập ngành rất cao, bạn không thể kiếm tiền bằng cách sao chép thuốc, bản thân bạn không thể tự nghiên cứu phát triển. Đôi khi không nghiên cứu ra được, lại tự kéo mình chết. Hoa Tế có thể tự mình vực dậy ngành nghiên cứu và phát triển độc lập trong nước, cho nên anh ấy trẻ như vậy đã có thể ngồi ở vị trí chủ tịch. Luật chống độc quyền ở nước ngoài gần như không có, Hoa Tế có vài bằng sáng chế trong tay, đã độc quyền ở mười mấy quốc gia rồi…]\n\n[Tôi tê liệt rồi, aaaaaa, tôi ghen tị với Úc Tưởng quá]\n\n[Cũng không cần ghen tị quá, có tiền thôi mà, chơi đùa một chút là được rồi, sẽ không kết hôn đâu. Trữ Lễ Hàn càng giàu có, càng không kết hôn. Trừ khi học theo một số thương nhân giàu có làm chuyển giao tài sản trước hôn nhân…]\n\nMột video hội nghị y học, đã cho cư dân mạng hiểu sâu sắc hơn về việc ao cá của Úc Tưởng có thể nuôi cùng lúc nhiều con cá lớn như vậy, rốt cuộc là nghịch thiên đến mức nào.\n\nĐúng lúc này.\n\n[Hửm? Cậu cả Trữ đang xem điện thoại?]\n\n[Sao anh ta đứng dậy đi rồi?]\n\nTrữ Lễ Hàn vắng mặt suốt nửa tiếng đồng hồ.\n\nNhưng anh ta đối với hội nghị quan trọng này ý nghĩa biểu tượng lớn hơn ý nghĩa thực tế, anh ta vừa đi, liền dứt khoát nhường cơ hội phát biểu cho các nhà nghiên cứu của phòng thí nghiệm sinh vật.\n\nBên cạnh có phó tổng của Trữ Lễ Hàn hỗ trợ phát biểu.\n\n[Phía sau không có cậu cả Trữ nữa sao? Vậy tôi không xem nữa]\n\n[Có! Đừng đi!]\n\nGần mười phút sau, Trữ Lễ Hàn trở lại.\n\nNgười đàn ông vẫn mặc vest chỉnh tề, chỉ là... Dưới ống kính rõ nét...\n\n[Sao vai cậu cả Trữ lại nhăn lại?]\n\n[+1 Vừa nãy còn chưa nhăn mà]\n\n[Cái kia, mọi người có cảm thấy, hình như, môi cậu cả Trữ, hơi đỏ không?]\n\n[???]\n\nLần này cư dân mạng như thám tử Sherlock Holmes, bắt đầu suy đoán anh ta đã làm gì.\n\nCó người nói có thể đã hôn nhau.