Điện thoại di động của Úc Tưởng reo lên, cắt ngang cuộc trò chuyện giữa cô ấy và hệ thống, cũng phá vỡ bầu không khí bí bách giữa cô ấy cùng Hề Đình.\n\nÚc Tưởng và Hề Đình gần như cúi đầu nhìn điện thoại di động cùng lúc.\n\nHề Đình nghiêm mặt lại: “Đồ ăn ngoài đến rồi sao?”\n\nÚc Tưởng nhìn anh ta: “Đúng rồi.” Cô hơi ngừng lại, rồi mới lên tiếng tiếp: “Nếu bây giờ anh Hề nhàn rỗi…”\n\nHề Đình nối lời sau: “Thì giúp cô lấy đồ ăn ngoài, đúng chứ?”\n\nÚc Tưởng gật đầu nhè nhẹ.\n\nMột phút sau, Hề Đình bước ra, đứng trong gió lạnh ngoài cửa, bất giác rơi vào suy nghĩ miên man.\n\nLàm sao cô có thể ngang nhiên ra lệnh cho anh ta như vậy?\n\nỒ, bắt đầu ngay từ lúc anh ta thừa nhận mình được Trữ Sơn thuê?\n\nMặc dù muốn theo đuổi Úc Tưởng, nhất thiết phải làm những việc này.\n\nNhưng khi Úc Tưởng nắm quyền chủ động, mọi thứ do cô chủ động mở lời, cảm giác đó sẽ trở nên tinh tế hơn.\n\nTrong kế hoạch, Hề Đình đã liệu đến việc cô Úc, người được nhiều người theo đuổi và có nhiều người cầu hôn, sẽ từ chối anh ta ra sao, và việc tiếp cận cô ấy khó khăn đến mức nào…\n\nSau đó, anh ta đã nghĩ kĩ cách thức ứng đối.\n\nRốt cuộc không bị từ chối, không gặp trở ngại.\n\nDường như ngay sau khi vừa mới quen biết, anh ta đã thành công tiến vào bên trong nhà.\n\nNhưng dường như lại không phải vậy.\n\n… Dù sao, kế hoạch của anh ta cuối cùng đã hoàn toàn hỗn loạn.\n\nMột cơn gió lạnh lại thổi qua, khiến Hề Đình tỉnh táo hơn một chút. Anh ta bước xuống bậc thang, sau đó, bắt gặp một vài vệ sĩ.\n\n“Mấy anh là ai?” Hề Đình hơi cảnh giác.\n\n“Vệ sĩ.”\n\n“Vệ sĩ của cô Úc?”\n\n“Ừ, bây giờ là vậy.”\n\nSao lại là bây giờ?\n\nHề Đình rất nhanh đã đoán được, hơn phân nửa họ là vệ sĩ của Trữ Lễ Hàn hoặc Lăng Sâm Viễn. Tại sao lại giao cho Úc Tưởng? Lẽ nào để theo dõi xem xung quanh cô ấy có người đàn ông nào không? \n\nPhần việc này có lẽ vô cùng khó khăn.\n\nVậy phải chăng đầy thử thách?\n\nHề Đình không thay đổi sắc mặt, băng qua lối đi giữa bọn họ, chưa đi xa thì gặp Dư Đồng.\n\nAnh ta không quen Dư Đồng, nhưng Dư Đồng lại biết anh ta.\n\n“Lấy đồ ăn ngoài về cho cô Úc à?” Dư Đồng nhấc lên rồi hạ xuống đồ vật trong tay.\n\nHề Đình: “Đúng…”\n\nDư Đồng: “Tôi đã lấy rồi, anh không cần lo. Chờ anh, cơm nguội mất.”\n\nHề Đình: “...”\n\nAnh ta chưa từng bị đối xử thiếu tôn trọng như vậy.\n\nDư Đồng tiến về phía trước, Hề Đình nhỏ giọng hỏi: “Tôi có thể hỏi, cô là gì của cô Úc không?”\n\n“Bảo vệ, kiêm trợ lý cuộc sống của cô Úc.” Dư Đồng thẳng thắn đáp lời.\n\nHề Đình im lặng một lúc.\n\nCó nghĩa là, thực ra việc bưng trà rót nước vẫn phải xếp hàng chờ đợi đúng không?\n\nHề Đình theo Dư Đồng trở lại biệt thự, phát hiện các vệ sĩ chỉ đứng canh gác bên ngoài, không mảy may có ý định vào trong.\n\nAnh ta tiện tay chụp một tấm ảnh, rồi gửi cho thư ký Lưu.\n\nThư ký Lưu nghĩ rằng việc này sắp kết thúc rồi, kết quả là Hề Đình vẫn đang làm việc à? Nhìn góc độ này…\n\nThư ký Lưu kêu lên một tiếng: “Hề Đình ở trong nhà Úc Tưởng.”\n\nHôm nay Trữ Sơn mới vừa lấy lại sức, nghe đến hai chữ “Úc Tưởng” là có hơi nhức đầu, nhưng lại không thể không nghe.\n\nÔng ta nói: “Ở trong nhà thì có ích gì? Trước đây, không phải Nguyên Cảnh Hoán đã đến nhà rồi à?”\n\nThư ký Lưu nhanh chóng cho ông ta xem ảnh: “Đây là vệ sĩ của cậu cả ạ?”\n\n“Thế trận lớn thế này…” Vẻ mặt Trữ Sơn đăm chiêu: “Quả thực Nguyên Cảnh Hoán nói không sai, thằng bé thật sự sợ Úc Tưởng bỏ trốn, muốn nhốt người ta lại.”\n\n“Hay là nói cho Tổng giám đốc Tang biết, để Tổng giám đốc Tang giải quyết?”\n\n“Không được.” Trữ Sơn thà hợp tác với Úc Tưởng. Sắc mặt Trữ Sơn phức tạp, ông ta nói: “Bà ta là một…” Kẻ điên.\n\nTrữ Sơn nuốt xuống bụng nửa câu đánh giá sau về mẹ Trữ Lễ Hàn. \n\nThư ký Lưu hiểu ý: “Tức là, nếu ai đó nói cho Tổng giám đốc Tang biết chuyện này thì không có vấn đề gì nữa, phải không ạ?” \n\nTrữ Sơn nghe vậy, sắc mặt mới khấm khá hơn, cười nói: “Lưu Hào à, anh đúng là một nhân tài.”\n\nPhía này, Hề Đình cất điện thoại, đến bên bàn ngồi xuống, rồi lại bưng tô mì lên, nói: “Thật sự khó ăn đến vậy ư? Mới ăn một miếng đã bỏ?”\n\nÚc Tưởng: “Làm sao? Anh muốn tự mình nếm thử một miếng à?”\n\nHề Đình bóc đôi đũa mới, và thật sự gắp mì.\n\nMay mà lúc nãy Úc Tưởng gắp vào chén nhỏ để ăn, không thì bây giờ phải nhìn Hề Đình nếm phần thừa của cô ấy. \n\n“… Chẳng ngon miệng lắm.” Hề Đình nói: “Nhưng cũng không đến nỗi khó ăn.”\n\nAnh chơi trò văn học mâu thuẫn à?\n\nÚc Tưởng ngẩng mặt lên, nhìn lướt qua anh ta một cái, không nói gì.\n\nĂn sáng xong, Úc Tưởng liền chuẩn bị rời khỏi nhà.\n\n“Cô đi làm đấy à? Tôi đưa cô đi.” Hề Đình hỏi.\n\nDư Đồng lên tiếng: “Ngại quá, tài xế của cô Úc là tôi.”\n\nHề Đình: “Cô có biết quay quảng cáo không?”\n\nDư Đồng: “Không phải còn có anh Nguyên Cảnh Hoán sao? Không vội.”\n\nHề Đình: “…”\n\nBởi vì Úc Tưởng phải đi, Hề Đình không muốn, chỉ có thể ôm mèo của anh về nhà trước.\n\nĐợi đến khi về nhà, anh ta lập tức gọi cho trợ lý: “Giúp tôi tìm một…”\n\n“Một cái gì?”\n\nHề Đình rất miễn cưỡng nói ra mấy chữ: “Lớp học nấu ăn.”\n\nHề Đình không giống Nguyên Cảnh Hoán, chỉ tập trung vào hai việc là làm thần tượng và diễn xuất. Cuộc sống của Hề Đình phong phú hơn nhiều. Đua xe, chơi bóng, anh ta chơi khá giỏi, hơn nữa, đây chính là những hoạt động có thể thể hiện hoàn hảo sức hấp dẫn của phái mạnh.\n\n… Và rồi, anh ta chỉ thua kém về tài nấu nướng.\n\nHề Đình cúp máy sau khi gọi điện thoại, lại đăng một bài viết trên Weibo.\n\nNgười hâm mộ của anh ta quen với việc anh ta chỉ coi Weibo như Facebook, nên không quá ngạc nhiên, chỉ xem nội dung…\n\nHề Đình: [Ảnh] Lần đầu học làm bữa sáng, chắc chỉ có chó mới chịu ăn.\n\n[Anh Hề đừng yêu cầu cao như vậy đối với bản thân]\n\n[Vậy rốt cuộc vì ai mà làm?]\n\nHề Đình lục lọi tâm trí, nhớ ra cuối cùng mình đã ăn mì.\n\nLàm vậy chẳng khác gì tự vả mặt mình?\n\nHề Đình lại vội vàng xoá bài đăng trên Weibo đi.\n\nAnh ta chuyển sang gọi vài cuộc điện thoại, thành lập một đội ngũ quay quảng cáo cho nhóm Úc Tưởng như cách Nguyên Cảnh Hoán từng làm.\n\nAnh ta muốn làm hoành tráng hơn Nguyên Cảnh Hoán.\n\nBên này, Úc Tưởng vừa bước vào cửa, đã nhận được cuộc gọi từ nhà họ Úc.\n\n“Có một bức thư mời được gửi đến nhà họ Úc.” Giọng điệu đầu dây bên kia hơi phấn khích.\n\n“Là cho cháu ạ?” Úc Tưởng phỏng đoán.\n\nNếu không, bác cả nhà họ Úc sẽ không đặc biệt liên lạc với cô ấy.\n\n“Phải.” Giọng điệu đầu kia có chút cảm thán, nói: “Là tiệc sinh nhật của cậu cả Cao, họ đặc biệt đến gửi thiệp mời, mời cháu đến dự.”\n\nBác cả nhà họ Úc không thể nhịn được mà thầm khen mình thông minh.\n\nKhi Trữ Sơn chất vấn, ông ấy bảo vệ Úc Tưởng là đúng. Cho đến nay, chưa thấy Trữ Sơn có cách gì đối phó với Úc Tưởng. \n\nKhông chỉ thế, cậu cả Cao còn chủ động gửi thiệp mời, chỉ gửi cho Úc Tưởng!\n\nBác cả nhà họ Úc hỏi: “Cháu về nhà lúc nào? Bác bảo người mang đến cho cháu.”\n\n“Tối ạ.”\n\n“Được.” Bác cả nhà họ Úc nói xong, dừng lại một chút, nói bóng gió, “Cháu… Cháu đừng quá kén chọn.”\n\nÚc Tưởng: ?\n\nCô ấy cúp điện thoại.\n\nKén chọn? Ừ? Không cần chọn nữa đâu. Nhiệm vụ của mọi người đã được phân chia rất rõ ràng mà!\nBên kia, bác cả nhà họ Úc gác máy, không kìm được lại cảm thán lần nữa.\n\nNhớ lần trước, khi Úc Tưởng chỉ Lăng Sâm Viễn và cậu cả Trữ, bảo họ chọn một người, lúc đó họ còn kinh ngạc, lớn tiếng trách móc Úc Tưởng.\n\nBây giờ nghĩ lại, khi đó có vẻ bọn họ chưa trải đời nhiều.\n\n“Úc Tưởng đi một mình à?” Có người ở gần đó không cam lòng hỏi một tiếng.\n\n“Đúng vậy, không thì đi cả nhà sao? Này không phải là tự biến bản thân thành trò cười cho người khác sao?” Bác cả nhà họ Úc phản bác.\n\n“Người ta một người thành đạt, cả nhà còn được hưởng lợi…”\n\n“Bà thì hiểu gì? Lúc này, vị trí của Úc Tưởng vẫn chưa vững chắc.” Bác cả nhà họ Úc nói xong, còn hơi lo lắng.\n…\n\nÚc Tưởng đã gặp người phụ trách quỹ trước đó, nhưng không hài lòng với cách quản lý quỹ của họ, nên đành tiếc nuối rời đi.\n\nBây giờ có thêm con nhỏ rồi nên cô ấy không vội vàng sắp xếp những việc này nữa.\n\nCô ấy quay đầu, đến công ty.\n\nVừa bước vào cửa, đã thấy vài người đang ngồi quây quần ở bàn trà, mỗi người có một cốc trà, nhưng không ai có tâm trạng để uống, trên mặt lộ rõ vẻ lo âu.\n\n“Úc Tưởng, cuối cùng cô cũng tới rồi! Kìa, mọi người đang chờ cô ở bàn trà.” Nhân viên lễ tân chỉ vào những người đang ngồi ở bàn trà. \n\nÚc Tưởng quay lại nhìn.\n\nNhững người kia lập tức đứng dậy: “Xin lỗi cô Úc, có lẽ tin nhắn riêng trên Weibo của cô quá nhiều, chúng tôi không thể liên lạc được với cô, chỉ có thể tìm đến công ty của cô.”\n\nÚc Tưởng hiểu ra: “Ồ, muốn đầu tư à?”\n\n“Đúng vậy, tôi muốn nhờ cô xem qua bản kế hoạch dự án của chúng ta…”\n\n“Để tôi xem, sau đó các anh chị có thể về trước. Dù sao, đây cũng không phải là công ty đầu tư của tôi.” Úc Tưởng nói.\n\nMột người trong số họ đổi sắc mặt, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Chỉ vậy thôi là cho chúng tôi về? Chúng tôi đã đợi ở đây lâu như vậy... Ai biết được cô lấy nhiều bản kế hoạch dự án như vậy, rốt cuộc có xem hay không…”\n\nNhân viên tiếp tân không kiềm được, lên tiếng phản bác: “Nói như vậy là không đúng. Tiền trong tay của Úc Tưởng, nếu muốn lấy tiền từ cô ấy, làm cho đầy đủ thủ tục không phải là chuyện đương nhiên sao?”\n\nNgười đó không nén nổi tức giận, chửi thề một câu: “Thôi vậy, coi như tôi đến đây là uổng công vô ích. Cô ta có thể lấy ra được bao nhiêu tiền? Không phải là lấy từ túi đàn ông sao?”\n\nÚc Tưởng đang định lên tiếng.\n\nTổng giám đốc Thẩm tức giận, cầm lấy tay cầm máy hút bụi, chửi thề: \"Nói bậy bạ gì đấy? Cậu cầu người ta làm việc, còn tưởng mình là ông lớn à?”\n\nNhân viên tiếp tân vớ lấy cốc nước, hắt thẳng vào mặt gã ta.\n\nNghe tiếng động, các nhân viên khác ùa đến.\n\nThấy đông người, gã sợ hãi, mặt tái nhợt, vội vàng bỏ đi, vừa đi vừa chửi: “Công ty gì vậy? Với cách đối xử thế này thì làm sao tốt được?”\n\nChửi mắng xong, có lẽ vì sợ bị đánh, gã đã bỏ chạy. \n\n“Thứ khốn nạn gì thế? Chạy nhanh thật.” Liêu Gia Phỉ chửi thề một câu.\n\nNhững người khác tới tìm kiếm nhà đầu tư vội vã xin lỗi Úc Tưởng: “Chúng tôi không liên quan đến người đàn ông kia. Chúng tôi rất tôn trọng cô Úc. Cô Úc cứ từ từ xem xét, nếu có thời gian thì hãy liên hệ với chúng tôi.”\n\n“Đúng vậy, danh thiếp của tôi được kẹp ở trong đó.”