Vợ chồng Úc Thành Tân cảm thấy cái này không gấp thì cái nào gấp nữa.\n\nĐây lại là con gái của họ.\n\nÚc Tưởng nhanh chóng đưa ra ý do của mình: \"Lấy chồng phải tỉnh táo đúng không? Kết hôn vội vàng, khi vào gia đình giàu có sẽ bị bắt nạt, phải không?\"\n\nVợ chồng Úc Thành Tân nhanh chóng bị lập luận này thuyết phục: \"... Đúng vậy. Bình tĩnh là một chút cũng tốt.\"\n\nBan đầu bọn họ không muốn Úc Tưởng thân thiết với cậu cả Trữ, không phải chính là sợ gia đình giàu có sẽ khi dễ cô sao?\n\nÚc Tưởng cũng không quên cho bọn họ một tin vui, trước khi cúp điện thoại cô cười nói: “Khi nào có thời gian, con sẽ bảo cậu cả Trữ mời hai người cùng nhau dùng bữa tại nhà anh ấy.”\n\n\"À, à, được thôi.\"\n\nSau khi bàng hoàng cúp điện thoại, vợ chồng Úc Thành Tân mưới chậm rãi nhận ra, ban đầu bọn họ gọi điện là để nói gì nhỉ?\n\nÀ.\n\nCó vẻ cuộc trò chuyện đã bị con gái họ dẫn dắt.\n\nBên này Úc Tưởng còn đang trả lời điện thoại. Còn phía bên kia, Trữ Lễ Hàn đã đi vào phòng họp.\n\nHôm nay là một cuộc họp nhỏ nhưng những người tham dự đều có thân phận không tầm thường.\n\nThoạt nhìn, nếu như họ không phải là chủ ngân hàng thì cũng là những “bàn tay vàng” Phố Wall, còn có một số tên tuổi lớn trong lĩnh vực nghiên cứu sinh học.\n\nNgay khi Trữ Lễ Hàn bước vào, một chuyên gia nghiên cứu tương đối cao cấp đã nhận thấy anh có gì đó không ổn\n\nHầu hết các nhà nghiên cứu đều đang đắm chìm trong công việc của mình, ít giao tiếp xã hội, có người không suy nghĩ gì nhiều liền buột miệng nói: \"Miệng của cậu ấy bị làm sao vậy?\"\n\nCác chủ ngân hàng và người ở Phố Wall thầm nghĩ ông thực sự dám hỏi luôn à.\n\nAi ngờ hôm nay tâm trạng của cậu cả Trữ rất tốt, anh nhướng mày nhẹ giọng nói: “Bị Úc Tưởng cắn.”\n\nChuyên gia: \"Ồ.”\n\nNhững người khác cũng thầm ồ trong lòng.\n\nMuỗi cắn, phải không... Đợi một chút? Hình như từ cậu cả Trữ vừa nói không phải là con muỗi?\nÚc Tưởng cắn anh?\n\nLà anh nói như vậy hả?\n\nÚc Tưởng? Cô ấy là người mà trên mạng nhắc tới mấy ngày nay đúng không?\n\nĐây là ...lần đầu tiên ...công khai thừa nhận phải không?\n\nThành thật mà nói, mấy cái bài viết và bình luận về cặp đôi này trên mạng thì bọn họ cũng biết một chút.\n\nCũng không có cách nào khác, đây là chuyện liên quan đến cậu cả Trữ và Lăng Sâm Viễn. Cho dù họ tài giỏi đến đâu thì cũng chỉ là những người bình thường hóng chuyện giải trí mà thôi.\n\nKhi nhìn thấy bài đăng lúc đó, tất cả đều cho rằng nó là sự tưởng tượng của fan CP.\n\nRốt cuộc thì nó là thật à?\n\n\"Chúng ta bắt đầu đi.\" Trữ Lễ Hàn nói.\n\nLúc này suy nghĩ của mọi người mới được kéo về thực tại. Thậm chí, phải mất vài phút mới có thể tập trung được.\n\nSau khi người chủ trì cuộc họp phát biểu xong thì đến lượt người thứ hai là chuyên gia nghiên cứu.\n\nSau khi chuyên gia nói xong, Trữ Lễ Hàn lên tiếng.\n\nTrữ Lễ Hàn nói ngắn gọn mấy chữ: \"...Về phòng ngừa và kiểm soát sinh học, e hèm...\"\n\nKhóe miệng Trữ Lễ Hàn giật nhẹ, sau đó giọng nói cũng dừng lại.\n\nNhư thể vừa chạm phải một vết thương nào đó, anh theo phản xạ tự nhiên hít một hơi.\n\nChuyên gia nghiên cứu nhìn anh, nghiêm túc hỏi: “Anh bị cắn vào miệng à?”\n\nTrữ Lễ Hàn giống như là nhớ tới cái gì buồn cười, tự dưng anh lại mỉm cười trước ánh mắt của mọi người.\n\nAnh bình tĩnh trả lời: “Đúng vậy.”\n\nĐám đông: !\n\nBiểu hiện của bọn họ thậm chí đột nhiên trở nên rất thú vị.\n\nLàm gì mà để cắn vào bên trong miệng?\n\nCho đến khi cuộc họp kết thúc, mọi người vẫn chưa kịp hồi phục sau cú sốc.\n\nMột bên não của họ chứa đựng nội dung cuộc gặp gỡ ngày hôm nay, còn bên kia chứa đầy những câu chuyện về cậu cả Trữ và cô Úc.\n\nNhóm người này nhìn Trữ Lễ Hàn, tưởng tượng thử cảnh anh chân thành yêu một người sẽ như thế nào.\n\nHay là…về nhà... đọc những bài viết tương tự từ fan CP thì sao?\n\nLúc này, chuyên gia nghiên cứu bước ra, sánh vai cùng Trữ Lễ Hàn, tò mò như thế ôm tinh thần nghiên cứu học thuật hỏi lớn: \"Úc Tưởng là người như thế nào?\"\n\nTrữ Lễ Hàn nghĩ rằng các nhà nghiên cứu này chủ yếu là xem tin tức, nghe câu hỏi này họ không hề cảm thấy khó chịu với Úc Tưởng.\n\nAnh bình tĩnh đáp: “Ừ, cô ấy xinh đẹp và dễ thương”.\n\nTrời ơi!\n\nNhững người theo sau lại bị sốc trước những lời nói không mặn không nhạt này của anh.\n\nKhi những lời này phát ra từ miệng Trữ Lễ Hàn, nó còn kỳ lạ và giật gân hơn cả chuyện mà đột nhiên Trữ Lễ Hàn nói với họ rằng anh sẽ cho tiền mọi người mà không cần phải trả lại.\n\nKhông, không thể gọi là giật gân được.\n\nChỉ trong tạm thời không ai có thể chấp nhận được người đàn ông có thể nói lời tình cảm nhẹ nhàng này chính là Trữ Lễ Hàn...\n\nChuyên gia nghiên cứu bên kia chợt nhận ra: \"Ồ, cô ấy là vợ anh phải không? \n\n“Nghe nói anh đã từng kết hôn. Xin lỗi vì đã hỏi những lời như vậy. Chúc anh một cuộc hôn nhân hạnh phúc! Mỗi ngày... đều hạnh phúc như vậy.\"\n\nTrữ Lễ Hàn: “Còn chưa kết hôn.”\n\nVài lời của nhà nghiên cứu đã khơi dậy mong muốn sâu xa hơn.\n\nTrữ Lễ Hàn thấp giọng nói: “Khi cô ấy đồng ý, tôi sẽ gửi thiệp mời cho anh.”\n\nAnh dừng lại rồi bình tĩnh nói tiếp: “Đến ngày đó xin hãy nói thêm vài lời chúc phúc.”\n\n\"Chắc chắn, chắc chắn rồi!\"\n\nNhững người khác cũng không nhớ nổi làm sao mình có thể rời khỏi tòa nhà đó, sau khi trở về thậm chí còn không có chút ký ức nào.\n\nTất cả những gì còn lại trong đầu chỉ là vài từ ngắn gọn của Trữ Lễ Hàn và lượng thông tin khổng lồ chứa đựng trong đó.\n\nÝ của cậu cả Trữ là...\n\nAnh muốn cưới cô Úc đó, nhưng cô Úc vẫn chưa đồng ý sao?\n\nTrời ơi!\n\nCô Úc này thật kiêu ngạo!\n\nCuối cùng họ đã hiểu vì sao gần đây có tin đồn nói cậu cả Trữ hành động mềm mỏng hơn nhiều trong kinh doanh, như thể đang tích lũy một loại đức hạnh nào đó.\n\nTích đức để cầu hôn thành công sao?\n\nMọi người nhìn nhau, hiểu rõ cần phải đối xử Hà Khôn Dân như thế nào.\n\nCậu chủ Trữ muốn tích đức, nhưng bọn họ không cần.\n\nGiúp cậu chủ Trữ làm chút việc thiện thì thế nào?\n\nHà Khôn Dân vẫn nhận được cuộc gọi từ cảnh sát sau khi tin tức này lan truyền trên mạng.\n\nCảnh sát lạnh lùng yêu cầu ông ta đến khu phía Tây ngay lập tức để điều tra.\n\nLúc đầu Hà Khôn Dân tưởng là chuyện liên quan đến bất động sản, nhưng sau vài câu ông ta mới nhận ra có điều gì đó không ổn.\n\nSau đó ông ta nhanh chóng mở Weibo.\n\nKhắp nơi đều là lời chỉ trích ông ta.\n\nSắc mặt Hà Khôn Dân đột nhiên tái xanh.\n\nViệc này có phải do Trữ Lễ Hàn làm không? Cố ý muốn hại chết ông ta sao? Định tống ông ta vào tù à?\n\nKhông, điều đó không đúng.\n\nNếu là Trữ Lễ Hàn thì sẽ không kéo Úc Tưởng vào…\n\nChẳng lẽ là... Hà Vân Trác?\n\nHà Khôn Dân vừa nghĩ tới đây, liền nghe thấy âm thanh đẩy cửa vào từ bên ngoài. Người phục vụ của khu nghỉ dưỡng thấp giọng hỏi: \"Xin chào, anh đã đặt chỗ trước chưa? Xin lỗi, chỗ của chúng tôi đã được đặt kín rồi...\"\n\nAnh ta ngắt lời người phục vụ: “Tôi là con trai của Hà Khôn Dân.”\n\nSắc mặt Hà Khôn Dân hơi thay đổi, ông ta quay đầu khỏi ghế sô pha nhìn sang.\n\nHà Vân Trác đứng đó, cao thẳng, khí chất u ám khó tả...\n\nLàm sao? Đến gây rắc rối với ông ta à?\n\nHà Khôn Dân cảm thấy nhẹ nhõm.\n\nÔng ta cũng đang tìm kiếm đứa con trai ngoan của mình để giải quyết các tài khoản.\n\nLúc này, Hà Vân Trác quay người lại và nói với người phục vụ bên cạnh: \"Các người ra ngoài trước đi.\"\n\n\"Nhưng……\"\n\n“Có một số chuyện không phải ai cũng có thể nghe được, hiểu không?”\n\nLúc này người phục vụ mới rời đi.\n\nBí quyết của người giàu đúng là điều họ không thể biết được.\n\nChẳng bao lâu sau, căn phòng này chỉ còn lại Hà Khôn Dân và con trai.\n\nHà Vân Trác chậm rãi đi tới gần.\n\n\"Những chuyện trên mạng là sao vậy? Không phải là...\" Hà Khôn Dân vừa mới ngẩng đầu lên.\n\nHà Vân Trác bất ngờ nhặt chiếc gạt tàn trên bàn đập mạnh vào đầu Hà Khôn Dân. Sắc mặt Hà Khôn Dân thay đổi đột ngột, máu từ trên trán chậm rãi chảy ra.\n\nMột đòn của Hà Vân Trác là đòn chí mạng, không hề nương tay, khiến đầu óc Hà Khôn Dân choáng váng, cảm giác như hộp sọ của mình bị móp. Cơn đau dữ dội ông ta không thể kêu lên được.\n\nHà Vân Trác đã nói điều gì đó ...\n\nVừa mới tới đã động tay…\n\nHà Khôn Dân theo bản năng lắc đầu, rũ sạch máu đang chảy trên mí mắt.\n\nSau đó ông ta mở miệng: \"Con...\".\n\nHà Vân Trác đá ông ta lăn ra khỏi ghế sofa rồi siết chặt cổ ông ta.\n\nLực mạnh đến mức như muốn bóp chết ông ta.\n\nTrong đầu Hà Vân Trác thoáng hiện lên cuộc trò chuyện giữa mình và Úc Tưởng.\n\n\"Làm thế nào để đánh bại ông ta?\"\n\n\"Bằng nắm đấm chứ sao. Đương nhiên, dùng nắm đấm thì mình cũng đau. Có thể chọn những dụng cụ hỗ trợ như gạch, ghế, bình rượu...\"\n\nHóa ra việc hạ gục ba mình là điều dễ dàng.\n\nSử dụng nắm đấm, gạch, ghế, chai rượu... thậm chí cả một chiếc gạt tàn nhỏ trên bàn.\n\nHóa ra anh ta có thể dễ dàng khuất phục Hà Khôn Dân.\n\nHà Vân Trác quỳ xuống thấp giọng nói: \"Có muốn hét lên không? Có muốn mọi người bên ngoài nghe được giọng nói của ông, nói ông là kẻ hèn nhát, phế vật, bất lực không?\"\n\nHà Khôn Dân khó khăn mở miệng.\n\nĐầu ông ta choáng váng, cảm thấy như máu tràn ngập trong miệng và tai.\n\nNhưng ông ta vẫn có thể nghe rõ lời nói của Hà Vân Trác.\n\nNhững lời này quen quá.\n\nĐây là những gì ông ta đã nói với Hà Vân Trác khi đang trên đỉnh thành công.\n\nNhưng cuối cùng còn có một câu nữa.\n\n\"Là con của một con điếm, phải không?\"\n\nTầm nhìn của Hà Khôn Dân mờ đi vì máu, nhưng lại rõ ràng một cách kỳ lạ.\n\nBởi vì khi ông ta ngẩng đầu lên, ông ta có thể thấy rõ ràng một sợi dây chuyền đeo trên cổ Hà Vân Trác.\n\nHà Khôn Dân rất quen thuộc với sợi dây chuyền đó.\n\nĐó là di vật của mẹ Hà Vân Trác.\n\nHạ Vân Trác cúi đầu nhìn ông ta: “Mỗi khi nhìn thấy ông, tôi đều quên mất mình đã trưởng thành. Xem ra tôi vẫn là Hà Vân Trác mười một tuổi, nghe những lời sỉ nhục tôi và mẹ tôi. Tôi tưởng rằng mình đã rất mạnh mẽ, mạnh mẽ đến mức không đến mức phải hy sinh để leo lên ngọn núi này. Nhưng hóa ra khi đến trước mặt Trữ Lễ Hàn, tôi lại không chịu nổi một cú…”\n\n\"Những phát hiện trên mạng không phải do tôi bày ra, ông biết rõ mà, tôi là một tên thần kinh do chính tay ông nuôi dưỡng. Làm sao tôi lại dám tiết lộ những chuyện đó chứ? Nhưng lại có một người, người đó đã để những chuyện này lọt ra ngoài, cuối cùng đã hoàn toàn phá vỡ chút do dự trong lòng tôi.\" \n\n\"Tôi không thể sống như một con người. Nếu không loại bỏ cái bóng to lớn của ông ra khỏi cuộc đời mình, tôi không thể sống như một người bình thường được.\" Anh ta thở dốc, nới lỏng tay một chút.\n\n\"Không, tôi vẫn giống một con người hơn ông. Tôi sẽ không dùng những gì tôi mong muốn để dạy bảo tôi. Nhưng ngay cả những thứ tôi thích cũng không có. Vợ, con đối với ông chẳng là gì cả. Có lẽ niềm vui của ông là ngồi trong văn phòng cao vời, nhìn xuống tất cả… Nhưng rất tiếc, niềm vui của ông đã bị Trữ Lễ Hàn phá hủy, bây giờ đến lượt tôi.”\n\n“Mày điên à?...Không giúp ba mày mà còn động tay với ba?” Hạ Khôn Dân chật vật nói, cảm thấy vị máu trong cuống họng.\n\n\"Ông không sợ à? Ồ, ông cho rằng ông có thể trấn áp tôi bằng cách nhấn mạnh thân phận làm ba như thương lệ sao?\"\n\n\"Bây giờ thì sao?\" Hà Vân Trác hỏi.\n\nQuả thực, lúc này trong lòng Hà Khôn Dân thật sự cảm thấy sợ hãi.\n\nÔng ta liên tục lợi dụng chuyện của mẹ Hà Vân Trác để nói với Hà Vân Trác rằng anh ta phải trả giá cho mẹ của mình. Ông ta không ngừng đe dọa Hà Vân Trác bằng mọi thứ anh ta thích từ khi còn nhỏ.\n\nHà Vân Trác dường như thực sự điên rồi.\n\n\"Ninh Nhạn...\" Hà Khôn Dân từ trong cổ họng thốt ra một chữ.\n\n“Tôi rất thích Ninh Nhạn.” Hà Vân Trác nhún vai không quan tâm: “Bây giờ tôi…”\n\nAnh ta thoáng mơ hồ một lúc rồi nói: \"Có chút thích Úc Tưởng. Thật lòng, không phải bởi vì ông khuyến khích hay đề nghị, cũng không phải là vì bảo vệ Ninh Nhạn.”\n\nHà Vân Trác nói đi nói lại: \"Tôi thực sự rất thích Úc Tưởng. Ông có biết tại sao cuối cùng tôi cũng có thể thẳng thắn nói cho ông biết thứ tôi thích không?\"\n\nAnh ta mỉm cười dịu dàng và tao nhã: “Bởi vì tôi phát hiện ra rằng bản thân Úc Tưởng rất mạnh mẽ, cô ấy căn bản không cần tôi bảo vệ hay thỏa hiệp.”\n\n\"Tôi thích Ninh Nhạn chơi piano trong bữa tiệc để an ủi tôi sau khi mẹ qua đời.”\n\n\"Nhưng tôi lại thích mọi thứ về Úc Tưởng hơn. Cho dù cô ấy thích Trữ Lễ Hàn thì tôi vẫn thích. Cô ấy rực rỡ giống như ánh sáng trên bầu trời, không thể nắm bắt được. Nhưng ít nhất cô ấy đã khiến tôi hiểu rằng ngoại trừ bản thân tôi, những ý kiến khác chẳng là gì cả, và thế giới này cũng chẳng là gì cả. Ông cũng chẳng là gì cả. \"\n\nỞ bên kia, Úc Tưởng hắt hơi nhẹ, sau đó cô nhận được điện thoại của thư ký Vương: “Cô Úc, tìm được kẻ đăng bài rồi.\"