Hề Đình: \"Cô Úc, người yêu tự do như cô trong tình yêu không thấy bị ràng buộc sao?\"\n\n\n\"Anh Hề đã từng được ai yêu thật lòng chưa?\" Úc Tưởng hỏi.\n\n\nHề Đình: \"Tất nhiên là có.\"\n\n\n\"Người hâm mộ à? Thế thì không tính.\" Úc Tưởng lười biếng nói: \"Biểu hiện của tình yêu không phải là xiềng xích, mà là sự trợ giúp để đi đến những chân trời rộng lớn hơn. Hy vọng anh Hề sớm hiểu được điều này.\"\n\n\nHề Đình vốn chỉ định khiêu khích một chút, mặc dù biết rõ rằng không thể thành công. \n\n\nÚc Tưởng là người có chủ kiến, không ai có thể lay chuyển cô.\n\n\nTuy nhiên, khi nghe lời Úc Tưởng nói, Hề Đình cảm thấy một chút thất vọng. \n\n\nLàm sao tìm được người như cô để giúp anh hiểu ra điều đó?\n\n\nThôi, không quan trọng nữa.\n\n\n\"Tôi tin rằng buổi ra mắt phim hôm nay sẽ mang đến cho cô Úc một bất ngờ.\"\n\n\n\"Bất ngờ vì diễn xuất của anh cuối cùng cũng vượt qua được Nguyên Cảnh Hoán sao?\"\n\n\n\"...Cô Úc đang chế giễu tôi à?\"\n\n\nChiếc xe chạy xa dần.\n\n\nBên kia Trữ Lễ Hàn vừa bước xuống xe.\n\n\n\"Cậu chủ.\" Một người trong tòa nhà đi ra đón anh.\n\n\nThực ra, bây giờ nhiều người gọi anh là \"Ngài Trữ\" hơn, vì bất kể Trữ Sơn có thích hay không, mọi người dần dần chỉ nhớ đến Trữ Lễ Hàn là ngài Trữ.\n\n\n\"Cậu chủ, cuộc họp hôm nay...\"\n\n\nNgười đi trước nhìn thấy Trữ Lễ Hàn sững sờ.\n\n\nKhông chỉ anh ta.\n\n\nTất cả những người phía sau đều ngây người.\n\n\n\"Chào mọi người.\" Thu Thu giơ tay nhỏ lên, ngón tay uốn éo, dõng dạc chào họ.\n\n\nCô bé mặc chiếc váy công chúa tuyết trắng, chân váy phồng lên, trên đầu còn đeo một chiếc nơ lớn hình con bướm.\n\n\nCô bé ngồi trong vòng tay của Trữ Lễ Hàn.\n\n\nGiống như một búp bê sứ tinh tế và xinh đẹp.\n\n\nNgười đang ôm cô bé, cậu chủ Trữ, hôm nay vẫn trang phục chỉnh tề, vai rộng chân dài.\n\n\nAnh mặc một bộ vest xanh, lịch lãm và quý phái.\n\n\nMột tay nâng cô bé lên một cách nhẹ nhàng, cánh tay tạo ra chút gấp nếp trên áo vest, khiến người ta không khỏi tưởng tượng đến những cơ bắp săn chắc bên dưới.\n\n\nTrữ Lễ Hàn trước đây thỉnh thoảng dẫn con đi cùng, nhưng chưa bao giờ mang chúng đến công ty.\n\n\nĐây là lần đầu tiên.\n\n\nTrong lòng mọi người tràn đầy cảm xúc bất ngờ không thôi!\n\n\nThảo nào, thảo nào cậu chủ chưa bao giờ đưa bé con đến lộ diện, thật sự cô bé quá đáng yêu! \n\n\nNét đẹp giữa đôi lông mày hoàn toàn thừa hưởng những điểm nổi bật từ cô Úc!\n\n\nKhi mọi người vẫn đang ngẩn ngơ, Trữ Lễ Hàn đã bế Thu Thu đi vào.\n\n\nLúc này, Thu Thu còn quay đầu lại tự giới thiệu: \"Cháu tên là Trữ Ngộ Thu.\" \n\n\nSau đó cô bé giơ tay lên: \"Chụt\" và gửi một nụ hôn gió đến mọi người.\n\n\nMọi người trong phòng đều trở nên tan chảy, cảm thấy hồn nhiên và phấn khích, nhưng lại không dám nhận lấy nụ hôn gió từ Thu Thu. Họ sợ cậu chủ sẽ ra tay với mình.\n\n\nLúc này, Trữ Lễ Hàn nhẹ nhàng nhấc tay lên, giữ chặt đầu bé con. \n\nThu Thu: \"Ôi! Ba ơi! Đừng làm xấu cái nơ của con!\" \n\nTrữ Lễ Hàn: \"...\"\n\nTrữ Lễ Hàn chỉnh lại chiếc nơ của Thu Thu và còn dùng ngón tay sửa lại tóc cho cô bé.\n\n\n\"Con muốn chơi gì?\" Trữ Lễ Hàn hỏi.\n\n\n\"Ba chơi cái gì thì con chơi cái đó.\" Thu Thu nghĩ một lúc và nói.\n\n\nMười phút sau.\n\n\nPhòng họp đã đầy người.\n\n\nMọi người nhìn chăm chú Trữ Lễ Hàn, anh vẫn ngồi trên ghế chính với vẻ mặt bình tĩnh, vừa nói chuyện sắp xếp dự án mới một cách có trật tự vừa cầm chiếc bút trong tay, ngón tay đè lên thân bút, xoay một vòng. Cứ như vậy xoay bút cho Thu Thu xem, chọc con bé cười vui vẻ.\n\nThu Thu đang ngồi trên bàn họp, gần bên tay trái của Trữ Lễ Hàn.\n\n\nCó lúc cô bé còn tò mò chen vào một câu, giữ cây bút trong tay Trữ Lễ Hàn, cúi người xuống, chỉ vào tài liệu dự án trước mặt, hỏi: “Ba ơi, cái này là gì vậy?” \n\nTrữ Lễ Hàn mặt không đổi sắc trả lời: “CRISPR-Cas9, là một công cụ chỉnh sửa gen.”\n\nMọi người trong lòng đều giật mình. Cậu chủ lại có kiên nhẫn như vậy? Biết rõ là đứa trẻ còn nhỏ, hoàn toàn không hiểu được, mà vẫn muốn giải thích cho cô bé?\n\nThu Thu giữa chừng lại hỏi thêm vài câu. Sau đó không kìm được, nằm xuống bàn họp ngủ thiếp đi. Trữ Lễ Hàn phát hiện cô bé đã ngủ, giọng nói bỗng chậm lại, cởi áo vest, quấn quanh người Thu Thu, rồi ôm cô bé vào lòng để cô bé dựa vào tiếp tục ngủ.\n\nPhòng họp vẫn đang tiếp tục.\n\n\nỞ phía bên kia, Úc Tưởng và Đông Đông vừa đến sự kiện công chiếu.\n\n\nPhóng viên đã ngồi đầy đủ, những khách mời đặc biệt cũng đã ngồi cùng vị trí với họ.\n\n\nTrong số họ cũng có vài fan được chọn lựa một cách đặc biệt.\n\n\nKhi mọi người đang chăm chú chờ đợi buổi chiếu phim bắt đầu, đạo diễn, Nguyên Cảnh Hoán và một số diễn viên nổi tiếng khác đều đứng dậy, dường như đang đi đón ai đó.\n\n\n\"Đang có chuyện gì vậy?\"\n\n\n\"Ai đến à?\"\n\n\n\"Không biết nữa...\"\n\n\nKhi một nhà báo đập mạnh lên đùi của mình: \"Ồ! Tôi biết rồi! Hôm nay có mời cô Úc Tưởng đến xem phim phải không?\"\n\n\nMọi người đồng thanh ngưng lại, sau đó đều nhanh chóng nâng máy ảnh của họ lên.\n\n\n\"Thế cậu chủ Trữ có đến không?\"\n\n\n\"Không chắc, cậu chủ Trữ quá bận...\"\n\n\n\"Ôi trời!” Đột nhiên có người cao giọng nói.\n\n\n“Làm sao vậy?”\n\n\n“Cậu chủ Trữ không tới, nhưng con trai của ngài ấy tới. Đó chính là con trai của ngài và cô Úc phải không?”\n\n\nPhóng viên trong nháy mắt liền xôn xao.\n\n\nBuổi công chiếu lần này được phát trực tiếp trên mạng xã hội.\n\n\nCho tới khi bắt đầu chiếu phim mới dừng lại.\n\n\nTại thời điểm ấy, mọi người ngoài khung hình có thể thấy rõ ràng một phiên bản chibi của cậu chủ Trữ, ôm chiếc khăn quàng của mẹ, trong tay cầm chiếc cốc giữ nhiệt nhỏ, theo sát cô Úc.\n\n\nKhi cô Úc bước lên bậc thềm, đứa nhỏ cũng sẽ cúi xuống giúp mẹ giữ váy.\n\n\n[A!]\n\n\n[Đó là con của cậu chủ Trữ và cô Úc à?]\n\n\n[Tôi nghĩ họ sẽ không bao giờ cho con xuất hiện trước ống kính tới suốt đời!]\n\n\n[Cảm ơn ekip phim! Cảm ơn vì đã cho phép fan của chúng tôi thấy được trái tim của tình yêu!]\n\n\n[Đứa nhỏ nghe lời quá, aa.]\n\n\nBên này, Úc Tưởng đang nhẹ nhàng tiến vào.\n\n\nNguyên Cảnh Hoán đang chuẩn bị giới thiệu cho cô vài diễn viên phía sau, tất cả đều là những diễn viên Úc Tưởng từng nói là rất thích.\n\n\n“Anh ấy đến rồi.” Một giọng nói khác đã chen vào trước.\n\n\nÚc Tưởng quay đầu nhìn, đó là Lăng Sâm Viễn.\n\n\nLăng Sâm Viễn mặc một bộ vest màu đen, tạo cho anh ta một diện mạo hơi u ám. \n\n\nCó lẽ do tình yêu chân thành của anh ta đã không trở lại, không ai có thể giúp anh thoát ra khỏi trạng thái đầy tăm tối này.\n\n\nSự ngạc nhiên trên khuôn mặt của Úc Tưởng chỉ thoáng qua: \"Tôi đã nghĩ Lăng Sâm Viễn ra nước ngoài và sẽ không trở lại nữa.\"\n\n\nKhi đó, mọi người đều mới biết rằng Trữ Sơn đã thay đổi tên trong di chúc thành tên của hai đứa trẻ.\n\n\nKhi biết điều này, Lăng Sâm Viễn không chỉ kịp thời quay lại “dỗ dành” ba mình mà còn ngay lập tức xuất ngoại, khiến cho Trữ Sơn không kịp trở tay.\n\nLăng Sâm Viễn tiến tới gần một chút, anh ta nói nhỏ: \"Làm sao tôi có thể không quay lại được chứ?\"\n\n\nAnh ta nhỏ giọng thêm một chút: \"Tôi còn phải chứng kiến ba tôi chết đi.\"\n\n\nNói đoạn, không chờ Úc Tưởng đáp lời, liền dời ánh mắt nhìn xuống Đông Đông.\n\n\nBé con càng nhìn càng thấy giống anh trai anh ta.\n\n\nNhìn bề ngoài, cậu bé trông rất lịch sự, có đôi mày sáng loáng, nhìn vào cậu bé, có thể thấy được cậu đang sống một cuộc sống hạnh phúc, được yêu thương bởi bố mẹ trong gia đình, từng bước chậm rãi phát triển…\n\n\n“Thiếu chút nữa” Lăng Sâm Viễn nói: “ Thiếu chút nữa ba của nhóc đã là người khác rồi.”\n\n\nÚc Tưởng hỏi lại: \"Có chắc là thiếu chút nữa không?\"\n\n\nLăng Sâm Viễn: \"...\"\n\n\nLăng Sâm Viễn: \"Được rồi, thiếu rất nhiều. Em thích Trữ Lễ Hàn, không thể thích tôi.\"\n\n\nÚc Tưởng gật đầu: \"Tôi rất vui, ngài Lăng cuối cùng cũng có thể trở thành một người thẳng thắn với chính mình, không còn cao ngạo nữa.\"\n\n\nLăng Sâm Viễn: \"...\"\n\n\nLăng Sâm Viễn có chút không phục: “Em quên lúc đó em nói thích tôi sao?”\n\n\nÚc Tưởng: “Tôi lừa anh anh cũng tin?”\n\n\nLăng Sâm Viễn có chút nghẹn ở cổ họng.\n\n\nLăng Sâm Viễn : \"...Quên đi, tôi không thể cãi lại em.\"\n\nLý do Lăng Sâm Viễn lại ở đây là vì anh ta muốn đầu tư vào bộ phim mới của đạo diễn, và đạo diễn đã đặc biệt mời anh ta đến để xem buổi công chiếu.\n\n\nHọ nhanh chóng ngồi xuống và bắt đầu xem phim.\n\n\nTrực tiếp cũng đã dừng lại vào lúc này.\n\n\n[Ồ, tôi vẫn chưa xem đủ.]\n\n\n[Tại sao Lăng Sâm Viễn lại nói chuyện cùng Úc Tưởng nhỉ?]\n\n[Dù nói chuyện cũng không sao, cuối cùng anh ta vẫn phải gọi cô ấy là chị dâu.]\n\n\n[Hahaha, tôi nghe nói khi kết hôn, Lăng Sâm Viễn luôn muốn trở thành cha đẻ của đứa bé, hiện tại có phải anh ấy chưa từ bỏ ý định, muốn chiếm vị trí không?]\n\n\n[Sau đó liệu anh ta có bị anh trai đánh không?]\n\n\nTrên mạng vẫn đang tranh luận vui vẻ.\n\n\nTrong sự kiện ra mắt, Lăng Sâm Viễn đang xem phim, nhưng anh ta vẫn chăm chú nhìn vào Đông Đông một cách nghiêm túc.\n\n\nNửa tiếng sau, Lăng Sâm Viễn đứng dậy rời đi.\n\n\nĐông Đông cũng đứng dậy và yêu cầu vệ sĩ dẫn cậu bé đi nhà vệ sinh.\n\nTuy nhiên, sau một chút chờ đợi, Đông Đông lại quay sang hướng của Lăng Sâm Viễn.\n\n\nLăng Sâm Viễn đến đây để hút thuốc, khi thấy Đông Đông đi tới, anh ta dừng lại một lát, sau đó vẫn tắt điếu thuốc trong tay, vỗ vỗ nhẹ để làm bay mùi thuốc.\n\n\n\"Sao chú cứ nhìn chằm chằm con vậy?\" Đông Đông nhăn mày: \"Chú muốn làm tội phạm buôn người à?\"\n\n\nLăng Sâm Viễn nghẹn lời.\n\n\nĐúng là giống như Úc Tưởng, mở miệng toàn nói lời “dễ nghe”.\n\n\nLăng Sâm Viễn: \"Chú là chú của con.\"\n\n\nĐông Đông: \"Con biết. Chú cũng là con trai của ông nội. Nhưng điều đó có liên quan gì đến việc chú muốn làm kẻ buôn người không?\"\n\n\nLăng Sâm Viễn nhếch môi: \"Chú không phải kẻ buôn người, chú không thiếu tiền.\" \n\n\nAnh ta ngừng một chút, đột nhiên nói: \"Chú có rất nhiều tiền. Lẽ ra số tiền này cũng có thể thuộc về con, tiếc là mẹ con không đồng ý.\"\n\nĐông Đông nói: \"Con không cần, con rất thông minh, con rất giỏi. Con sẽ kiếm thật nhiều tiền cho mẹ.\"\n\n\nLăng Sâm Viễn nheo mắt, anh ta có chút tò mò: \"Thật sao? Con thông minh thế nào? Rất giỏi à?\"\n\n\nĐông Đông liền biểu diễn cho anh ta xem.\n\n\nLăng Sâm Viễn càng xem càng ngạc nhiên.\n\n\nĐứa trẻ này còn thông minh hơn anh ta lúc nhỏ…\n\n\nNhưng những đứa trẻ như thế này, thường sẽ mất đi sự hồn nhiên, rất khó được người lớn yêu thích.\n\n\nLăng Sâm Viễn không kìm được hỏi: \"Mẹ con thích con hơn hay em gái con hơn?\"\n\n\nĐông Đông nhíu mày: \"Sao chú lại hỏi một câu ngớ ngẩn như vậy? Mẹ rất yêu chúng con.\" \n\n\nCậu bé nhấn mạnh: \"Chúng con.\"\n\n\n\"Mẹ con có biết về tài năng của con không?\"\n\n\n\"Biết chứ. Con có thể giúp mẹ qua màn trong trò chơi.\" \n\n\nĐông Đông không khỏi đỏ mặt, lần đầu tiên trước mặt người khác, cậu thẳng thắn giơ ba ngón tay lên và nói: \"Sau đó mẹ khen con, còn gọi còn là bé ngoan giỏi.\"\n\n\nLăng Sâm Viễn: \"...\"\n\n\nAnh ta cảm thấy có chút buồn cười, nhưng không hiểu sao lại thấy mắt mình hơi nóng.\n\n\nNgười được yêu thương sao có thể mất đi sự hồn nhiên?\n\n\n\"Con phải về rồi, ở lâu quá, mẹ sẽ lo lắng.\" Đông Đông nói.\n\n\nLăng Sâm Viễn: \"Ừ.\"\n\n\nĐông Đông đi vài bước, lại như nhớ ra điều gì, quay đầu nói: \"Làm người phải lễ phép, lần sau gặp mẹ con, chú phải gọi là \