Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Tam hoàng tử Vân Li mỉm cười ôn hòa nói: “Lâu nay nghe nói vườn tường vi nhà Chương phủ nở rất đẹp, hôm nay có dịp, muốn được thưởng thức. Nếu có làm phiền, mong Chương phu nhân thứ lỗi.”
Chương phu nhân khổ sở, chẳng biết nói sao.
Dẫu vị Tam hoàng tử này là con của cung nữ, không được thánh sủng, nhưng dù sao cũng là hoàng tử, lại thân thiết với Nhị hoàng tử, bà ta nào dám đắc tội?
Huống hồ, người bên cạnh kia chính là vị Thái tử mặt lạnh ấy lại càng chẳng dễ chọc.
Chẳng lẽ bà ta có thể đuổi họ đi sao?
Nhưng người trong gian phòng kia… thật chẳng biết giữ lễ nghi gì cả!
“Không dám, không dám, Tam hoàng tử nói đùa rồi. Là phu nhân nhà hạ quan thất lễ.”
Chương đại nhân vội vàng cười lấy lòng, nói xong liền làm động tác mời: “Thái tử điện hạ, Tam hoàng tử, chư vị đại nhân, các công tử, xin mời!”
Hôm nay thật khó mới mời được hai vị hoàng tử, đặc biệt là Thái tử điện hạ.
Phải biết, bình thường người chẳng mấy khi tham dự yến tiệc kiểu này, hôm nay sao có thể để người ta mất hứng được?
Vân Húc liếc nhìn Vân Li, cười mà như không cười: “Tam hoàng đệ, đi thôi!”
“Hoàng huynh, mời!” Vân Ly mỉm cười hòa nhã, lập tức nhường đường.
Vân Húc nhướng mày, khóe môi khẽ cong, không nói thêm, sải bước đi trước.
Các tiểu thư con quan khi thấy khách nam tiến vào, gương mặt vốn đã đỏ bừng nay lại thêm phần e thẹn.
Nhưng khi nhìn thấy Thái tử và Tam hoàng tử, trái tim các nàng lại càng loạn nhịp.
Thái tử điện hạ tuổi vừa hai mươi chín, tướng mạo tuấn mỹ, khí chất anh nghiệt, điều quan trọng là chưa có Thái tử phi, cũng chẳng có trắc phi nào cả.
Nếu không vì tính tình lạnh nhạt khó đoán, khiến phần lớn tiểu thư thế gia phải chùn bước, thì trong kinh thành này, không biết có bao nhiêu nữ tử thầm thương trộm nhớ.
Còn Tam hoàng tử, tuy diện mạo cũng tuấn tú như ngọc, nhưng so với Thái tử thì vẫn kém một bậc. Hơn nữa thân phận thấp kém, mẫu thân là cung nữ làm sao sánh được với Thái tử hay Nhị hoàng tử?
Tuy vậy, hắn ta lại ôn hòa nhã nhặn, nếu được chàng ta để mắt tới thì cũng là phúc phận lớn.
Những tiểu thư nhan sắc và thân thế kém hơn thì đồng loạt đưa ánh mắt sang nhóm công tử con nhà thế gia đi theo sau hai vị hoàng tử.
Khi mọi người đến gần gian nhà, Vân Li bỗng dừng bước, hơi nhíu mày nói:
“Hình như trong phòng có người?”
Vân Húc nhướng mày, giọng đầy ẩn ý:
“Tam hoàng đệ, không bằng lại gần nghe thử xem!”
Noãn Noãn đã thoát nạn, tất nhiên hắn sẽ không dễ dàng bỏ qua những kẻ mưu hại nàng.
Chỉ là… thái độ của Vân Li khiến hắn sinh nghi, chẳng lẽ y cũng có phần trong đó?
Nghĩ đến khả năng ấy, sắc mặt hắn lập tức tối lại.
Lúc này, cả đoàn đã đến ngay trước phòng. Từ bên trong truyền ra những âm thanh khiến người ta đỏ mặt tía tai, ai nấy đều hiểu ngay chuyện gì đang xảy ra.
Trong khoảnh khắc, mọi người nhìn nhau, xấu hổ không nói nên lời.
Một vài công tử tính tình phóng đãng thì lại mỉm cười đầy ẩn ý.
“Vô phép!” Chương đại nhân lạnh mặt, ánh mắt như dao nhìn sang Chương phu nhân.
Hậu viện là nơi đón tiếp nữ quyến, đều do bà ta quản lý, vậy mà lại để xảy ra chuyện thế này?
Giữa ban ngày ban mặt mà còn dám tư thông?
Thật là mất hết mặt mũi Chương phủ!
Chương phu nhân cũng vô cùng lúng túng, đang định biện giải thì Lâm Khuynh Thành đã bước lên trước, khẽ cúi người nói:
“Thái tử điện hạ, Tam điện hạ, là tam muội thần nữ thân thể không khỏe, nên vào phòng nghỉ. Xin cho thần nữ vào xem sao.”
Nàng ta nói với vẻ ngây thơ, dường như chẳng hiểu những tiếng động kia là gì, còn tỏ ra lo lắng muốn mở cửa vào.
Chương phu nhân vội ngăn lại, mặt đầy chán ghét:
“Lâm tiểu thư vẫn nên đừng vào thì hơn, muội muội của ngươi còn chẳng biết đang làm chuyện gì trong đó!”
Lâm Tam tiểu thư dám làm chuyện như vậy trong phủ của bà ta, đúng là trơ trẽn hết chỗ nói!
“Không đâu, nó nói là mệt muốn nghỉ, chẳng lẽ… bị bệnh sao?” Lâm Khuynh Thành càng tỏ vẻ lo lắng.
Mọi người nhìn nàng ta, ai nấy đều thầm thở dài cảm thán: quả thật là một người tỷ tỷ hiền lành, ngây thơ.
Nhưng mọi người cũng hiểu, một tiểu thư chưa xuất giá, nào biết chuyện nam nữ ra sao?
Chỉ là, Tam tiểu thư nhà họ Lâm quả nhiên đúng như lời đồn — chẳng ra gì! Tham dự yến thưởng hoa mà cũng không kiềm chế được, còn tư thông với nam nhân ngay tại đây.
Thấy Lâm Khuynh Thành vẫn lo lắng cho muội mình, mọi người càng thêm thương cảm cho nàng ta, lại càng khinh bỉ Lâm Tam tiểu thư.
Vân Húc khẽ nheo mắt, ánh nhìn sắc lạnh quét qua Lâm Khuynh Thành, có vẻ người mà Noãn Noãn từng nói muốn hại nàng, chính là người này.
Lan Ân tức giận nói:
“Ốm cái gì mà ốm? Rõ ràng là tư thông! Ngươi quá hiền lành nên lại bị nó lừa rồi!”
Phu nhân Thị lang Công Bộ cũng cười khẩy: “Lâm đại tiểu thư, rõ ràng bên trong là đang tư thông với nam nhân!”
“Không... không thể nào...” Lâm Khuynh Thành tái mặt, ra vẻ không tin nổi.
Rơi vào mắt mọi người, nàng ta lại càng giống một người tỷ tỷ thuần khiết, không dám tin muội muội mình làm ra chuyện như thế.
Ngay lúc đó, một giọng nói trong trẻo vang lên từ phía sau đám đông: “Mọi người đang xem gì vậy?”
Nghe thấy tiếng nói ấy, Lâm Khuynh Thành cứng người, theo phản xạ quay lại.
Khi nhìn thấy người đứng cách đó không xa, sắc mặt nàng ta lập tức thay đổi, làm sao có thể!?
Lâm Khuynh Noãn thong thả bước tới, dáng vẻ đoan trang, mỉm cười dịu dàng nhìn Lâm Khuynh Thành:
“Đại tỷ sao lại nhìn muội như thế?”
Mọi người đều ngẩn ra!
Người mà họ đang bàn tán, Lâm Tam tiểu thư lại xuất hiện ngay trước mắt, đoan trang, hiền hòa, khiến ai nấy đều sững sờ.
Phải biết, nàng vốn nổi danh là tiểu thư kiêu căng, đanh đá, thích gây chuyện, suốt ngày đuổi theo nam nhân, là nỗi chán ghét của cả giới quý tộc kinh thành.
Vậy mà giờ đây, nàng lại đứng đó yên tĩnh, dịu dàng hoàn toàn khác hẳn lời đồn!
Thế thì… người trong gian phòng kia là ai?
Lâm Khuynh Noãn bình tĩnh đón nhận ánh mắt đầy kinh ngạc, khinh miệt và giễu cợt của mọi người, khóe môi khẽ nhếch, ẩn chứa nụ cười tự giễu.
Kiếp trước, nàng nghe lời Vân Li và Lâm Khuynh Thành, để không khiến Thái tử Vân Húc và Nhị hoàng tử Vân Du để ý, nàng cố tình giả vờ kiêu căng, ngỗ ngược, tự tay hủy danh tiếng của mình.
Nhờ vậy mà nhi tử của một cung nữ như Vân Li mới có cơ hội cưới nàng, lại không khiến ai nghi ngờ.
Chỉ là, trong kiếp đó, âm mưu họ sắp đặt vô tình bị Vân Húc phá vỡ, hơn nữa vì bảo vệ nàng, hắn dùng thân phận Thái tử ép cưới nàng, khiến Vân Li phải thay đổi kế hoạch, lợi dụng nàng để đối phó Vân Húc.
Và nàng… cũng đã bị y lợi dụng thành công, hủy hoại danh tiếng của Vân Húc, tiết lộ cho y nhiều tin tức giúp y thắng thế.
Kiếp này, nàng sẽ không bao giờ để mọi chuyện diễn ra như trước nữa.
Lâm Khuynh Thành cố gắng nở nụ cười, tiến lên nắm tay nàng, dịu dàng nói: “Muội muội ở đây à, ta còn tưởng muội đang nghỉ trong phòng.”
Ánh mắt Lâm Khuynh Noãn khẽ liếc qua gương mặt xinh đẹp nhưng giả dối của nàng ta, trong lòng sóng trào cuộn dâng, hận ý ngập tràn.
Trời biết, nàng muốn xé toạc gương mặt giả nhân giả nghĩa ấy đến nhường nào!
Muốn moi trái tim nàng ta ra mà xem rốt cuộc là màu gì!
Từ sau khi mẫu thân qua đời, nàng từng xem Lâm Khuynh Thành và Tần di nương như người thân nhất.
Vậy mà họ… lại luôn nghĩ cách hại chết nàng.
Mối hận này, dẫu đã trải qua ba kiếp, vẫn chẳng hề phai nhạt.
Giờ phút này, phải giả vờ thân thiết với kẻ thù, gần như đã vắt kiệt toàn bộ sức lực của nàng.
Cảm nhận được lực siết tay mỗi lúc một mạnh, tay nàng ta đau nhói, Lâm Khuynh Thành nhíu mày, khẽ kêu lên:
“Muội muội, buông tay ra!”