3.\n\nTôi khá hài lòng với buổi hẹn này. Trong nguyên tác, nhân vật thế thân như tôi chưa bao giờ được hẹn hò với hắn, thậm chí còn không xứng đáng được ăn một bữa ăn đàng hoàng. \n\nĐiều này không phải là vấn đề hắn có yêu tôi hay không mà là trong mắt hắn, tôi có còn giữ được tôn nghiêm cơ bản của con người và có đáng để được đối xử nghiêm túc hay không. \n\nNghĩ đến điều này, tôi liền bảo hắn xách túi cho tôi, lời nói có phần trách móc hắn không có mắt nhìn. \n\nTổng tài đường hoàng xách túi vải của tôi, dáng trông thật đẹp mắt. \n\nSau khi trở về ký túc xá, Lâm Tĩnh đối diện với tôi và hất một cốc nước vào mặt: \"Đường Tâm Như, nghe nói cô leo lên ở cùng với anh trai tôi rồi, đúng là không biết xấu hổ!\" \n\nLâm Tĩnh là em gái của Lâm Việt. \n\nMỗi nữ chính trong ngược văn đều có một cô em chồng quái ác, luôn cùng anh trai ruột hành hạ đối phương. \n\nTừ San San là bạn thanh mai trúc mã của họ, tôi và họ không cùng đẳng cấp. \n\nCô ta nghĩ rằng tôi không xứng với tới anh trai cô ta, trong nguyên tác, Lâm Tĩnh luôn đánh đập và nhục mạ tôi. \n\n\"Cô nghĩ rằng cô giống chị San San thì có ích sao? Làm thế thân, cả đời cô cũng chỉ là một kẻ thế thân không hơn không kém!\" \n\nTôi lau nước trên mặt, gọi điện thoại cho Lâm Việt. \n\nKhông khóc cũng chẳng làm ầm lên, tôi hỏi hắn tối nay có rảnh không. \n\n\"Có. Muốn đi đâu ăn?\" \n\n\"Đi ăn ngoài thì không có thành ý cho lắm.” Tôi liếm giọt nước trên môi, nói trước mặt Lâm Tĩnh: \"Tối nay tôi đến nhà anh, anh nấu đi.\" \n\nNói xong, tôi cúp máy. \n\nLâm Tĩnh tức đến mức hét lên như ấm nước sôi: \"Anh tôi làm sao có thể cho cô đến nhà anh ấy? Lại còn nấu ăn cho cô nữa? Anh ấy điên rồi sao? Cô dựa vào cái gì chứ?!\" \n\nTôi cười nhếch môi: \"Cô đoán xem?\" \n\n\"Đồ đàn bà đê tiện, cô có tin tôi chỉ cần một cú điện thoại là cô không thể tốt nghiệp không?\" \n\nNhà họ Lâm thực sự rất quyền thế. \n\nRất nhanh sau đó, tôi bị giảng viên hướng dẫn gọi đến, ông nghiêm khắc chỉ trích cách hành xử của tôi: \"Tôi nhận em vào đây là để làm nghiên cứu, em lại ra ngoài tìm ông chủ lớn, làm náo loạn khắp nơi. Ngày nào cũng có xe sang đưa đón, em có còn tâm trí để học không hả?\" \n\nTrong nguyên tác, thầy hướng dẫn giúp Lâm Tĩnh gây khó dễ cho nữ chính, làm cho danh tiếng của cô trở nên rất tệ, cuối cùng cô phải nghỉ học và trở thành chim hoàng yến của Lâm Việt. \n\n\"Em có bỏ qua dự án nào hay có thiếu sót số liệu nào không ạ? Thí nghiệm nào mà em không làm đến tận khuya?\" Tôi chất vấn ông: \"Đội cái nồi lớn như thế lên đầu em, thầy đúng là biết cách lấy lòng nhà họ Lâm.\" \n\nThầy hướng dẫn nắm trong tay tương lai của từng sinh viên, chưa bao giờ bị đối chất như vậy, nổi giận đùng đùng đuổi tôi ra khỏi phòng thí nghiệm. \n\nĐã là cuối thu, thời tiết rất lạnh, tôi đứng ngoài hành lang, đột nhiên nhận ra quần áo mình vẫn còn ướt. \n\nPhó Giáo sư Từ ở phòng bên cạnh thấy tôi tội nghiệp, dẫn tôi vào văn phòng và tìm cho tôi một bộ quần áo khô: \"Mặc vào đi.\" \n\nTôi nhìn khuôn mặt thanh tú và hiền hậu của cô ấy, nhớ mang máng rằng chị ấy tên là Từ Tri Thu, là một trong số ít nhân vật phụ từng thể hiện thiện cảm với nữ chính trong nguyên tác. \n\nĐáng tiếc, bút mực không nhiều, chỉ biết rằng chị ấy luôn bị kẹt ở vị trí Phó Giáo sư, không thăng tiến được. \n\n\"Đắc tội với thầy hướng dẫn, em có thể không lấy được bằng đấy!\" Cô pha cho tôi một ly trà sữa nóng. \n\n\"Lấy được thì sao ạ? Tốt nghiệp cao học vẫn rất nhiều người thất nghiệp, bây giờ kiếm việc không dễ.\" \n\n\"Huống chi em lại là con gái, nếu thật sự muốn phát triển trong giới học thuật, những điều này cô Từ hiểu rõ hơn ai hết mà.\" \n\nTôi cầm cốc trà, ánh mắt lướt qua cô ấy: \"Cô Từ, em có một dự án rất tiềm năng, khách hàng đều đã sẵn sàng, cô có hứng thú tìm hiểu không?\"\n\n4.\n\nTối đó, Lâm Việt lái xe đến đón tôi: \"Lâm Tĩnh bắt nạt em à?\" \n\nLâm Tĩnh rất thích gọi điện mách tội, nói xấu tôi trước mặt Lâm Việt, khiến tôi càng giải thích lại càng như biện minh, mà biện minh thì chẳng khác nào đang thừa nhận, dẫn đến việc Lâm Việt càng thêm chán ghét và coi thường tôi. \n\n\"Cô ấy rất dựa dẫm vào anh trai, thấy anh quan tâm em, trong lòng không nỡ mất anh trai, không sao đâu. Nhưng mà...\" Tôi dừng lại đúng lúc. \n\n\"Nhưng mà sao?\" \n\n\"Lâm Tĩnh rất muốn vào giới giải trí, không chịu học hành nghiêm túc, đi thử vai ở nhiều nơi - vốn dĩ cô ấy học rất giỏi.\" \n\nChỉ với vài câu, tôi đã khiến Lâm Việt cau mày. \n\nTrong nguyên tác, sau này Lâm Tĩnh sẽ trở thành Ảnh Hậu. \n\nCái quái quỷ gì thế? Lại còn là đỉnh lưu, thu nhập mỗi ngày lên đến 208 vạn, sao tất cả chuyện tốt đều để nhà họ Lâm các người gặp hết vậy? \n\nTôi quyết tâm thay đổi vận mệnh của cô ta: \"Trong lớp em, những người có gia thế như cô ấy thường đều ra nước ngoài du học.\" \n\n\"Em nói đúng.\" Lâm Việt đồng tình sâu sắc. \n\nNhanh chóng đưa cô ta ra nước ngoài đi, học ba bốn năm, đến khi trở về đã bao nhiêu tuổi rồi, giới giải trí không chứa nổi cô ta đâu. \n\nChúng tôi đi siêu thị một chuyến, sau đó trở về biệt thự ngoại ô của Lâm Việt. \n\n\"Con gái thời nay rất kiêu ngạo, đặc biệt là người như chị Từ, anh theo đuổi chị ấy chắc chắn không phải để chị ấy nấu ăn làm việc nhà cho anh đúng không?\" \n\n\"Đến lúc đó sẽ thuê người giúp việc.\" Lâm Việt nói rất tự nhiên. \n\nTôi cười xem thường, bây giờ anh mới biết thuê người giúp việc à? \n\nSao trong nguyên tác tôi lại phải nấu canh cho anh suốt ba năm vậy hả? \n\n\"Con trai biết nấu ăn là điểm cộng rất lớn, thường được cho là biết chăm lo gia đình và rất lãng mạn. Trong khoản này lại không phải là thế mạnh của anh vì lý do công việc mà ít có thời gian rảnh rỗi, nên tôi khuyên anh nên thường xuyên vào bếp, nấu ăn nhiều hơn.\" \n\nLâm Việt cởi áo vest, thắt tạp dề bên ngoài áo sơ mi trắng: \"Lúc du học ở nước ngoài cũng có nấu, bây giờ thì lâu rồi không còn vào bếp nữa.\" \n\nKhông chờ thêm được nữa đâu, để tôi thưởng thức tay nghề nấu ăn của anh đi.\n\nTôi ngồi trên ghế cao ở quầy bar, lười biếng tựa cằm xoay người sang nhìn anh đang bận rộn bên trong. \n\nÔi trời, đây đúng là thời thế thay đổi mà! \n\nCuối cùng cũng đến lượt anh rửa tay nấu cơm cho tôi, tuyệt vời!