27.\n\nBạch Hổ ngậm xác là vùng đất đại hung.\n\nNếu người bình thường chọn nơi này làm mộ tổ, gia đạo tất sẽ suy vi, nghèo khó bần cùng.\n\nNhưng theo quy luật tự nhiên, âm sinh ra dương.\n\nHung cực sẽ sinh ra cát.\n\nNếu dùng phương pháp đặc biệt chôn cất, có thể chuyển hung thành cát, biến nơi này thành phúc địa.\n\nChỉ là, phương pháp chôn cất đó quá tàn nhẫn.\n\nĐể biến sát khí của Bạch Hổ ngậm xác thành phúc khí, cần phải chôn sống người.\n\nDùng oán khí và sát khí của người sống để kích thích sát khí của nơi này lên cực độ.\n\nChỉ có vậy, mới có thể chuyển hung thành cát.\n\nNgười sống bị chôn cất, toàn bộ sát khí của vùng đất Bạch Hổ ngậm xác sẽ tràn vào cơ thể họ, biến họ thành một cái \"âm thi\".\n\nÂm thi mở miệng ăn ba đời.\n\nMuốn âm thi bảo vệ con cháu đời sau, cần dùng thịt máu của huyết thân trực hệ để cúng tế.\n\nKiều Mặc Vũ ngập ngừng, nhìn về phía Hàn Thiệu đang vui vẻ hơn sau khi trời quang mây tạnh.\n\n\"Mẹ anh, vẫn ổn chứ?\"\n\nHàn Thiệu bị hỏi đến ngơ ngác, nhưng vẫn thật thà trả lời.\n\n\"Khi tôi còn nhỏ, sức khỏe mẹ đã tôi không tốt.”\n\n“Bà ấy luôn ở trong viện dưỡng lão, một năm tôi cũng chỉ gặp bà ấy vài lần.\"\n\nHàn Thiệu là con một.\n\nVì vậy, người dùng để cúng âm thi, nếu không phải là anh chị em của anh ta, thì sẽ là con cái của anh ta.\n\nViệc mẹ Hàn Thiệu nằm viện dài hạn có lẽ liên quan rất lớn đến chuyện này.\n\nAnh ta thật sự rất thảm.\n\nBa chúng tôi nhìn Hàn Thiệu bằng ánh mắt đầy thương cảm.\n\nTống Phi Phi còn rộng lượng vỗ vai anh ta.\n\n\"Chà, cậu cũng không dễ dàng gì, thôi bỏ qua đi!\"\n\nHàn Thiệu ngơ ngác, mặt đầy thắc mắc.\n\n28.\n\nBa người chúng tôi vừa nói chuyện vừa đi, khi rẽ qua một khúc quanh, cổng làng đã hiện ra trước mắt.\n\nMọi người đều phấn chấn hẳn lên.\n\nỞ cổng làng có đặt một bức tượng đồng.\n\nTượng đồng được tạc thành hình một con hổ đang xuống núi, phía dưới bệ khắc ba chữ lớn: Làng Tây Thu.\n\nThấy bức tượng, sắc mặt Kiều Mặc Vũ trở nên khó coi.\n\nTôi dừng bước, kéo Hàn Thiệu đang háo hức muốn vào làng.\n\n\"Đừng vào vội, mọi người dừng lại!\"\n\nPhùng Nam Nam tức đến phát khóc.\n\n\"Lục Linh Châu!”\n\n“Cô có thôi ngay không hả!\"\n\nNgay cả người tính cách ôn hòa nhất là Cao Văn Huyên cũng bước ra bày tỏ bất mãn.\n\n\"Lục Linh Châu, các cậu đừng làm phiền nữa, mọi người thật sự rất mệt rồi.\"\n\nNgược lại, Hàn Thiệu sau chuyện vừa rồi không còn nghi ngờ như họ nữa.\n\nAnh ta dừng lại, kiên nhẫn nhìn về phía tôi.\n\n\"Mọi người yên lặng chút đi, Lục Linh Châu không cho vào, chắc là có lý do của cô ấy.\"\n\nTôi cân nhắc một chút, rồi giải thích ngắn gọn bằng những lời mà họ có thể hiểu được.\n\n\"Bức tượng này là hổ xuống núi.”\n\n“Hổ xuống núi mạnh mẽ hơn hổ lên núi rất nhiều.\n\n“Hổ lên núi là hổ đã ăn no, còn hổ xuống núi, muốn ăn người.\"\n\nVùng đất Bạch Hổ ngậm xác lại thêm bức tượng này, làm tăng sát khí lên gấp nhiều lần.\n\nThi thể âm thi bên trong không chỉ ăn ba đời, mà còn muốn nuốt trọn cả ngôi làng.\n\nCàng ăn nhiều, nhà họ Hàn càng phát đạt.\n\nNếu không đoán nhầm, trong làng giờ đã không còn một ai sống sót.\n\n29.\n\nMọi người im lặng như tờ.\n\nHàn Thiệu nuốt nước bọt, ánh mắt trở nên lờ đờ.\n\n\"Lục Linh Châu, cô có biết mình đang nói gì không?”\n\n“Cô nói cả làng đều chết sạch?”\n\n“Không thể nào, tháng bảy vừa rồi bố tôi còn đến cúng bái mà.\"\n\nHầu hết mọi người chỉ muốn tin vào những gì họ tận mắt chứng kiến.\n\n\"Lễ cúng thường vào tháng Giêng, hoặc Thanh Minh, Đông Chí.”\n\n“Tháng bảy còn gọi là tháng cô hồn, âm khí cực nặng, thuyền bè không ra khơi, người ta không đi đường vào ban đêm.”\n\n“Nếu bố anh là người truyền thống như vậy, sao lại chọn tháng bảy để cúng?\"\n\nHàn Thiệu sững sờ.\n\n\"Mẹ ơi, nổi hết da gà rồi!\"\n\nĐạo diễn mập xoa xoa tay, nhìn tôi với vẻ mặt khổ sở.\n\n\"Vậy chúng ta, xuống núi nhé?\"\n\nÂm thi oán khí ngút trời, nếu để mặc không can thiệp, nó sẽ từ việc ăn cả làng trở thành ăn cả thị trấn.\n\nChúng tôi chắc chắn không thể bỏ đi như thế.\n\nNhưng nhóm người này quả thật rất vô tội.\n\nNếu theo chúng tôi vào làng, e rằng sẽ gặp phải nguy hiểm.\n\nViệc vạch trần tên đàn ông tồi tệ kia, giờ phải gác lại.\n\nTôi ra hiệu bằng mắt với Tống Phi Phi, cô ấy hiểu ý, gật đầu.\n\n\"Quay lại đường cũ, mọi người về thành phố tiếp tục quay hình.\"\n\nLời vừa dứt, sự bất mãn lan tràn.\n\nPhùng Nam Nam hoàn toàn sụp đổ.\n\n\"Chị gái ơi, nhìn xem mấy giờ rồi, trời tối đen như mực rồi đó!”\n\n“Chị còn không biết đường núi khó đi thế nào sao? Thêm nữa, ở trong rừng sâu thế này, nếu gặp thú hoang thì làm sao?”\n\n“Ai muốn đi thì đi, tôi không đi nổi nữa!\"\n\nSau khi hét xong, để thể hiện quyết tâm, cô ta ngồi phịch xuống dựa lưng vào bức tượng hổ trắng.\n\nĐạo diễn lo lắng đến toát mồ hôi, kéo tôi và Tống Phi Phi lại bàn bạc.\n\n\"Trong làng chắc chắn có nhà trống, dù có nguy hiểm thì đông người ở chung một phòng, cũng có thể chăm sóc lẫn nhau.”\n\n“Tôi đảm bảo sẽ quản lý tốt họ, được không?\"\n\nHàn Thiệu cũng lên tiếng.\n\n\"Có thể ở nhà tôi, nhà tôi đủ rộng.\"\n\n30.\n\nGió lạnh thổi rì rào qua rừng cây, núi rừng vào ban đêm như những con thú khổng lồ đang nằm im trong bóng tối.\n\nCũng chẳng lấy gì làm lạ mà Phùng Nam Nam và những người khác không muốn xuống núi.\n\nHọ đều lớn lên trong thành phố lớn, ai lại dám lang thang trong rừng sâu vào ban đêm?\n\nVả lại, trong đoàn quay, ngoại trừ một số ít nhân viên nam, có đến bảy phần là nữ.\n\nTôi không khỏi cảm thấy hối hận vì đã không thăm dò tình hình kỹ lưỡng trước khi đưa đoàn quay đến đây.\n\nGiờ thì chỉ còn cách tính từng bước một.\n\n\"Nếu muốn vào làng ở thì được, nhưng phải tuân thủ các quy định.”\n\n“Thứ nhất, tất cả mọi người phải cùng nhau trải chiếu ngủ dưới sàn phòng khách, không được tự ý về phòng riêng ngủ.”\n\n“Thứ hai, khi đi vệ sinh ít nhất phải có ba người đi cùng nhau.”\n\n“Thứ ba, sau khi vào nhà, tuyệt đối không được bước ra khỏi cửa nửa bước!\"\n\nQuả nhiên, lời vừa dứt đã khiến cả đám phản đối.\n\n\"Chúng tôi đến để quay chương trình chứ không phải đi tù!\"\n\n\"Đúng rồi, ngay cả đi vệ sinh cũng không có tự do, còn khổ hơn tù!\"\n\nBa người phụ nữ một bầy vịt.\n\nBa mươi người phụ nữ cùng lên tiếng, quả thực ồn ào như một cái chợ.\n\nCái này không được, cái kia không xong, tôi cảm thấy đầu mình sắp nổ tung.\n\n\"Tất cả im miệng lại!”\n\n“Nơi này nguy hiểm hơn rất nhiều so với những gì các người tưởng tượng!”\n\n“Nếu không muốn ở lại trong làng, thì ngay lập tức xuống núi!\"\n\nThấy tôi nổi giận, mọi người mới kéo vali theo tôi một cách miễn cưỡng.\n\nĐêm nay là đêm trăng tròn, tuy không có đèn đường nhưng vẫn có thể nhìn thấy cảnh vật trong làng một cách lờ mờ.\n\nGiữa những ngôi nhà tranh vách đất đơn sơ, có một tòa nhà ba tầng kiểu biệt thự hiện đại đứng sừng sững, nổi bật hẳn lên.\n\nNgôi làng yên tĩnh một cách kỳ lạ, thậm chí đến yên tĩnh đến nỗi quái đản.\n\nKhông có tiếng gà gáy chó sủa, ngay cả tiếng côn trùng cũng không nghe thấy.\n\nMọi người đều không nói gì, thậm chí còn cố tình hạ thấp tiếng thở.\n\nHàn Thiệu chỉ về phía tòa biệt thự, vẻ mặt đầy bối rối.\n\n\"Ngôi nhà này bố tôi luôn thuê người trông coi, giờ mới bảy giờ, sao lại không bật đèn?\"