Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Tô Hạo “soạt soạt soạt” ghi lại phương án cải tiến chiêu “Đột Kích” lên tờ giấy nháp.
Đầu tiên cậu vẽ một hình bầu dục đại diện cho Tằm Bảo Bảo , sau đó vẽ một mũi tên biểu thị cho chiêu Đột Kích .
Ý tưởng cho phương án cải tiến tuôn trào trong đầu, cậu cảm giác được tư duy của mình như thông suốt, viết ra giấy lưu loát như có thần trợ giúp.
Chỉ trong vài phút, cậu đã vẽ xong một bức tranh Tằm Bảo Bảo sử dụng Đột Kích cải tiến.
Khi nào tích lũy sức mạnh, khi nào tăng tốc, khi nào thì xả động lượng, khi nào tăng tốc lần nữa...
Hơn chục đường nét đan xen vào nhau, trông có vẻ... phức tạp.
Tô Hạo gọi Tằm Bảo Bảo lại.
Tằm Bảo Bảo nhìn chằm chằm vào bản vẽ này, chậm rãi kêu một tiếng “ Cổ Lỗ?”.
Tô Hạo hiểu ra.
Nhất định là do trình độ văn hóa của Tằm Bảo Bảo quá thấp, nhìn không hiểu bản phương hướng cải tiến của mình.
Xem ra, bắt Tằm Bảo Bảo học ngữ văn, học toán lý hóa, cũng nên đưa lên lịch trình rồi.
Phải làm một tinh linh có học thức.
“???”
Tằm Bảo Bảo trừng mắt nhìn hắn, bất mãn kêu hai tiếng rồi lủi về phòng khách.
Hừ! Lãng phí thời gian xem tivi của nó!
_
“Tiểu Hạo, Tiểu Hạo…”
Từ phòng khách vọng ra tiếng mẹ Tô.
Không phải Tằm Bảo Bảo đã mách lẻo rồi đấy chứ?
Tô Hạo đang vẽ liền khựng tay lại.
Nghĩ kỹ một chút—không đúng.
Mẹ chắc chắn nghe không hiểu Tằm Bảo Bảo đang nói gì.
Cậu bước vào phòng khách,
Cha Tô và mẹ Tô đang ngồi trên sofa xem tivi, ở giữa là Tằm Bảo Bảo đang ngồi chồm hỗm.
Mẹ Tô nói: “Gần đây đừng đến khu Đông Hồ nữa.”
“Có chuyện gì vậy ạ?”
Mẹ Tô chỉ vào tivi.
Trên đó đang phát chương trình bản tin tối của kênh An Thành.
“…Gần đây, có hai tên tội phạm truy nã là ngự linh sư đã từng gây án xuất hiện ở khu vực An Thành.
“Trong đó một tên cao khoảng 1m8, bên phải mặt có vết sẹo bỏng, dẫn theo một tinh linh Bọ Ngựa Gỗ .
“Tên còn lại cao chừng hơn 1m6, dáng người thấp mập, mang theo tinh linh Tiểu Thổ Lang .
“Cả hai đều là ngự linh sư đã ký khế ước với tinh linh, độ nguy hiểm cao. Mong người dân khi ra ngoài chú ý an toàn. Ai có manh mối xin gọi số xxx-xxxx…”
Trên màn hình xuất hiện ảnh truy nã của Trần gì đó và Vương gì đó.
Tô Hạo liếc nhìn hai cái: “Không ngờ là tội phạm ngự linh sư thật.”
Tội phạm bình thường thì nhiều, nhưng tội phạm ngự linh sư thì rất hiếm.
Ngự linh sư vốn đã là một nhóm người hiếm có.
So với người thường, mang theo một tinh linh thì nổi bật hơn nhiều, cũng khó mà ẩn nấp.
Tô Hạo đoán, hai tên truy nã này không dễ gì lọt được vào trong nội thành.
Vả lại đều là ngự linh sư, mối đe dọa với xã hội khá lớn, hiệp hội ngự linh sư ở An Thành nhất định sẽ điều lực lượng truy bắt, chắc sẽ không mất bao lâu để bắt được chúng.
Nên cậu cũng không để tâm lắm.
Tất nhiên,
Những khu vực hẻo lánh như phía sau núi Đông Hồ , cậu cũng không định đến nữa.
Làm Ngự linh Sưcó cả vạn con đường, an toàn là điều đầu tiên.
Giữ mạng là quan trọng nhất!
Hiện tại chiêu Đột Kích của Tằm Bảo Bảo đã học xong, tiếp theo là tăng độ thuần thục kỹ năng này, và học thêm phiên bản cải tiến nữa.
Có đến núi Đông Hồ hay không cũng không khác biệt nhiều.
“Con biết rồi ạ, thời gian này con sẽ đi qua đi lại giữa nhà và trường thôi ạ.”
“Cha mẹ đừng lo lắng quá, bây giờ xã hội yên ổn rồi, đâu phải cái thời tinh linh mới xuất hiện, hai tên tội phạm ngự linh sư kia không nhảy nhót được bao lâu đâu.”
Tô Hạo đã đọc sách lịch sử.
Cũng từng tra tài liệu.
Thời kỳ mà ngự linh sư mới xuất hiện, do cá nhân có được sức mạnh đủ để đối kháng với súng đạn, xã hội đã từng chao đảo một thời gian dài.
Các quốc gia đua nhau dốc toàn bộ tài nguyên, muốn bồi dưỡng ra những ngự linh sư đỉnh cấp có thể ảnh hưởng cục diện chiến tranh.
Đặc biệt là hai siêu cường quốc thời đó, không ngừng so bì thực lực ngự linh sư quốc gia.
Hôm nay anh phát hiện ra một loại tinh linh mới, ngày mai tôi phải phát hiện ra hai loại.
Anh bồi dưỡng ra một ngự linh sư cấp Thiên Vương, tôi sao có thể chịu thua.
Bề ngoài tỏ ra hòa thuận, ngấm ngầm trong tối đều đang giao tranh.
Mùi thuốc súng cực kỳ nồng nặc.
Thậm chí suýt chút nữa dẫn đến chiến tranh thế giới lần ba.
Nhưng về sau,
Mùi thuốc súng giữa hai siêu cường quốc kia dần nhạt đi.
Thậm chí còn đột ngột thành lập nên một tổ chức liên minh toàn cầu gọi là Liên minh Ngự Linh , quản lý tất cả ngự linh sư được chứng nhận trên thế giới.
Tất nhiên,
Cụ thể mỗi nước vẫn là ai lo nước nấy, dựa theo quốc lực và thực lực ngự linh sư để chiếm giữ một vị trí nhất định trong liên minh.
Ba quốc gia có số ghế nhiều nhất là:
Liên bang Kim Ưng ,
Bạch Hùng Quốc ,
Và quốc gia đang ngày càng phục hưng mạnh mẽ trong mấy chục năm gần đây — Long Quốc .
Thời gian chớp mắt đã gần tới tháng Mười,
Quốc khánh,
Quốc khánh năm nay, Tô Hạo lại không có mong chờ gì đặc biệt.
Chẳng phải là nghỉ lễ à?
Chẳng phải là một tuần thôi sao?
Chúng ta không quan tâm.
Ồ, bên khối tự nhiên và khối nghệ hình như chỉ được nghỉ có ba ngày, mấy tên trong group lớp lớp 9 như bầy sổ lồng, còn group lớp 12 thì ngược lại, điềm tĩnh như chó cưng bị thuần hóa.
Nghỉ lễ dám không huấn luyện không?
Không dám!
Dám lười biếng, trường là phải đối mặt với ánh nhìn tử thần của giáo viên chủ nhiệm.
Đột nhiên,
Điện thoại trên bàn rung lên.
Tô Hạo vuốt mở khóa màn hình, thấy có người tag mình.
Lưu Nhân: “@Tô Hạo, Quốc khánh có đi BBQ ở đảo Sa Châu không?”
Bạn học A: “Nhất định phải đi!”
Bạn học B: “Nhất định phải đi +1.”
Bạn học ♂: “Nhất định phải đi +2.”
Bạn học gì đó: “Nhất định phải đi +10086.”
Từ lúc nào mình lại được chào đón vậy chứ nhỉ?
Tô Hạo sờ cằm, khóe miệng cong lên một nụ cười nhẹ.
“Lão Tô mà không đi thì tụi này không thấy được Tằm Bảo Bảo rồi.”
“Đúng đúng, lão Tô không đi cũng được, Tằm Bảo Bảo đi là đủ.”
Tô Hạo: “???”
Nói vậy mà được à?
Cạn lời!
Cậu lạch cạch gõ chữ, định từ chối thẳng thừng.
Chúng ta là thanh niên thời đại mới vì mục tiêu trở thành ngự linh sư mà nỗ lực, sao có thể lãng phí thời gian quý giá vào tụ họp?
Tụ tập… không đáng!
“Cổ Lỗ!”
“Cổ Lỗ Cổ Lỗ Cổ Lỗ!!”
Tằm Bảo Bảo cắn tay cậu, không cho ấn gửi.
Tô Hạo kéo ra một chút, được rồi, kéo không ra.
“Sao thế?”
“Cổ Lỗ Cổ Lỗ~”
“Cái gì? Nhóc muốn ăn thịt nướng? Nhóc mà cũng biết hai chữ ‘thịt nướng’?”
“Ừm…”
“Để tao suy nghĩ đã.”
“Được rồi được rồi, coi như phần thưởng vì nhóc đã học được Đột Kích và Hống Gào (, tao dẫn mày theo là được chứ gì.”
Tằm Bảo Bảo gật đầu mãn nguyện.
Chỉ là cảm thấy hình như có chỗ nào đó không đúng lắm.
Tô Hạo xóa dòng chữ định gửi ban nãy, chậm rãi gõ ra một chữ “Đi.”
Lại thêm:
“Các chiến hữu nhiệt tình mời như vậy, tất nhiên là phải đi rồi, nhất định phải đi… Ê ê ê, biết rồi, Tằm Bảo Bảo cũng sẽ đi!”
Ngày 1 tháng Mười, trời âm u, nhiều mây.
Tô Hạo cưỡi một chiếc xe đạp công cộng vừa quét mã để đi đến Công viên núi Thanh Phong.
Chính là chỗ đã hẹn tụ họp, chỉ là hơi xa, xa gấp ba lần đường đến núi Đông Hồ .
Ban đầu cậu tính gọi xe, nhưng nhìn tài khoản chỉ còn ba chữ số, đành lặng lẽ mở app xe đạp công cộng.
“Cô Trần từng nói rồi, phải luôn ghi nhớ thân phận ngự linh sư, không được lơi lỏng, đi xe đạp cũng là một kiểu rèn luyện, cũng tốt.”
Tằm Bảo Bảo?
Tất nhiên là dùng đôi chân ngắn nhỏ của nó để đuổi theo.
Chỉ tiếc rằng,
Tô Hạo đạp xe như bánh xe gió, mà Tằm Bảo Bảo vẫn nhẹ nhàng đuổi theo phía sau.
Hình ảnh Tằm Bảo Bảo ngốc ngốc đáng yêu, “Cổ Lỗ Cổ Lỗ” mà chạy theo đuối cả hơi ngày xưa, không còn nữa rồi.