Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Vì đúng dịp Quốc khánh, trên đường có không ít người đi đường, khách du lịch và xe cộ .
May mắn thay khu vực công viên núi Thanh Phong vẫn khá yên tĩnh.
Dù sao cũng không phải công viên nổi tiếng gì, ngoài người bản địa thỉnh thoảng tới, cơ bản không có du khách ngoại tỉnh ghé thăm.
Tô Hạo dựng xe đạp ở bên ngoài công viên, khóa lại,rồi đi thẳng lên núi Thanh Phong.
Nhắm thẳng khu vực nướng BBQ mà đi.
Khu vực BBQ nằm trên một bệ cao bằng nửa sườn núi, một bên là khu rừng rậm rạp dẫn lên đỉnh núi, bên còn lại là tầm nhìn rộng mở, có thể nhìn thấy thành phố An Thành, từng toà nhà cao tầng san sát và con sông lớn cuồn cuộn chảy xuyên qua thành phố.
Mây trắng lững lờ, gió nhẹ thổi qua, khiến tinh thần con người cảm thấy sảng khoái.
Lưu Nhân đã đặt chỗ trước, cùng vài bạn học khác chuẩn bị xong xuôi dụng cụ và nguyên liệu nướng.
Hiện tại họ đang bận rộn bên hai lò nướng BBQ.
Tô Hạo vừa đến, Tằm Bảo Bảo liền được chào đón nồng nhiệt, tiểu gia hỏa như thể uống hai cân rượu trắng, vui muốn bay lên trời vậy.
Tô Hạo hận rèn sắt không thành thép.
Nhóc nhìn lại mình xem, không thể học sự ổn trọng như con Rùa Than Lửa bên kia được à?
“Cổ Lỗ?”
Rùa Than Lửa đang nằm sấp trên một tảng đá lớn, hướng mặt về phía thành phố, trông ổn trọng mà… đã ngủ mất rồi??
Tô Hạo đầu đầy vạch đen.
Tằm Bảo Bảo bỏ cậu lại, đến nhập hội cùng bọn Tiểu Thạch Tượng và vài tinh linh khác.
Ban đầu trong lớp không phải ai cũng tham gia buổi tụ tập, số người đăng ký tham gia cũng chỉ hơn hai mươi người, nhưng những tân binh như Trần Khải, Chu Ngọc Trạch, Mã Nhược Mai đều đến cả.
Và đều mang theo tinh linh của mình.
Lưu Mặt Bự đúng là mặt to.
Hương thơm ngào ngạt từ thịt nướng xộc thẳng vào mũi, không khí buổi tụ vô cùng náo nhiệt.
Bất kể là học sinh bình thường đang lạc lối giữa biển đề thi, hay học sinh ban tinh linh đang lo lắng có đậu nổi đại học tinh linh hay không, đều tạm thời quên đi phiền não.
Biến thành ham ăn.
“Cổ Lỗ~”
“Cổ Lỗ Lỗ~”
“Cổ Lỗ Lồ Lỗ (<)~(>)”
Tằm Bảo Bảo đang rất vui vẻ.
Vì hôm nay có nhiều người cho ăn.
Vừa ăn xong xiên nướng được bạn nữ đút, quay sang bên kia lại có bạn nam khác đút tiếp.
Ăn vui không ngớt.
Được phong tặng danh hiệu ăn thịt dễ thương nhất toàn sân.
Lưu Nhân chuẩn bị biểu diễn tuyệt kỹ nướng thịt bằng tinh linh.
Anh gọi dậy Rùa Than Lửa, lấy vài xiên thịt tới trước mặt nó.
“Rùa… Rùa đại gia, trông cậy vào mày đó.”
Rùa Than Lửa ngửi ngửi hai cái, phun ra một tia lửa.
Lưu Nhân đúng lúc lật xiên thịt, rắc thêm chút thì là, hoa tiêu, ớt bột.
Dáng vẻ kia, có vẻ thường ngày luyện không ít.
Rất chi là thuần thục.
“Đến, mọi người mau đến nếm thử món nướng… nướng… của Lưu gia tớ…”
“Ối, mấy xiên thịt to của tớ đâu rồi?!”
Lưu Nhân cúi đầu, mấy xiên thịt trong tay đã chỉ còn trơ mỗi que tre.
Lại nhìn Rùa Than Lửa, đang hự hự ăn ngon lành.
“Rùa… đại gia, mày vui là được rồi.”
……
Phía trên khu vực BBQ, trong rừng núi.
Gió thổi xào xạc.
Từng đợt mùi thơm xộc tới, hai người đàn ông một cao một thấp ngửi thấy mùi ngon, mũi không nhịn được giật giật.
“Má! Thơm quá con mẹ nó rồi!”
Gã thấp phàn nàn, lại sờ con tinh linh Tiểu Thổ Lang bên cạnh cũng đang có phần bồn chồn.
Gã cao nhíu mày, “Nhịn đi, đợi bọn mình đi qua An Thành, từ thành phố ven biển ra khơi, rời khỏi Long Quốc, với thân phận Ngự Linh Sư thì đi đâu mà chẳng sống được? Trốn chừng này ngày rồi, đừng gây chuyện vào lúc cuối.”
“Anh, em biết rồi, chỉ là, chỉ là em đói quá thôi.”
“Được rồi, mình đi chỗ khác, đừng hít mùi thịt nướng mà tự chuốc khổ.”
Gã vạch cỏ đi ngược lại.
Đột nhiên,
Tiểu Thổ Lang “ao uu” một tiếng, gã thấp không kịp kéo lại đã thấy nó phóng đi.
……
Tô Hạo đang phết sốt lên cánh gà, hít thở không khí trong lành.
Đột nhiên,
Nghe thấy tiếng Tằm Bảo Bảo kêu lên.
Ánh mắt liếc về phía trước, thấy một con chó sói to đang bước tới.
Đôi mắt dán chặt vào từng xiên thịt trên lò nướng, trông có phần dữ tợn.
“Là Tiểu Thổ Lang à.”
Tô Hạo liếc một cái liền không để tâm.
Tinh linh chứ có phải gấu trúc đâu mà hiếm lạ.
Trong khu BBQ đang nướng đồ, đâu chỉ có bọn họ.
Nhưng Tiểu Thổ Lang ngửi thấy mùi thịt, từng bước lại gần, miệng há ra, lộ ra răng nanh sắc nhọn.
Vài bạn nữ thấy bộ dáng hung hăng của nó, không kìm được lùi về sau.
Tằm Bảo Bảo nổi giận.
Nhảy phắt lên ghế, cảnh cáo Tiểu Thổ Lang, “Cổ Lỗ!!”
Tiểu Thổ Lang liếc mắt, làm lơ Tằm Bảo Bảo trông giống một tinh-linh-thú-vô-hại.
Tiếp tục dán mắt vào thịt nướng, tiến tới từng bước.
“Cổ Lỗ Lỗ!!”
Tằm Bảo Bảo chắn trước mặt nó.
Tô Hạo nhíu mày.
Tinh linh này của ai?
Ngự Linh Sư của nó đâu?
Quản lý kiểu gì vậy!
Một bóng người không cao lắm từ phía trước chạy đến, gọi Tiểu Thổ Lang, vỗ về nó.
Rồi dần kéo nó rời khỏi tầm mắt mọi người.
Áo của gã hơi vàng vàng như thể đã lâu chưa giặt, Tô Hạo cảm thấy có chút quen mắt, nhưng lại không nhớ ra đã từng gặp ở đâu.
“Là, là tên tội phạm truy nã kia!”
Tiếng từ bên cạnh truyền tới, một bạn học buột miệng, rồi vội bịt mồm mình lại.
Gã thấp kéo Tiểu Thổ Lang vừa mới quay người, lập tức cứng người lại.
Hắn đột ngột quay đầu lại, đôi mắt tròn như hạt đậu lộ ra ánh sắc bén, sắc mặt hung ác.
“Tôi, tôi, tôi không thấy gì hết.”
Tô Hạo hận không thể bịt miệng bạn học vừa nói.
Lời này vừa thốt ra, con Tiểu Thổ Lang lập tức lao tới.
Một luồng khí thế hung hãn ập tới.
Khác với Tằm Bảo Bảo, Tiểu Thạch Tượng, Rùa Than Lửa và các tinh linh khác, con Tiểu Thổ Lang này dù cũng chỉ là hình thái sơ cấp, nhưng rất hung dữ.
Thật sự hung!
Tô Hạo cũng từng thấy Tiểu Thổ Lang của bạn học khác, ngốc nghếch dễ thương như con chó khờ.
Nhưng con trước mắt, là một con sói hoang đích thực.
Như đã thấy qua máu tanh.
Tiểu Thổ Lang này thật sự đã thấy máu!
Hai tên tội phạm truy nã bị khép vào tội điều khiển tinh linh giết người.
Sau khi có tinh linh, nắm giữ sức mạnh phi thường, vì chút xung đột mà giết người.
Kích phát bản tính khát máu của Tiểu Thổ Lang.
Tim Tô Hạo đập thình thịch dữ dội.
Bạn học bị Tiểu Thổ Lang nhắm trúng, càng thêm hoảng loạn, đứng ngây ra đó như hóa đá.
May mà,
Tằm Bảo Bảo không cần lệnh của Tô Hạo, lao từ bên hông tới, đâm mạnh vào bụng Tiểu Thổ Lang.
Nó không kịp phòng bị, bị húc bay đi tận mấy mét.
“Ao u!”
Nó bò dậy, ánh mắt càng thêm hung ác.
Tằm Bảo Bảo không chịu thua, “Cổ Lỗ!”
Gã cao từ trong rừng chạy ra, quát mắng, “Mày còn chần chừ cái gì!”
“Tiểu Thổ Lang, quay lại! Chúng ta đi!”
Gã thấp căm tức quét mắt qua, triệu hồi Tiểu Thổ Lang rồi chuẩn bị lẩn vào rừng.
Lúc này,
Cách đó mấy chục mét, có hai người đàn ông chừng hai ba mươi tuổi nhìn thấy động tĩnh bên này.
Một người nhìn kỹ vài lần, hưng phấn nói: “Là tội phạm truy nã! Cản bọn chúng lại, có thưởng!”
Hai người kia cũng là Ngự Linh Sư.
Hồi cấp ba họ không có điều kiện ký kết tinh linh, nhưng sau khi tốt nghiệp, kiếm được tiền, trở thành tinh anh xã hội, họ vẫn không từ bỏ giấc mơ thời thơ ấu làm Ngự Linh Sư.
Họ mua rồi khế ước với tinh linh, bước chân vào con đường mơ ước.
Hai người quen nhau ở lớp đào tạo tinh linh.
Rất nhiều Ngự Linh Sư tập sự không thể đậu đại học tinh linh hoặc người trưởng thành mới khế ước tinh linh, muốn thành danh thì con đường tốt nhất là đăng ký lớp đào tạo tinh linh.
Các lớp đào tạo ngoài xã hội cũng có chút tài nguyên, thuê cả Ngự Linh Sư chính thức làm huấn luyện viên.
Khác biệt là, đắt.
Mà chất lượng giảng dạy cũng kém xa đại học tinh linh.
Nhưng đó là con đường duy nhất để Ngự Linh Sứ không có xuất thân chính quy theo đuổi ước mơ.
Gần hai người kia,
Một con Vượn Tay Dài, một con Tiểu Niêm Thổ, dưới lệnh bọn họ, lao thẳng tới gã thấp và Tiểu Thổ Lang.