Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Tô Hạo phát huy truyền thống tốt đẹp của sĩ tử, sau khi nhận được đề thi thì lập tức lướt qua toàn bộ từ đầu đến cuối.
Cậu phát hiện...
Hình như mình hơi hiểu, có thể làm, không khó, hơi đơn giản...
Không đúng lắm nhỉ!
Câu hỏi thứ nhất:
Lông của Hỏa Dung Nha có mấy màu? Phân bố ở vị trí nào?
Trả lời: Hỏa Dung Nha có ba màu lông, lần lượt là trắng, đỏ và đen. Trong đó, phần trán và một vòng quanh cổ là màu đỏ, phần trắng nằm ở... còn lại là màu đen.
Tô Hạo không cần suy nghĩ, cầm bút trả lời luôn.
Trang đề thi lật soàn soạt, không tốn bao nhiêu thời gian...
“Mình làm xong rồi ư?”
Đề thi sát hạch Dưỡng Linh Sư có không ít câu hỏi.
Có tới tám trang, mà phần lớn là câu hỏi tự luận, trả lời rất tốn thời gian. Nhưng lúc Tô Hạo làm bài thì gần như không ngừng lại.
Vừa viết xong, cậu mới phát hiện tay mình đau, rất đau.
Ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ, mới qua một nửa thời gian.
“Mình lại... giỏi đến vậy?”
“Không, không đúng, mỗi năm tỉ lệ loại trong kỳ sát hạch Dưỡng Linh Sư rất cao, chỉ riêng bài thi viết cũng đã loại gần chín phần mười người, đề thi sao có thể dễ như vậy được!”
“Chắc chắn là có cạm bẫy ẩn giấu!”
“Người không cẩn thận sẽ dễ bị mất điểm!”
Tô Hạo cảm thấy mình đã phát hiện ra chân tướng.
Lật lại đề thi từ đầu, đối chiếu từng câu từng câu một.
Cậu dò lại hết lần này đến lần khác, ngay cả một dấu câu cũng không bỏ qua.
Trên bục giảng,
Giám thị thấy Tô Hạo nhíu mày liên tục lật đề thi, bật cười lắc đầu.
Thi chứng chỉ Dưỡng Linh Sư với học sinh cấp ba đúng là quá khó.
Tham gia kỳ thi viết coi như làm quen quy trình thôi.
Nhưng... đối với học sinh đã sớm có kế hoạch rõ ràng như vậy, giám thị vẫn rất tán thưởng.
“Reng reng reng ~!”
“Hết giờ làm bài, mời thí sinh hàng đầu tiên giúp thu bài lại.”
“Được rồi, mọi người có thể rời khỏi phòng.”
Tô Hạo dọn dẹp cặp sách ra khỏi phòng thi.
Ánh mặt trời chói chang.
Xung quanh là những thí sinh mặt mày ủ rũ.
“Đề thi năm nay hình như khó hơn, tớ chỉ chắc được hai phần ba, chắc là tiêu rồi.”
“Lượng đề nhiều quá, đến lúc hết giờ tớ còn ba câu chưa trả lời!”
“Tiểu Quy Thuẫn có mấy lỗ trên mai? Mẹ nó, nhà tớ nuôi con rùa, vậy mà trước giờ chưa từng để ý!”
“Câu hỏi về Nhện Săn Độc, rốt cuộc làm sao nó có thể bị trúng độc của chính nó? Tớ nghĩ mãi không ra!”
Tiếng xì xầm bàn tán không dứt.
Tô Hạo xách cặp, động tác có hơi cứng đờ.
Trên đỉnh đầu dần dần hiện ra một dấu hỏi chấm.
Chẳng lẽ, tụi mình không làm chung một bộ đề?
Không đúng, đề giống nhau. Nhưng câu hỏi Tiểu Quy Thuẫn có mỗi bên ba lỗ đối xứng mà cũng có người không trả lời được?
Cậu còn biết mấy lỗ đó là môi chất giúp Tiểu Quy Thuẫn hấp thu và phóng thích năng lượng.
Tác dụng tương tự như hoa văn màu xanh lục trên lưng của Tằm Bảo Bảo.
Đơn giản như vậy,
Toàn là kiến thức trong phần Bồi dưỡng cơ bản.
Tô Hạo không hiểu nổi.
Mấy người không ôn tập à?
“Chắc là... vừa hay gặp trúng đám học dốt trượt vỏ chuối?”
Mỗi kỳ sát hạch đều có không ít loại thí sinh như vậy, không có một đám đông thì làm sao thể hiện sự xuất sắc của thí sinh thật sự?
Không có đối lập,
Sẽ không có cảm giác sung sướng.
Mặc dù chỉ là một đám học dốt, nhưng cảm giác căng thẳng của Tô Hạo cũng nhạt đi nhiều.
“Ít nhất mình làm hết tất cả câu hỏi, tỷ lệ qua được vòng viết chắc cũng… ổn đấy chứ.”
Về đến nhà, Tô Hạo thấy một Tằm Bảo Bảo đang (chăm chỉ chấm .jpg).
Nó đang luyện tập với cầu linh lực.
“Để anh kiểm tra tiến độ của nhóc.”
Tô Hạo xem điểm cầu linh lực, kỷ lục cao nhất hiển thị là 75 điểm, độ khó khó khăn.
Trước đó mới chỉ được 72.
“Không tệ, xem ra không trốn luyện tập.”
“Cổ Lỗ~”
Tằm Bảo Bảo liếc nhìn chiếc máy tính đã được tắt, dán mắt vào một cuốn tiểu thuyết, đang học làm một chú tằm có văn hóa thời đại mới.
Thời gian chớp mắt đã ba ngày trôi qua.
Thứ sáu, 11 giờ trưa, là lúc công bố kết quả vòng một sát hạch Dưỡng Linh Sư.
Tô Hạo vẫn ở trường, tranh thủ giờ nghỉ khi luyện tập lén lút ra ngoài, lập tức mở website bằng điện thoại.
Hơi lag...
“Tổng điểm bài thi viết là 200, chỉ cần trên 150 là đạt...”
Sau khi so đáp án với vài đứa học dốt, sự tự tin của Tô Hạo từ hơi lo lắng đã chuyển thành nắm chắc trung bình.
Trên 150 chắc là được.
Tô Hạo gõ nhanh tên và số báo danh, thấy trang web hiển thị “đang tải”, tim như nhảy lên tận họng.
Đột nhiên,
Trang web tải xong.
Chỉ có hai dòng rất đơn giản.
Một dòng họ tên: Tô Hạo.
Một dòng điểm số:
192 điểm!!
“Vãi đạn!”
Mắt Tô Hạo trợn to, liên tục kiểm tra xem mình có vào nhầm trang không, gõ nhầm số báo danh không, nhìn nhầm tên không...
Tim đập thình thịch, mọi lo lắng cuối cùng chỉ hóa thành một câu:
“Thì ra mình lại... ưu tú như vậy.”
“Ưu tú cái gì? Tô Hạo, sao cậu tự luyến thế?”
Tiếng nói bất ngờ vang lên làm Tô Hạo giật nảy mình.
Lúc này cậu mới phát hiện cái bản mặt to tổ bố của Lưu Nhân đã dí sát với khoảng cách chưa đầy một gang tay.
“Vãi!”
Tô Hạo lập tức bật skill nhảy lùi liên hoàn, vèo vèo vèo lùi ra xa hơn chục mét.
Lưu Nhân vẫn kịp thấy cái trang web kia.
Kỳ thi chứng chỉ Dưỡng Linh Sư, 192 điểm.
Một trăm chín mươi hai.
Một trăm chín...
“Vãi đạn! Tô Hạo cậu thi gần điểm tuyệt đối?!”
Lưu Nhân lao tới với tốc độ Đột Kích, giật lấy điện thoại từ tay Tô Hạo đang đơ người.
Rồi gào lên một tiếng lớn chẳng khác gì tuyệt kỹ Hống Gào .
“Vãi đạn!”
Lưu “Mồm To” đã biết, thì coi như cả lớp đều biết.
Cả lớp đều biết, thì rất nhanh, toàn bộ học sinh ban Tinh Linh đều biết Tô Hạo thi viết kỳ Dưỡng Linh Sư đạt điểm cao ngất trời!
“Là Tô Hạo đó hả?”
“Ở đây còn có Tô đại ca nào khác à?”
“Tô Hạo thi cao như vậy, chẳng phải có hy vọng đậu chứng chỉ Dưỡng Linh Sư chính thức? Cái đó thi đại học còn được cộng điểm! Xem ra năm nay cậu ấy có thể đậu đại học tinh linh trọng điểm rồi.”
Ai cũng biết có chứng chỉ là được cộng điểm, nhưng không ai đi thi, vì sao?
Bởi vì quá khó, tỷ lệ đậu quá thấp, bỏ công sức ôn thi Dưỡng Linh Sư thì không đáng.
“Trường trọng điểm?” Lưu Nhân lắc đầu, “Cậu có biết chứng chỉ Dưỡng Linh Sư chính thức nghĩa là gì không? Bỏ qua chuyện cộng điểm đi, Tô Hạo đã huấn luyện Tằm Bảo Bảo mạnh như vậy, đừng nói trường trọng điểm, ngay cả trường danh tiếng cũng có hy vọng.”
Trường danh tiếng!
Cả trường Nhất Trung ở An Thành có khi một năm còn không đào tạo ra nổi một người đậu vào trường tinh linhdanh tiếng.
Ngay cả Cố Linh Dao – người được xem là hạt giống trọng điểm – cũng chỉ là có hy vọng mà thôi.
Chẳng lẽ nói, Tô Hạo còn mạnh hơn cả Cố Linh Dao?
Nhưng cậu ta đâu phải xuất thân danh giá?
Không ít học sinh nhìn về phía Tô Hạo cách đó không xa.
Cố Linh Dao cũng nghe tin, mắt sáng lên, “Tớ nghe chú tớ nói kỳ thi Dưỡng Linh Sư khó lắm, Tô Hạo cậu chắc phải học ôn từ hồi trung học cơ sở nhỉ, bảo sao có thể huấn luyện Tằm Bảo Bảo tốt như vậy.”
Lời của Lưu “Mồm To” mọi người còn bán tín bán nghi.
Nhưng Cố Linh Dao mà cũng nói vậy, thì họ lập tức tin ngay.
Tô đại ca thật sự trâu bò!
Mình là bạn cùng lớp với học bá danh xứng với thực!
Từng ánh mắt hâm mộ, ngưỡng mộ nhìn đến, Tô Hạo sờ sờ mũi.
Thật là, mình có phải người thích nổi bật đâu?
Kín đáo ấy à? Mình cũng chẳng phải loại người kín đáo gì cho cam.
Chẳng qua trước đó không nói ra là vì sợ thi thấp quá mất mặt.
Giờ thì, dù có rớt vòng phỏng vấn, cũng vẫn rất ưu tú.
Bị biết thì bị biết thôi.
Dù gì thì...
Những ánh mắt sùng bái và ngưỡng mộ đó...
Cảm giác thật là đã.