Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Bài đánh giá thực chiến khảo hạch Dưỡng Linh Sư sẽ diễn ra vào ngày hôm sau.
An Thành cùng bốn thành phố lân cận khác đều đặt khu vực khảo thí tại Hiệp hội Dưỡng Linh Sư thành Vân Hoa.
Tối thứ sáu, Tô Hạo phải rời đi nên cậu thu dọn hành lý lên đường đến thành phố Vân Hoa.
Cha mẹ Tô đều phải đi làm hôm thứ bảy nên dù không yên tâm vẫn đành để Tô Hạo tự mình đi.
“Tiểu Hạo, nhớ phải chăm sóc cho Tằm Bảo Bảo đấy.”
“Con đói cũng không sao, nhưng tuyệt đối không được để Tiểu Bảo bị đói, nghe chưa?”
Tô Hạo: “???”
Vì vậy cậu đành vươn tay xách một con tằm béo ú rời đi.
“Cổ Lỗ!”
Tằm Bảo Bảo không cam lòng.
Tại sao, Tô Hạo đi khảo thí, chẳng phải nên để nó ở nhà sao?
Tại sao nó lại phải đi cùng với hắn?
Nó mới không cần Tô Hạo chăm sóc đâu!
Nhưng nó không bướng lại được Tô Hạo.
Càng không bướng nổi cha mẹ Tô.
Nó cụp đầu xuống, bị Tô Hạo xách lên xe một cách bất lực.
……
Tô Hạo lên xe buýt đường dài đến thành Vân Hoa ở bến xe, sau khi đến nơi thì gọi taxi đi đến khách sạn gần Hiệp hội Dưỡng Linh Sư thành phố Vân Hoa.
Tô Hạo đến nơi đã là tám, chín giờ tối.
Hiệp hội rất khí phách, cung cấp khách sạn cho các thí sinh, hơn nữa còn là phòng đơn.
“May mà là phòng đơn, nếu không mình tình nguyện tự tìm chỗ khác ở, chứ không thể ở chung với một tên đàn ông lạ được.”
Hôm nay khách sạn chỉ nhận thí sinh.
Tô Hạo cung cấp thông tin thí sinh để nhận phòng.
Ở sảnh lớn, cậu gặp không ít thí sinh.
Cũng giống đợt thi viết, nam nữ già trẻ đều có.
“Lần này khảo hạch hơn ba trăm người, tôi thấy năm nay lại căng rồi!”
“Không phải chứ, đợt tháng ba chỉ có 286 người, đợt này làm sao còn có thể khó hơn nữa? Tôi thi lần này là lần thứ ba rồi đó!”
Một người đàn ông trung niên im lặng nãy giờ cười lạnh, “Ba lần? Mới ba lần đã không chịu nổi? Tôi nói cho cậu biết, bằng Dưỡng Linh Sư tôi thi suốt tám năm rồi!”
“Từ năm thứ hai là tôi đã qua được thi viết, nhưng đến đợt tháng ba năm nay, tôi vẫn bị loại ở phần thực chiến.”
“Không, không phải chứ?”
Một thí sinh trông như sinh viên đại học có phần hoảng sợ, “Tỷ lệ qua thấp vậy sao?”
Người đàn ông trung niên mở miệng, “Nói thế này đi, mấy năm trước mỗi lần chỉ có bốn, năm người lấy được bằng, gần hai năm nay đông hơn một chút, có mười một, mười hai người qua được, nhưng số người tham gia kỳ thi thì... hừ.”
Ông ta tự giễu cười, “Lần này nếu tôi còn thi trượt, tôi sẽ không thi nữa.”
“Thi Dưỡng Linh Sư tuy không tốn tiền như nuôi tinh linh, nhưng nếu không dốc toàn lực ôn luyện thì căn bản không có chút hy vọng nào. Bao năm qua, để giúp tôi thi được bằng Dưỡng Linh Sư, gia đình tôi đã sống rất chật vật.”
“Tôi cũng nghĩ thông rồi, có lẽ đây là mệnh, thi không đậu Dưỡng Linh Sư, tôi cũng có thể đi làm kiếm tiền, không thể tiếp tục kéo theo cả nhà như vậy nữa.”
Ông nói ra rất dứt khoát.
Nhưng nụ cười lại hơi gượng gạo, trong mắt không giấu nổi cảm xúc thất vọng.
Hiện thực rất tàn khốc.
Thế gian chỉ thấy sự vinh quang của Ngự Linh Sư, Dưỡng Linh Sư, nhưng lại thường bỏ qua sự nỗ lực gian khổ phía sau.
Vất vả mấy năm trời, cuối cùng lại chẳng được gì.
Những người như chú trung niên này, trong đám thí sinh, không phải ít.
Vài thí sinh trẻ hơn, nhà có điều kiện hơn, cũng không khỏi trầm lặng.
Vài năm sau,
Liệu họ có trở thành người đàn ông trung niên kia, đem vị đắng giấu vào tim?
Bị bầu không khí ảnh hưởng, Tằm Bảo Bảo cũng trầm xuống.
Tô Hạo ngốc vậy, nếu thi xong mà khóc thì biết làm sao?
“Cổ Lỗ(“)”
Nó vỗ vỗ đầu Tô Hạo.
Nhẹ giọng an ủi.
Tô Hạo dở khóc dở cười… vẫn chưa thi mà!
Chú trung niên chú ý đến Tô Hạo, “Cháu trai cũng đến thi Dưỡng Linh Sư à? Học sinh cấp ba đúng không, giỏi thật.”
Sinh viên kia cũng nói, “Tôi hồi cấp ba cũng từng thi Dưỡng Linh Sư, nhưng thi viết không được nửa số điểm, bị đánh loại hoàn toàn, phải mấy năm sau mới dám thi lại.”
Chú trung niên sau khi xem như chấp nhận số phận thì cũng thoải mái hơn nhiều, không còn lạnh lùng như lúc đầu.
Ông khuyên, “Mấy cháu học sinh lớp 12 vẫn nên lấy việc nuôi tinh linh làm chính, bằng Dưỡng Linh Sư lúc nào thi cũng được, nhưng bỏ lỡ Đại học Tinh Linh thì cái giá phải trả rất lớn.”
Tô Hạo biết, chú ấy là có lòng tốt.
Tuy không đánh giá cao mình, nhưng với học sinh lớp 12 đang lao vào Đại học Tinh Linh mà nói, thi Dưỡng Linh Sư đúng là không đáng.
Rủi ro quá lớn.
Lợi ích lại bình thường.
Chỉ là bản thân cậu vốn cũng không dành nhiều thời gian ôn tập, thi chơi thôi.
Tằm Bảo Bảo cũng không cần thúc ép vẫn có thể hoàn thành nhiệm vụ huấn luyện đúng giờ.
Tô Hạo mới thi một cách ung dung.
“Nhưng mà, đó là đối với người thường như chúng ta thôi, thiên tài thì không ở cùng một đẳng cấp với chúng ta.”
Chú trung niên nói, “Mấy cháu không biết, đợt khảo hạch này, thí sinh nhỏ tuổi nhất mới mười bốn tuổi, hơn nữa điểm thi viết là điểm tuyệt đối, gần như đã nắm chắc một suất đậu.”
“Không tin à?” Chú trung niên lắc đầu, “Hỏi thử là biết, cậu ta tên là Ai Tử Thạch, không chỉ thiên phú xuất chúng, mà còn là đệ tử của Trần Bình đại sư, vốn không cùng một thế giới với chúng ta.”
“Là vị Trần đại sư từng phát hiện mười tám con đường tiến hóa mới cho tinh linh, được xưng là ‘ người Tiên phong tiến hóa’ ấy hả?!”
“Chính là Trần đại sư đó.”
“Thảo nào, nếu là đệ tử của Trần đại sư thì thi viết được điểm tuyệt đối cũng không có gì lạ… chú ơi, ngoài Ai Tử Thạch còn có thí sinh nào đáng ngại không?”
Chú trung niên cười khổ, “Cậu còn chê chưa đủ? Ai Tử Thạch đã chiếm một suất, thêm vài người nữa là khỏi thi luôn.”
“Nhưng mà…” ông nói tiếp, “Người nổi tiếng thì không có, nhưng theo tôi biết, điểm thi viết lần này ngoài Ai Tử Thạch đạt điểm tuyệt đối, còn có mấy thí sinh trên 190 điểm, cao thủ thật sự rất nhiều.”
Sinh viên kia yếu ớt hỏi, “Tôi thi viết được 173 điểm, cao hơn điểm chuẩn 23 điểm, chắc cũng tạm ổn nhỉ?”
Người khác cười lạnh, “Heh, tôi 178 điểm.”
“Xin lỗi, tôi 179.”
Chú trung niên tự giễu cười, “Tôi 183 điểm, nhưng cũng chỉ là thi nhiều, có kinh nghiệm thôi, đề thi khảo hạch là do tổ giám khảo tự ra, thậm chí mỗi phòng thi còn khác nhau.”
Dù ông ta tự giễu, ánh mắt những người khác nhìn ông đã khác.
Là cao thủ đấy.
Có lẽ chỉ cách đậu bằng một chút.
“Cháu trai được bao nhiêu điểm?” Chú hỏi, hỏi xong mới phản ứng lại mà sửa lời, “Điểm thi viết không quan trọng, cháu còn trẻ, cứ xem như làm quen với quy trình, sau khi đậu Đại học Tinh Linh, thành Ngự Linh Sư chính thức rồi thi Dưỡng Linh Sư cũng chưa muộn.”
Tô Hạo muốn nói lại thôi, thôi lại muốn nói.
Chú ấy đã giảng giải rất nhiều kinh nghiệm thi cử, giấu thì không được tôn trọng cho lắm.
Cậu nghĩ một hồi, cuối cùng vẫn nói ra, “…cũng chỉ có 192 điểm.”
Chú trung niên: “……”
Sinh viên: “……”
Nam thí sinh: “……”
Nữ thí sinh: “……”
Tưởng đâu cả đám đều là đồng cấp đồng lứa, ai ngờ lại giấu một tên vương giả như cậu!
Bầu không khí lập tức trở nên ngượng ngùng.