Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Hoắc Tân Ngôn từ trên giường bật dậy.
“Ở đâu!”
Có phải cậu ta vừa mới quay về không?
Dựa vào thời gian này thì Lục Ninh cũng phải quay về rồi, xuất hiện vào lúc này…
Bên Sở Đình giọng nói gấp rút: “Cậu ta tấn công hệ thống chủ của chúng ta, người của chúng ta đuổi theo vị trí của cậu ta, nhưng rất kì lạ, có hai vị trí.”
Một cái ở thành phố A, vị trí còn lại ở biên giới của F châu.
Hoắc Tân Ngôn lập tức đứng dậy đi ra ngoài.
“Điều tra vị trí ở F châu, bây giờ đến đón tôi, cử người khác đến vị trí ở thành phố A.”
Nghe thấy những lời đó, Sở Đình đã hiểu ý của Hoắc Tân Ngôn, sau khi tắt điện thoại lập tức đi chuẩn bị.
Người Hoắc Tân Ngôn cử đi bị mất tín hiệu tại một ngõ cụt ở thành phố A, nhưng Hoắc Tân Ngôn đã lên máy bay bay đến F châu.
…
Phía bên Lục Ninh, Cố Thìn và Cố Tử dẫn theo người yểm trợ khi Lục Ninh rời đi, Tống Ôn Kì cũng đi theo bọn họ.
Trong đó, một bóng dáng cao gầy mặc áo khoác màu đen khá quen thuộc, Tống Ôn Kì chú ý đến anh ta một chút.
Đấy không phải là cậu bé mặc áo khoác đen bàn bên cạnh ở sòng bài ngầm sao.
Những người này quen nhau sao?
Vậy thằng nhỏ này có thân phận là gì?
Ánh mắt của anh ta rơi vào Lục Ninh.
Lúc này Lục Ninh được Cố Thìn bế lên xe jeep, vẫn hôn mê chưa tỉnh.
Bây giờ mọi người cần tìm gấp một nơi an toàn, cũng không ai để ý đến trong túi của Lục Ninh có một thứ đồ phát sáng.
Chiếc xe lao đi rất nhanh, bụi bay khắp nơi.
Vẻ mặt mọi người đều căng thẳng đảo mắt quan sát xem xung quanh có mai phục không.
May mắn thay trên đường đi rất an toàn, không có mai phục.
Nhưng tại một giao lộ bị lính trạm kiểm soát lập ra ngăn lại.
Không cùng ngôn ngữ, Tống Ôn Kì cũng không hiểu bọn họ nói cái gì.
Thế nhưng cậu bé áo khoác đen xuống xe nói vào câu, đồng thời cởi khẩu trang mặt đối mặt với đối phương.
Cậu bé đứng nghiêng người, Tống Ôn Kì chỉ nhìn rõ góc nghiêng rõ nét của cậu bé.
Sau đó, cậu bé nhanh chóng đeo mũ và khẩu trang lên.
Một hàng người thông qua rất thuận lợi.
Không lâu sau dừng lại tại một căn biệt thự, sau khi cổng chính của biệt thự mở thì bọn họ mới lại xe vào.
Cố Thìn bế Lục Ninh xuống, nhanh chóng bước vào trong biệt thự.
Cố Từ cũng vội vàng theo sau.
Trong biệt thự có bác sĩ, Cố Thìn để Lục Ninh lên sô pha, bác sĩ liền tiến đến kiểm tra cho cô.
Trong lúc kiểm tra, Tống Ôn Kì và một người nữa bị một tên đàn em chặn ở ngoài cửa.
“Anh là ai?”
Người gác giữ biệt thự chặn ở phía trước, nhìn hai người có chút lúng túng hỏi.
Lão Cửu và Lão Lục cũng ở đó, hai người đi đến phía trước nhìn thấy Tống Ôn Kì.
Tống Ôn Kì thấy bọn họ có chút quen quen, nhưng anh ta không thể nhớ nổi, tại thời điểm này chưa thể nhớ được.
“Giao nộp tất cả vũ khí, các anh mới có thể vào.”
Người đứng bên cạnh Tống Ôn Kỳ cũng có chút khí thế, toàn thân bụi bặm, còn đang chảy máu, hơn nữa khi ở bên cạnh Tống Ôn Kì cũng không ai dám nói với cậu ta như vậy cộng thêm việc bị tổn thất thêm rất nhiều anh em nên lập tức tức giận muốn bỏ đi thì bị Tống Ôn Kì chặn lại.
Chung quy chỗ này là địa bàn của người khác, còn là đám người đã cứu họ, Tống Ôn Kì anh ta cũng không phải là người vô ơn.
Chủ động bỏ vũ khí trên người xuống, tên đứng bên cạnh có chút chần chừ, nhưng cuối cùng cũng nộp lại.
Lúc này hai người mới có thể vào trong ngồi nghỉ ngơi một lúc.
Tên đó vừa ngồi xuống đột nhiên tóm lấy tay của Tống Ôn Kì: “Anh! Anh bị thương rồi.”
Lúc này Tống Ôn Kì nhìn cánh tay của mình, máu vẫn chảy ra ngoài, vừa nãy ở trên đường anh ta cũng không chú ý.
Bên này Cố Thìn và bác sĩ cùng kiểm tra một lần, Lục Ninh không có trở ngại gì lớn, không có vết thương nào quá nghiêm trọng, nhưng rơi từ trên máy bay xuống chắc chắn trên người của cô không ít vết bầm tím.
(Hết chương)