Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Hơn nữa gần đây cô không nghỉ ngơi tốt khiến cho thân thể chống đỡ không nổi, với lại bởi vì từng sợ hãi quá dẫn đến hôn mê.
Chỉ là trên đùi có chỗ bị thương đang chảy máu, giờ cũng đã được băng bó đàng hoàng.
Cố Thìn yên tâm hẳn đi, lúc này mới đứng dậy đi đi lại lại, chân cậu ta có chút tê.
Thấy vậy tên đi sau Tống Ôn Kì ở bên kia gân cổ kêu lên: “Anh trai tôi bị thương rồi! Mấy người mau tới xem xem!”
Là đang kêu bác sĩ bên cạnh Cố Thìn.
Bác sĩ trị bệnh cứu người, cũng không quan tâm là ai đang định đi qua thì bị Cố Thìn cản lại.
“Ông ở lại truyền dịch cho cô ấy, tôi qua xem thử!”
Bác sĩ gật đầu, quay lại đi chăm sóc Lục Ninh, Cố Thìn nhấc bước đi đến chỗ Tống Ôn Kì.
Tống Ôn Kì đang ngồi còn Cố Thìn đứng cứ như vậy nhìn xuống anh ta.
Tên kia gấp đến không chịu được: “Anh nhìn cái gì! Anh mau chữa trị đi! Cầm máu đi!”
Cố Tử nhìn thấy cậu ta như vậy thì tức giận gào lên: “Cậu hét cái gì mà hét! Nếu không nhờ chúng tôi thì các cậu sớm đã chết rồi, muốn chữa thì chữa không muốn chữa liền không chữa, đến lượt cậu ở đây la lên hét xuống?!”
“Anh!”
Sắc mặt Tống Ôn Kì trắng bệch, kêu một tiếng: “Kim Thất!”
Kim Thất lập tức ngậm miệng, không nói gì nữa, nhưng vẫn còn tức tối.
Cố Thìn ngồi xuống bên cạnh nắm lấy cánh tay Tống Ôn Kì nhìn.
“Có viên đạn, lấy không.”
Cậu ta vừa hỏi xong, Kim Thất lại lần nữa bùng nổ: “Anh đây là muốn gì! Có viên đạn không lấy ra chẳng lẽ để ở bên trong chơi!”
Cố Thìn cũng không giận, đứng dậy nhẹ nhàng nói một câu: “Nếu các cậu đồng ý, tôi không có ý kiến.”
“Anh!”
Tống Ôn Kì ngẩng đầu nhìn Cố Thìn: “Lấy.”
Cố Thìn rũ mắt nhìn anh ta, ánh mắt hai người vô tình chạm nhau: “Không có thuốc gây tê.”
Tống Ôn Kì nhìn cậu ta, hai người nhìn nhau thật lâu, cuối cùng ai cũng không dời tầm mắt.
Mà bác sĩ phụ trách chăm sóc Lục Ninh ở đằng kia nhìn đến hòm thuốc chứa thuốc gây tê.
“...”
Tống Ôn Kì dùng lời nói có thể chém đinh chặt sắt: “Lấy!”
Kim Thất cảm thấy Cố Thìn đang nói dối, vừa mới kiểm tra cho Lục Ninh xong, nhiều thiết bị để chữa bệnh như vậy họ đều có, sao lại không có thuốc gây tê?
Bọn họ nhất định là có thuốc gây tê, nhưng bây giờ cậu ta lại không dám nói gì.
Cố Thìn nhìn qua đã thấy gian xảo, cậu ta sợ nếu mình nói gì nữa, người này có thể dứt khoát không chữa cho Tống Ôn Kì.
Cố Tử đem hòm thuốc và toàn bộ đồ vật cần thiết tới cho Cố Thìn.
Cố Thìn ngồi trên ghế, ngước mắt nhìn lướt qua Kim Thất: “Cậu, giữ anh ta lại.”
Kim Thất ngồi xổm xuống, lập tức ôm lấy eo Tống Ôn Kì.
Tống Ôn Kì: “... Bây giờ không cần dùng sức như vậy.”
Kim Thất lập tức gật đầu: “Ồ ồ!”
Cố Thìn đưa cái khăn lông sạch sẽ cho Tống Ôn Kì.
Tống Ôn Kì nhận lấy xong khó hiểu nhìn cậu ta.
“Cắn. Nếu anh đánh thức cô ấy, tôi không đảm bảo có thể bởi vì lo lắng mà ra tay nặng hay không.”
Tống Ôn Kì: “...”
Tống Ôn Kì vừa nhìn cậu ta vừa cắn khăn lông.
Cố Thìn cắt rớt tay áo anh ta, lấy con dao ở bên cạnh không chút nương tay đâm tới miệng vết thương của Tống Ôn Kì.
Tống Ôn Kì đột nhiên cắn chặt khăn lông, đau đớn đến tận tim ở cánh tay làm anh ta đổ mồ hôi hết tầng này đến tầng khác, Kim Thất dùng sức ôm chặt lấy Tống Ôn Kì.
Cố Thìn ra tay rất nhanh, hơn mười phút đã lấy viên đạn ra giúp anh ta.
Người Tống Ôn Kì đã ướt đẫm mồ hôi, cả người như như con diều đứt dây dựa vào Kim Thất ở phía sau.
Cố Thìn nhìn anh ta, giơ tay châm một cái trên cánh tay rồi mới bắt đầu khâu lại.
Lúc khâu lại Tống Ôn Kì đã mất cảm giác, châm vừa rồi chính là thuốc gây tê, Tống Ôn Kì liếc Cố Thìn một cái.
Cố Thìn không để ý đến anh ta mà tiếp tục khâu.
Chờ cho cậu ta băng bó xong xuôi rồi đứng dậy đi rửa sạch máu trên tay.
“Cảm ơn.”
(Hết chương)