Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Đằng sau là âm thanh của Tống Ôn Kì, Cố Thìn cũng không dừng lại, làm ra vẻ không nghe thấy.
Tống Ôn Kì mượn điện thoại ở đây để thông báo cho người của mình.
Thanh Lang ra ngoài điều tra một lúc thì trở về.
Vào cửa rồi ông ta đã cởi áo choàng trên người ra đưa cho thủ hạ, tất cả lớp ngụy trang dùng để che đậy cũng tháo xuống.
Bây giờ Tống Ôn Kì mới thấy rõ gương mặt của người đàn ông này.
Mười phần đều là nghiêm nghị thêm diện mạo đoan chính, vừa nhìn qua cảm giác giống như là người từng nhập ngũ.
Thanh Lang chuyển tầm mắt nhìn qua Tống Ôn Kì, hai người bốn mắt nhìn nhau.
Thanh Lang liền đi lại gần.
“Cậu có thù oán với nhà họ Hạ ở Dịch châu?”
Tống Ôn Kì ngước mắt nhìn ông ta, gọn gàng dứt khoát trả lời: “Có.”
Kim Thất đứng bên cạnh nhìn Thanh Lang, mở miệng hỏi: “Người đến đánh lén là nhà họ Hạ ở Dịch châu?”
Thanh Lang gật đầu.
Cố Tử đứng cách đó không xa, nghe vậy cũng nhìn qua, há hốc mồm nhịn không được mà châm chọc mỉa mai: “Dịch Châu cũng không gần đây, nhà họ Hạ vượt ngàn xa xôi vạn dặm đến đây đánh lén anh, có thể thấy được thù này không nhỏ nha.”
Tống Ôn Kì nhíu mày nhìn cậu ta, nhìn kỹ thì bộ dáng của anh ta bây giờ chính là bộ dáng của hung thần ác sát.
Nhưng Cố Tử không sợ anh ta.
“Anh biết rõ trên lưng mình có nhiều thù oán như vậy, cứ chạy tới trêu chọc bảo bối nhà tôi làm gì! Một tiểu nha đầu như lão đại còn cùng phải cùng anh chịu chuyện đáng sợ như vậy, anh còn dám trừng mắt! Trừng cái gì mà trừng!”
Tống Ôn Kì nghe vậy thì chậm rãi quay đầu nhìn thoáng qua Lục Ninh đang nằm trên sô pha với sắc mặt tái nhợt.
Chuyện này đúng là lỗi của anh ta.
Kim Thất nghe Cố Tử nói vậy, lửa giận trong lòng càng bùng lên.
“Anh nói cái gì vậy hả! Đều là cô ấy tự nguyện! Anh hét vào mặt anh tôi làm gì!”
Cố Tử hắng giọng, đi về phía trước hai bước: “Tự nguyện cũng là do các người vẫn luôn quấn lấy lão đại, lão đại chịu không nổi! Đừng cho rằng tôi không biết lúc trước các người vẫn luôn gọi điện, không bắt máy vẫn gọi! Tôi chưa từng thấy qua người nào không biết xấu hổ bôi keo dán chó trên người giống như các người!”
Kim Thất trong cơn giận dữ, cũng tiến lên hai bước, nháy mắt hai người đã nắm lấy đối phương. Mùi thuốc súng tràn ngập, thiếu chút nữa đã đánh nhau.
“Thập Nhị! Dừng tay!”
“Kim Thất! Trở về!”
Hai người vẫn như cũ nắm lấy đối phương không chịu buông tay, trừng mắt nhìn nhau.
Cố Thìn đi tới nhìn thoáng qua hai người, nhấc bước lại gần, đứng ở giữa hai người, cũng không giơ tay cản, chỉ mở miệng nói: “Thập Nhị, chắc là cậu không muốn đánh thức Ninh Ninh đâu.”
Sau đó quay đầu nhìn Kim Thất: “Cứ coi như là tự nguyện đi, kẻ thù mai phục mấy người, lại dính dáng đến một cô gái nhỏ, bởi vì mấy người mà làm hại đến một sinh mạng nhỏ vô tội, cái này mấy người cũng bỏ mặc không lo sao?”
Kim Thất ngẩn ra một hồi, trong mắt hai người vẫn có lửa, nhưng cũng đều bình tĩnh lại, cùng lúc buông tay.
Cố Thìn không tiếp tục quan tâm hai người họ nữa, đến gần vỗ vỗ bờ vai của Thanh Lang, hai người ra ngoài nói chuyện.
Kim Thất và Cố Tử nhìn nhau không hợp nên đều cách rất xa người còn lại, không khí trong sảnh vẫn căng thẳng như cũ…
——————–
Biểu hiện của Lục Cảnh Chi hôm nay rất không bình thường, từ lúc ăn sáng đến lúc ở trong phòng không biết đã bắt đầu làm cái gì, hôm nay cậu lại hoạt bát bất thường?
Ví như trước đó ngồi ở trên sô pha có thể ngồi cả một buổi sáng, hôm nay hơn mười phút liền phải nhảy xuống hoạt động một cái, chạy vào phòng, chạy vào hơn mười phút lại chạy ra, lặp đi lặp lại cả buổi sáng, Lục Thanh lại nhìn thấy cậu bé nhảy từ trên sô pha xuống.
“Cảnh Chi, em sao vậy?”
Lục Cảnh Chi dừng bước quay đầu nhìn Lục Thanh.
“Không sao hết.”
“Em không thoải mái chỗ nào sao?”
Lục Thanh đi tới sờ trán cậu bé.
Lục Cảnh Chi nhìn Lục Thanh, không có biểu tình gì: “Em muốn uống nước ép trái cây, nhưng mẹ nói không thể uống quá nhiều, không cho em uống, vậy nên em thấy có chút khó chịu.”
(Hết chương)