Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
"Thật sao?"
"Ừm."
Thẩm Vân Từ ngồi trên sô pha quay qua nhìn: “Hôm nay con uống nhiều quá đấy. Tiểu Bảo, bảo ba cắt trái cây cho con ăn đi.”
"Vâng ạ."
Lục Cảnh Chi ngoan ngoãn đi đến, ngồi yên tĩnh bên cạnh Thẩm Vân Từ.
Lục Thanh nhìn dáng vẻ của Lục Cảnh Chi, cứ cảm thấy kì lạ, quay đầu lại nhìn phòng ngủ của cậu bé, nhưng lại nhìn thấy cả phòng của Lục Ninh.
"..."
Hình như sau khi ăn sáng cùng Lục Ninh, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì sao?
Lục Thanh đi về phía phòng ngủ.
Đến gần đặt tay lên tay nắm cửa nhưng không mở được.
Cửa khóa rồi.
Lục Thanh không nhịn nổi mà cười, cảm thấy mình có thể thực sự nghĩ quá nhiều rồi.
Có thể Lục Cảnh Chi chỉ muốn uống nước hoa quả nên mới như vậy.
Cửa phòng khóa, bên trong nhất định có người.
Lục Thanh cũng không nghĩ nhiều, quay người trở về phòng mình.
Vừa mới nghe thấy tiếng cửa Lục Cảnh Chi liền thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi Lục Tri cắt trái cây đi đến, cũng không nhịn được liếc nhìn phòng ngủ của Lục Ninh.
"Có cần đi gọi Tiểu Ninh không, đã gần trưa rồi."
Lưng của Lục Cảnh Chi lập tức cứng đờ.
Thẩm Vân Từ nhìn cậu bé: "Thôi đừng, có lẽ là con gái quá mệt thôi, đợi đến trưa xem nào, nếu như vẫn chưa tỉnh thì chúng ta lại gọi.”
Lục Tri gật đầu, Lục Cảnh Chi cũng thở phào nhẹ nhõm.
Thẩm Vân Từ cười xoa đầu Lục Cảnh Chi nói: "Đến đây Cảnh Chi, ăn trái cây nào."
Lục Cảnh Chi ngoan ngoãn cầm lát trái cây lên ăn.
Cùng lúc đó chuông cửa reo lên.
…
Kể từ sáng nay Lâm Từ đã không thể liên lạc được với Lục Ninh.
Trong lòng cô nàng có dự cảm không lành, gọi lại rất nhiều lần nhưng không ai bắt máy, cô nàng đành tìm đến địa chỉ mới mà Lục Ninh đưa cho cô nàng xem sao.
Chung cư cũ với những bức tường trông bẩn thỉu và cũ kỹ bên ngoài.
Lâm Từ biết hoàn cảnh gia đình mới của Lục Ninh không tốt lắm, nhưng không ngờ tình hình lại tệ đến thế.
Hơn nữa ở đây rất xa, cô nàng cũng không cho tài xế đưa đi, tự mình đi xe buýt đến.
Hơn nữa đây là lần đầu tiên đến, cảm thấy đến tay không thì không hay lắm, nên mang theo chút quà, hơi nặng khiến cô nàng cứ đi một đoạn thì dừng lại nghỉ.
Trong lúc này lại gọi cho Lục Ninh, nhưng vẫn vậy không ai nhấc máy.
Cuối cùng cũng đến, Lâm Từ lặng lẽ nhìn khu chung cư trước mặt.
Trước đây ở nhà họ Lộ cô là đại tiểu thư sống trong biệt thự trang viên. Bây giờ …
Lâm Từ không thể hiểu tại sao cô lại có thể khen nơi này mà sắc mặt không đổi.
Cô nàng đang đứng ở cửa chung cư, ở hai bên đang có ba dì nào đó đi đến.
Thấy cô nàng đứng đó, bọn họ nhiệt tình đến hỏi: "Cô gái, cháu đến tìm ai à, hay cháu sống ở đây?"
"Có lẽ không phải sống ở đây, tại sao trước đây dì chưa từng nhìn thấy cháu?"
Lâm Từ quay qua nhìn họ, cúi đầu chào: "Cháu đến tìm bạn cháu ạ."
Ba dì rất nhiệt tình: "Tìm bạn à, tìm ai vậy, nói cho dì biết, ở đây nhà ai dì cũng biết."
Nói rồi quay qua nhìn bộ quần áo cô mặc.
"Cô gái này ăn mặc thật xinh đẹp không giống như con gái của chúng ta, cả ngày chả đi đâu, cũng không biết ăn mặc, chán quá đi."
Họ bắt đầu nói chuyện với nhau.
Lâm Từ đứng sang một bên, không bước đi, cũng không nói gì.
“Được rồi được rồi, cô bé vẫn còn đứng ở đây, bây giờ đừng nói chuyện đó nữa."
"Cô bé, cháu tìm nhà ai?"
Lúc này Lâm Từ mới nói: "Cháu tìm căn 203 toà số 3 ạ."
"203 không phải là nhà họ Lục sao? Cháu đang tìm Lục Ninh, cháu là bạn học của cô ấy à."
Lâm Từ gật đầu, không cầm nổi lại phải cố gắng nhấc đồ ở trên tay.
___
Cảnh Chi: “Tôi mệt lắm rồi.”
(Hết chương)