Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Thấy thế ba dì vội vàng khom người giúp cô nàng cầm một ít, trong chớp mắt Lâm Từ liền cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
“Cô gái nhỏ, chúng ta giúp cháu cầm một ít, đi đi đi, dì cầm giúp cháu, rất gần.”
Đây là lần đầu tiên Lâm Từ được mọi người nhiệt tình vây quanh như vậy nên vẫn chưa thích nghi được, chỉ có thể đi theo các dì liên tục nói cảm ơn.
Tiểu khu không lớn, nhà của Lục Ninh ở ngay mặt tiền, cũng rất gần, đi một chút liền tới nơi.
Trên đường đi các dì nhiệt tình nói chuyện phiếm với Lâm Từ.
“Cô gái nhỏ này lớn lên thật đẹp, giống với nha đầu Lục Ninh kia, nha đầu kia cũng thật xinh xắn, lần đầu tiên chúng ta thấy nha đầu xinh đẹp như vậy đó, lúc đầu còn tưởng rằng con bé không ở căn phòng lớn đằng kia, nhưng gặp qua hai lần thấy con bé rất ngoan, cháu thấy đúng không bạn học.”
Lâm Từ chỉ có thể gật đầu nói đúng.
Mặt khác hai dì nọ cũng không chịu yếu thế: “Đúng rồi đúng rồi, sau này ở chung thích đến không chịu được, còn rất lễ phép, dì thật sự thích đến không chịu được nha, nếu không phải thấy con bé còn nhỏ, dì thật sự liền muốn giới thiệu cho con trai xem thử.”
“Bà nhìn cũng được nha, Tiểu Ninh mau trưởng thành đi, nha đầu tốt như vậy qua hai năm người đến theo đuổi chắc chắn bung cả cửa, bây giờ bà không đối xử với người ta tốt một chút, sau này không còn chỗ cho con của bà rồi, con trai của bà không phải mới lên năm nhất sao, lớn hơn một hai tuổi không sao cả.”
Lâm Từ nghe xong thì mím chặt môi, xấu hổ không biết nên làm gì.
Cố gắng hạ thấp sự tồn tại của bản thân, chỉ chờ cho nhanh đến nhà Lục Ninh.
Cũng may sắp tới rồi.
“Ai, nha đầu, ở đây, lên lầu cái liền tới nơi, đi đi đi.”
Các dì nhiệt tình dẫn cô nàng lên lầu, giúp cô nàng để đồ xong xuôi.
Lâm Từ đi theo sau, một đường đi thẳng đến đây, mồ hôi tuôn ra một ít.
Một dì tiến lên trước, gõ gõ cửa nhà Lục Ninh, nhấn chuông cửa.
“Lão Lục, Vân Từ, có nhà không?”
Ở lâu rồi rất quen thuộc với người ở đây, mọi người gọi nhau cũng thân hơn chút.
Chỉ một lát sau cửa đã mở, ba dì trực tiếp đem toàn bộ đồ đặt trước cửa, sau đó liền đẩy Lâm Từ vào.
“Nha đầu này là bạn học của Lục Ninh nhà hai người, tìm không thấy nhà hai người nên chúng ta liền dẫn tới, chúng ta đi nha.”
Nói xong liền đi.
“Cảm ơn các dì.” Lâm Từ cúi đầu cảm ơn.
Quay đầu vào nhà chào hỏi: “Chào chú chào dì, cháu là Lâm Từ, là bạn học của Tiểu Ninh, Tiểu Ninh không có ở nhà sao?”
Cô nàng nói rồi nhìn xung quanh không thấy Lục Ninh đâu, mới thử thăm dò một chút.
Lục Tri nhìn cô nàng liền cười cười: “À, chú biết, chú từng gặp cháu rồi, Tiểu Ninh mệt nên còn nghỉ ngơi ở trong, cháu mau ngồi xuống đi, chú giúp cháu đi kêu con bé.”
Thẩm Vân Từ cũng lập tức vẫy vẫy tay: “Mau vào đi nha đầu, ngồi ở đây.”
Nghe được ông muốn đi kêu Lục Ninh, Lục Cảnh Chi lập tức nhảy từ trên sô pha xuống.
“Ba, ba tiếp khách đi, con đi kêu chị.”
“Được được được, con đi đi.”
Lục Cảnh Chi xoay người đi vào bên trong, Lục Tri vào phòng bếp cắt thêm chút trái cây.
Lâm Từ ngoan ngoãn ngồi cạnh Thẩm Vân Từ.
“Dì, đây là một chút thuốc mỡ ông nội cháu tặng, chắc là có tác dụng đối với việc hồi phục của dì, dì dùng thử xem, dùng thấy tốt cháu lại lấy thêm cho dì.”
Lâm Từ lấy bình sứ nhỏ trong túi ra đưa cho bà.
Thẩm Vân Từ kinh ngạc lập tức nhận: “Đứa nhỏ này thật có lòng, ông nội cháu tặng sao, vất vả cho ông ấy rồi, cháu giúp dì cảm ơn ông ấy nha.”
Lâm Từ gật đầu.
Lục Tri bưng mâm trái cây từ trong phòng bếp đi ra: “Nha đầu này đến thì đến chứ đem đến nhiều đồ như vậy làm gì.”
(Hết chương)