Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
“Đều là chuẩn bị cho chú dì, cũng không đắt.”
“Cảm ơn cháu nha Tiểu Từ.”
“Dì đừng khách sáo.”
Lục Tri đem đĩa trái cây để trước mặt Lâm Từ: “Tiểu Từ, cháu ăn đi. Vừa lúc sắp đến giờ cơm, cháu ở lại mọi người cùng nhau ăn.”
Lâm Từ cũng không từ chối.
Ba người nói chuyện hồi lâu, nhưng Lục Cảnh Chi lại chậm chạp chưa gọi được Lục Ninh ra ngoài.
Lục Tri vừa định đứng dậy đi xem, Lục Cảnh Chi từ trong phòng đi ra, đi thẳng đến chỗ Lâm Từ.
Đến gần liền giữ chặt cô nàng: “Chị, chị em nói chị chờ một chút, chị có thể xem bài thi giúp em trước không? Em có đề không biết làm.”
Lâm Từ nhìn khuôn mặt nhỏ hồng hồng mềm mềm thật sự không có cách nào từ chối nên gật đầu.
Lâm Từ bị Lục Cảnh Chi kéo vào phòng, Lục Tri và Thẩm Vân Từ đang bàn trưa nên làm món gì để chiêu đãi Lâm Từ.
…
Lục Cảnh Chi kéo Lâm Từ vào phòng mình, trên bàn bày đầy bài thi.
Lâm Từ kinh ngạc: “Em phải làm nhiều bài tập vậy sao?”
Lục Cảnh Chi gật đầu.
Lâm Từ: “Em không phải mới năm tuổi sao?”
Lục Cảnh Chi kéo cô ta lên ghế ngồi.
“Đều là bài thi lớp 3, em… Thật sự chỉ mới năm tuổi sao?”
Hơn nữa mấy tờ bài thi đều đã làm xong, nhìn nét bút ở trên đúng thật là cậu bé viết.
Nhưng mà…
Lâm Từ quay đầu nhìn Lục Cảnh Chi.
Lục Cảnh Chi cũng nhìn cô nàng, cười cười với cô nàng, tiện tay chỉ phần giải đề ở mặt sau.
“Cái này, không biết.”
Lâm Từ còn chưa lấy lại tinh thần, nhưng vẫn quay đầu nhìn về bài thi của cậu bé.
Hèn gì Lục Ninh nói em trai cậu ấy thông minh, nhưng cô nàng cũng không nghĩ đến có thể thông minh đến vậy nha.
Nhìn một lúc rồi Lâm Từ lại nghĩ một hồi nên nói sao với cậu bé.
Sau đó nhẹ giọng giảng đề này cho cậu.
Lục Cảnh Chi ngoan ngoãn đứng nghe.
“Như thế này nghe hiểu không?”
Lục Cảnh Chi gật đầu, cũng không có cái gì không hiểu, hỏi lại hai lần mới viết đáp án.
Sau đó cậu bé lại chỉ vài đề, Lâm Từ cũng đều kiên nhẫn giảng cho cậu.
“Em tự mình làm trước, chị đi xem chị em sao vẫn chưa dậy.”
Lâm Từ nghe vậy lập tức gọi cô lại: “Chị! Vừa nãy ở chỗ này em còn chưa hiểu!”
Lúc đầu Lâm Từ cũng không thấy có gì bất thường, quay lại giảng một lần cho cậu, nhưng Lục Cảnh Chi liên tục hỏi nhiều lần như vậy, Lâm Từ lúc này mới thấy không đúng lắm.
Lục Ninh không phải người khiến người khác chờ lâu như vậy.
Lại có chuyện gì?
Cô nàng nhìn Lục Cảnh Chi, đứa trẻ này nhìn qua còn rất điềm tĩnh, nhưng mỗi lần cô nàng chuẩn bị đi liền quýnh lên, chắc chắn có vấn đề!
Lần này Lâm Từ đã nhìn thấu nên cũng không vội vã rời đi, ngồi ở trên chiếc giường nhỏ nhìn cậu bé giải đề, sau đó tiện tay cầm xem bài thi cậu bé đã làm lên xem.
Thật ra mấy bài thi này đều không khác nhau bao nhiêu, dạng đề cũng đều giống nhau như đúc, nhưng vì sao đề này làm ra được, những đề khác lại làm không ra, chắc chắn đang giả vờ.
Lục Cảnh Chi chậm chạp viết đáp án, trước giờ chưa từng làm chậm, chưa từng nghiêm túc như vậy.
Lâm Từ nhìn thấu cậu bé rồi, cầm bài thi đặt bên cạnh rồi nhìn cậu một cái.
Lục Cảnh Chi cảm nhận được ánh mắt của cô nàng, cũng nhìn lại, sửng sốt một lúc rồi nhìn cô nàng mà cười.
Lâm Từ không bị nụ cười này của cậu mê hoặc, lập tức đứng dậy: “Chị đi xem chị của em.”
Lục Cảnh Chi lập tức nhảy xuống: “Chờ chút, vừa nãy chỗ đó hình như em làm sai rồi, chị lại xem giúp em!”
Cậu nắm lấy Lâm Từ, Lâm Từ quay đầu nhìn cậu, lần này không đi theo cậu giúp cậu giải đề, mà là nhìn chằm chằm cậu bằng ánh mắt sáng quắc: “Vốn dĩ chị em không có ở trong phòng đúng không.”
____
Tiểu Bảo: Em quá quá quá khổ mà!
(Hết chương)