Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Ở một bên khác, máy bay của Hoắc Tân Ngôn đang gấp rút đến F châu nhưng giữa đường gặp trục trặc nên phải hạ cánh khẩn cấp xuống thành phố B, chờ một lúc lâu mà máy bay vẫn chưa được xử lý xong, Sở Đình lập tức liên lạc với các bên khác.
…
Lục Ninh ở F châu cũng đã tỉnh dậy.
Cô mơ mơ màng màng mở mắt ra người đầu tiên cô nhìn thấy là Thanh Lang.
Lục Ninh chớp mắt rồi nhìn ông ta một lúc lâu.
Thanh Lang cũng nhìn chằm chằm cô, một lúc sau mới quay đi nói: “Tỉnh rồi.”
Ông ta không nói với Lục Ninh mà nói với mấy người cách đó không xa.
Cố Tử chạy đến nhanh nhất nói: “Bảo bối! Chị tỉnh rồi!"
Lục Ninh muốn ngồi dậy, Cố Thìn đã từ phía sau đỡ cô bằng một chiếc gối.
Lục Ninh nhìn quanh, kinh ngạc nhận ra thì nói: "Lão Cửu? Lão Lục? Tại sao các cậu lại tới đây? Đây là đâu?"
Cô nhìn khung cảnh xa lạ xung quanh.
Trước khi họ kịp trả lời, cô nghĩ đến một điều khác.
“Mấy giờ rồi!”
Đầu tiên ánh mắt nhìn đến chiếc đồng hồ của Thanh Lang, liền giơ tay nắm lấy cánh tay của ông ta nhìn.
“Chúng ta vẫn còn ở F Châu à?”
Cố Tử gật đầu.
Lục Ninh tính thời gian một chút, chốc lát bỗng tỉnh táo hơn nhiều.
"Chết rồi, chết rồi, chết rồi! Bây giờ ở thành phố A đang là buổi chiều! Ba mẹ tôi sẽ không gọi cảnh sát đâu chứ! Nhanh, nhanh, nhanh! Nhanh quay về thôi, chúng ta nhanh quay về thôi."
Cố Thìn ôm lấy cô: "Yên tâm, anh đã sắp xếp xong xuôi rồi, đợi em tỉnh lại chúng ta có thể xuất phát."
Lục Ninh lập tức gật đầu nói: "Tôi rất tỉnh, rất là tỉnh táo! Anh xem người của tôi cũng hồi phục tốt rồi.” Nói xong cô nhảy lên nhảy xuống trước mặt Cố Thìn hai lần.
Cố Thìn bất lực mỉm cười.
Một nhóm người cộng thêm người của Tống Ôn Kì đã đến đã sẵn sàng quay trở lại theo lộ trình ban đầu.
Vẫn là một chiếc trực thăng, Thanh Lang không tin tưởng họ, ông ta đi theo bọn họ trên đất liền cho đến khi họ đến biên giới F châu đi qua bên kia ông ta mới cảm thấy an tâm, sau đó quay trở lại đường cũ để quay về.
Nhóm người trên máy bay cũng thở phào nhẹ nhõm sau khi rời khỏi F châu.
Cứ tưởng sự việc này đã kết thúc là có thể an toàn bay về Thành phố A, nhưng mà họ lại bị tấn công ở Thành phố B, cách Thành phố A không xa.
Cùng một phương thức tấn công, bọn họ dù có chuẩn bị sẵn sàng cũng không thể thoát khỏi thảm họa.
Máy bay đâm vào một ngọn núi hoang ở ngoại ô thành phố B.
Không biết có phải là do có kinh nghiệm hay không, nhưng lần này Lục Ninh chỉ có chút ù tai, rất nhanh đã bình phục, xung quanh tiếng súng vang lên liên tục.
“Chạy về phía đông nam!”
Lục Ninh nhanh chóng rút dây an toàn ra rồi chạy về phía đông nam.
…
"Chỉ ngay trước mặt, rất nhanh sẽ đến, ngoại trừ chiếc trực thăng tôi có ở đây, mọi người không thể tìm thấy nó ở đâu khác..."
Sở Đình và Hoắc Tân Ngôn đi theo đám người tiến về phía trước, đột nhiên có một tiếng động lớn từ đâu đó vang lên, sau đó khói bốc lên từ ngọn núi cách đó không xa, lại có tiếng súng nổ, dọa người đàn ông sợ hãi quay đầu bỏ chạy, Sở Đình và Hoắc Tân Ngôn đứng đó nhìn, cho đến khi Hoắc Tân Ngôn nhìn thấy một bóng người đang chạy xuống núi.
Tình hình bây giờ không biết là đã xảy ra chuyện gì. Khi đám người của Hoắc Tân Ngôn lặng lẽ đi tới, Lục Ninh cũng chạy tới, nhưng đằng sau có người đuổi theo cô, Hoắc Tân Ngôn muốn giúp cô một tay, ra hiệu cho cô nghiêng người, nhưng anh lại không để ý đến người đàn ông đang cầm súng đuổi theo Lục Ninh.
Người đàn ông không biết mục tiêu, khi Lục Ninh quay đầu nhìn lại thì cô mới phát hiện súng của hắn đang nhắm vào Hoắc Tân Ngôn mà nổ súng, lúc đó Lục Ninh chưa kịp phản ứng, điều gì đó kỳ lạ đã thôi thúc cô chạy đến chỗ của Hoắc Tân Ngôn rồi bổ nhào qua đó.
Khi Hoắc Tân Ngôn bắt được cô, viên đạn cũng vừa lúc trúng vào lưng cô!
Trong cơn choáng váng, cả hai cùng ngã xuống, cơ thể mất kiểm soát mà lăn xuống núi.
Hoắc Tân Ngôn ôm chặt Lục Ninh, bảo vệ đầu cô, khi dừng lại, anh nhanh chóng nhìn người trong ngực, hai mắt đã nhắm nghiền, sắc mặt tái nhợt, máu không ngừng chảy ra từ phía sau cô.
"Lục Ninh!" Trong mắt Hoắc Tân Ngôn hiện lên vẻ hoảng sợ chưa từng có…
(Hết chương)