Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Khắp nơi đều là máu, trên người, trên tay, trong mắt của Hoắc Tân Ngôn cũng tràn ngập sắc đỏ.
Tay anh hơi run, anh cố gắng hết sức giữ bình tĩnh để tìm ra cách giải quyết.
Anh nhìn xung quanh, chỗ này trống đến mức thậm chí không có chỗ để trốn.
Hoắc Tân Ngôn ôm Lục Ninh vào lòng, tay anh đặt lên lưng cô, nhưng dòng máu đỏ tươi vẫn không ngừng chảy ra từ ngón tay anh.
"Sở Đình!" Hoắc Tân Ngôn không biết đã nhìn thấy cái gì, anh ngăn cản Sở Đình chạy về phía này rồi ra hiệu cho anh ta, Sở Đình lập tức chạy về hướng ngược lại.
Hoắc Tân Ngôn ôm cơ thể của Lục Ninh di chuyển đến dưới gốc cây, lưng tựa vào thân cây, đầu Lục Ninh vô thức tựa vào vai anh, Hoắc Tân Ngôn nhìn tấm lưng đỏ như máu của cô, vẫn đang cố gắng gọi cô.
"Lục Ninh! Lục Ninh!"
Nhưng không có phản hồi.
Phía sau cách đó không xa tiếng súng vẫn chưa dừng lại, Hoắc Tân Ngôn nhìn chiếc xe đang phóng nhanh, vội vàng ôm lấy Lục Ninh, xe dừng lại trước mặt hai người, Sở Đình cũng có chút hoảng sợ, vội vàng đi theo Hoắc Tân Ngôn đưa Lục Ninh lên xe, chiếc xe nhanh chóng rời đi.
Trên xe, Hoắc Tân Ngôn cởi quần áo, ép chặt vào lưng Lục Ninh, nhưng khi nhìn thấy sắc mặt Lục Ninh tái nhợt, ánh mắt anh hiện lên tia run rẩy.
"Nhanh hơn một chút!"
Sở Đình đã nhấn ga xuống phía dưới.
…
Khi Hoắc Tân Ngôn lao vào bệnh viện cùng với Lục Ninh trên người đầy máu, các bác sĩ và y tá nhìn thấy đều sợ hãi.
Sau khi kịp phản ứng nhanh chóng để cứu người, Lục Ninh được đẩy vào phòng phẫu thuật khẩn cấp.
Sở Đình run rẩy gọi điện thoại, xử lý hậu quả vì trách nhiệm sau tất cả.
Ngay sau đó, Cố Thìn và đồng bọn cũng vội vội vàng vàng chạy đến bệnh viện.
"Người đâu rồi! Ninh Ninh đâu!"
Cố Thìn bước tới và nắm lấy cổ áo của Hoắc Tân Ngôn.
Bàn tay đẫm máu của Hoắc Tân Ngôn nắm lấy cổ tay cậu ta, thấp giọng nói: "Trong phòng phẫu thuật."
Anh giơ ngón tay lên chỉ vào phòng phẫu thuật, Cố Thìn liếc nhìn về phía đó.
"Hoắc Tân Ngôn! Tôi không quan tâm mục đích của anh khi tiếp cận cô ấy là gì, Nếu như cô ấy có mệnh hệ gì, tôi sẽ không tha cho anh! Nhà họ Hoắc các anh sẽ không được yên đâu!"
Nói xong cậu ta bỏ tay ra.
Bọn họ cũng bị thương, nhưng đều là vết thương nhẹ, mọi người đều không sao, chỉ cần chăm sóc tốt vết thương là được.
Hoắc Tân Ngôn ngồi trên băng ghế ngoài phòng phẫu thuật, nhìn xuống vết máu đỏ sẫm trên tay mình.
Tại sao?
Tại sao cô lại vội vàng bảo vệ anh?
Lý do nào có thể khiến cô lao vào bảo vệ anh mà bất chấp sự an toàn của bản thân?!
Nội tâm của Hoắc Tân Ngôn bấn loạn hết lên trong một khoảng thời gian dài.
…
Lần này Cố Tử có vẻ bình tĩnh hơn, giơ tay chạm vào Hoắc Tân Ngôn.
“Anh cũng bị thương rồi, đi xử lý một chút đi.”
Hoắc Tân Ngôn không cảm thấy mình bị thương, nhìn cậu ta nói: “Không phải máu của tôi.”
Giọng anh run rẩy khi anh nói lời cuối cùng.
Cố Tử giơ ngón tay lên và chỉ vào tai anh.
Hoắc Tân Ngôn vô thức chạm vào nó và cảm nhận được sự trơn trượt khi chạm vào.
Sau tai có máu rỉ ra, chắc lúc lăn xuống đã bị xước.
"Hãy đi xử lý một chút đi. Ngay khi Ninh Ninh phẫu thuật xong sẽ được chuyển về bệnh viện thành phố A."
Hoắc Tân Ngôn đứng dậy, xoay người nhìn qua phòng phẫu thuật trước khi rời đi.
…
May mắn thay, Lục Ninh chỉ bị bắn vào lưng, không có bộ phận quan trọng nào bị thương, nhưng cô mất quá nhiều máu. Kiểm tra qua một lượt có thể được chuyển đến bệnh viện khác, ngay lập tức có một nhóm người chuyển cô từ bệnh viện ở thành phố B sang thành phố A.
Khi mấy người họ đến bệnh viện thì đã là khoảng năm giờ chiều, bầu trời dần tối.
Đám người Cố Thìn vẫn đang xử lý hậu quả, trong khi Hoắc Tân Ngôn đã thay bộ quần áo sạch sẽ chuẩn bị báo cho ba mẹ Lục Ninh.
Nhưng mà nói thế nào thì bọn họ vẫn chưa nghĩ ra, dù sao nếu một người mất tích một ngày thì nhất định phải có lời giải thích hợp lý.
Phải còn cố gắng hết sức để che giấu sự việc bị trúng đạn.
(Hết chương)