Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Về bên phần của nhà họ Lục, vì không thể che giấu Lục Cảnh Chi đành phải nói ra sự thật.
Sau khi suy nghĩ, Lâm Từ quyết định giúp Lục Cảnh Chi che giấu sự thật.
Lúc ăn, hai người cùng nhau đánh lạc hướng Lục Tri và Thẩm Vân Từ.
Nhưng mà chuyện gì sẽ xảy ra nếu Lục Ninh không bao giờ quay lại?
Lâm Từ và Lục Cảnh Chi đi vào phòng Lục Ninh rồi khóa cửa lại, giả vờ trò chuyện với Lục Ninh trong phòng, tuy nhiên đến khi mặt trời lặn, Lục Ninh vẫn không trả lời, gọi điện cũng không được.
Lâm Từ đang ở đây, Lục Cảnh Chi khó mà dùng máy tính kiểm tra xem định vị của Lục Ninh đã có động đậy hay chưa.
"Ninh Ninh, Tiểu Từ, chúng ta ra ngoài đi dạo, hai người có muốn đi cùng không."
Giọng nói của Thẩm Vân Từ từ ngoài cửa truyền đến.
"Không cần đâu dì, Tiểu Ninh và con muốn ôn tập thêm một lát nữa."
"Vậy được, chúng ta quay về sẽ làm cơm cho bọn con."
Lục Cảnh Chi trả lời đáp: "Vâng, được rồi mẹ..."
Thẩm Vân Từ không nghe thấy giọng nói của Lục Ninh nên cảm thấy có chút kỳ lạ.
"Chị gái của con đâu ?"
"Chị đi vệ sinh rồi."
Thẩm Vân Từ cũng không suy nghĩ nhiều, quay người rời đi.
Khi nghe thấy tiếng đóng cửa từ bên ngoài, hai người đồng thời đều thở ra một hơi.
Cuối cùng Lục Cảnh Chi cũng không thể chịu nổi nữa, lặng lẽ trở về phòng của bản thân, dùng máy tính kiểm tra xem vị trí có thay đổi hay không.
Nhưng cuối cùng, một phát hiện gây kinh ngạc là địa điểm hiện tại là ở Thành phố A?!
Cậu bé nhanh chóng thu hẹp phạm vi vị trí.
Bệnh viện?!
Lục Cảnh Chi nhanh chóng đóng máy tính và chạy ra ngoài.
Cậu đụng phải Lục Thanh đang ra ngoài lấy nước.
"Sao vậy?"
"Không sao đâu."
Nói là không sao nhưng cậu bé vẫn mở cửa phòng Lục Ninh chạy vào, đóng cửa rất nhanh.
Lục Thanh: "..."
Lục Cảnh Chi đã khéo léo nhờ Lâm Từ đưa cậu đến bệnh viện để kiểm tra, nếu có chuyện gì xảy ra thì nhất định sẽ nằm viện.
Lâm Từ nghĩ cũng có lý, Thẩm Vân Từ và những người khác chỉ tình cờ đi ra ngoài sẽ không gây chú ý.
Sau khi hai người nghe nói Lục Thanh đã trở về phòng, liền lặng lẽ mở cửa, di chuyển đến cửa phòng, để chứng tỏ có ba người đi ra ngoài, hai người cố tình dẫm thêm bước khi họ mở cửa để làm như có thêm một người nữa.
Vì vậy, Lục Cảnh Chi liền mở cửa, ở bên trong hét lớn nói: "Anh, em và hai chị ra ngoài chơi đây!"
Cậu còn đặc biệt nhấn mạnh là hai chị.
Lục Thanh mở cửa đi ra nhìn, chỉ thấy cửa đóng sầm lại.
Cái này cũng… kỳ lạ quá.
…
Lâm Từ nhanh chóng đưa Lục Cảnh Chi đến bệnh viện.
Để chứng minh bản thân chỉ tùy tiện nhắc tới, Lục Cảnh Chi đã đi theo Lâm Từ đi lục soát cả hai bệnh viện gần đó trước khi đến bệnh viện ở trung tâm thành phố.
Quả nhiên, tìm được tên Lục Ninh ở đây, đồng thời cũng nhìn thấy Cố Thìn.
Lâm Từ nhận ra Cố Thìn, lập tức chạy tới bắt lấy cậu ta.
"Ninh Ninh đâu? Đang ở đâu? Làm sao vậy? Cậu ấy có bị thương không?”
Cố Thìn nhìn thấy bọn họ một lớn một nhỏ có chút nghi hoặc nói: "Làm sao hai người biết bọn họ ở đây?"
Lâm Từ nhìn cậu ta nói: "Chúng tôi chỉ là mèo mù vớ phải chuột chết thì thôi đi, Ninh Ninh vẫn chưa quay lại, chỉ có thể ra ngoài tìm kiếm. Cậu ấy bị sao vậy? Cậu ấy đang ở đâu?”
Cố Thìn dẫn họ đến phòng bệnh, trên đường đi họ được biết rằng chỉ có hai người họ biết về sự mất tích của Lục Ninh và không có ai biết về điều đó.
Dẫn hai người vào đến phòng bệnh xem một chút, Lục Ninh vẫn chưa tỉnh lại vì sau lưng bị thương, lúc này đang nằm trên giường.
Lục Cảnh Chi ở lại trong phòng bệnh, những người khác không muốn thảo luận chuyện này trước mặt bọn trẻ nên ra ngoài nói chuyện.
Lục Cảnh Chi đi đến bên giường, trèo lên ghế ngồi bên cạnh nhìn Lục Ninh.
Cuối cùng, cậu lặng lẽ đưa bàn tay nhỏ bé của mình ra nắm lấy tay Lục Ninh.
“Chị…”
(Hết chương)