\"Bệnh nhân đã hôn mê hai ngày, sốt cao không ngừng, nếu đêm nay không hạ sốt tỉnh lại thì phu nhân chuẩn bị sẵn tâm lý đi.\"\n\n\"Cái gì!\" Chu Như cau mày, ánh mắt đầy bất mãn, liếc nhìn cô gái trên giường.\n\nSau đó, bà ta lắc đầu nói với giọng lạnh lùng: \"Vậy thì đưa nó đến bệnh viện, để nhà xác chuẩn bị.”\n\nCho dù chết, cũng không thể chết trong phòng nhà họ Ôn.\n\nBác sĩ không có ý kiến gì, thấy bịch nước sắp truyền hết, tính rút kim tiêm ra, nhưng vừa mới đụng vào mu bàn tay của cô gái thì lại phát hiện nhiệt độ cơ thể đã giảm xuống.\n\nTrước khi ông ta kịp phản ứng lại đã cảm thấy cơn đau ở bụng lan khắp tứ chi, sau đó cả người ngã xuống đất, phát ra một tiếng hét thảm thiết.\n\nCô gái trước đó vẫn đang nằm bất tỉnh trên giường cất giọng nói: \"Đừng chạm vào tôi.”\n\nChu Như và bác sĩ gia đình sững sờ.\n\nKỷ Sơ Tinh giơ tay xoa xoa trán, kí ức vẫn dừng lại ở vụ nổ phòng thí nghiệm, đột nhiên trong đầu cô tràn vào một dòng ký ức xa lạ, khiến cô vô cùng đau đầu.\n\nNgước mắt lên liếc nhìn trần nhà trên đỉnh đầu, chóp mũi thoang thoảng mùi thuốc.\n\n\"Đây là nhà họ Ôn, không phải nhà họ Kỷ, mày nên nhớ rõ tại sao được ở lại đây, không cần si tâm vọng tưởng, mặc dù Hân Duyệt và tiểu Dương gọi mày một tiếng chị, nhưng Hân Duyệt mới là thiên kim thật sự nhà họ Ôn, mày không thể cướp đoạt với con bé, nếu không đắc tội tới chú Ôn của mày thì mày sẽ phải cút về sống ở vùng nông thôn kia.\"\n\n\"Tiểu Dương là em trai mày, mày muốn làm gì? Thằng bé bắt nạt mày? Còn nhỏ vậy mà đã biết vu oan giá họa cho người khác, Tiểu Dương ngoan ngoãn nghe lời như vậy sao có thể bắt nạt mày?”\n\n\"Nhìn xem thành tích của mày tệ đến mức nào, còn muốn tham gia các cuộc thi nghệ thuật? Tao vất vả lắm mới có thể đưa mày từ nông thôn lên không phải để mày ở bên ngoài làm tao mất mặt.”\n\n…\n\nTừng ký ức xa lạ, những lời nói đau lòng như một bộ phim điện ảnh từ từ vụt qua, cuối cùng dừng lại trước sự tuyệt vọng trong đôi mắt cô gái nhảy xuống từ tòa nhà cao tầng.\n\nVô số ký ức xuất hiện trong đầu Kỷ Sơ Tinh, nhưng trên thực tế chỉ mất có hai ba giây mà thôi.\n\nCô chắc chắn rằng mình đã được sống lại, từ con người hoàn mỹ nhất của phòng thí nghiệm, một nghiên cứu viên được biết đến là \"Thiên tài khoa học kỹ thuật\" và \"thiên tài y học\" sống lại trở thành cô gái có trùng họ trùng tên Kỷ Sơ Tinh.\n\nCảm giác bi thương xem lẫn với cảm giác vui sướng, vui sướng vì biết trước vận mệnh cả đời, thấy bi thương vì biết kết quả của kiếp trước và kiếp này.\n\nĐây là một sự việc thần kỳ, Kỷ Sơ Tinh choáng váng nằm trên giường, cảm nhận được chút cảm xúc cuối cùng của nguyên chủ.\n\nChu Như không có phản ứng gì về việc con gái mình đột nhiên tỉnh lại, bác sĩ gia đình ngã trên mặt đất đứng dậy, tức giận hỏi cô gái trên giường: \"Cô dám đá tôi!”\n\nĐúng vậy, bụng ông ta bị Kỷ Sơ Tinh đá một cái, động tác nhanh đến mức Chu Như không thể nhìn thấy rõ.\n\nKỷ Sơ Tinh vẫn duy trì tư thế nằm im, không nhìn đối phương: \"Đã nói đừng chạm vào tôi.”\n\nCô còn muốn ngủ tiếp, nhưng hiện tại xem ra không thể nào, động tác lưu loát rút kim tiêm ở mu bàn tay ra.\n\nHừm! Y thuật tệ hại.\n\nBác sĩ Tôn là bác sĩ gia đình của nhà họ Ôn, cũng là danh y thế gia nổi tiếng ở Nam Thành, ông ta có địa vị cao trong nhà họ Ôn.\n\nNgay cả gia chủ nhà họ Ôn là Ôn Hoa Dương cũng phải khách khí với ông ta, nào có thể chịu đựng được việc cô gái nhỏ vô lễ với mình, ông ta khịt mũi lạnh lùng nói: \"Đúng là không biết tốt xấu, quả nhiên là người ở nông thôn, một chút giáo dưỡng cũng không có, cô nghĩ ai cũng có thể mời tôi tới chữa bệnh sao?”\n\nLúc này Chu Như cũng phản ứng lại, bà ta là vợ của Ôn Hoa Dương, là phu nhân nhà họ Ôn, trước kia ở trước mặt con gái bà ta thế nào cũng được, nhưng trước mặt người ngoài bà ta vẫn chú ý duy trì hình tượng của mình.\n\nNhìn cô gái đang nằm trên giường, cau mày: \"Tiểu Tinh, sao con lại trở nên ngang ngược không nói lý lẽ như vậy, bác sĩ Tôn đã chữa trị cho con hai ngày, vất vả lắm con mới tỉnh lại, con không cảm ơn ông ấy thì thôi đi sao con có thể làm vậy, bình thường mẹ dạy con thế nào?”\n\nBà ta quay đầu lại xin lỗi bác sĩ Tôn một cách lịch sự: \"Thật sự xin lỗi, bác sĩ Tôn, có thể là tiểu Tinh vừa mới tỉnh lại, tính tình kém một chút, mong ông thông cảm cho.”\n\n\nLời xin lỗi của Chu Như đã nhân đôi cảm giác phù phiếm trong lòng bác sĩ Tôn, ông ta nghe vậy thì hếch cằm: \"Không cần phải xin lỗi, nhưng thứ cho tôi nói thẳng với tính cách này của Kỷ tiểu thư, sau này còn không biết gây ra họa gì cho phu nhân đâu, chuyện hôm này còn may do tôi là bác sĩ gia đình nhà họ Ôn, cũng vì nể mặt mũi của Ôn tiên sinh và phu nhân nên mới chịu.”\n\nChu Như tiếp tục khách khí nói: \"Đây là phúc khí của tiểu Tinh.”\n\nKỷ Sơ Tinh đang nằm trên giường, nghe hai người họ kẻ xướng người họa, quay đầu lại hỏi Chu Như một cách ngây thơ: \"Phúc phận này nhường cho bà được không?”\n\nCô bĩu môi, liếc nhìn bác sĩ gia đình một cái: \"Chức trách của bác sĩ là cứu người vậy mà có thể đưa bệnh nhân vào nhà xác, hừ, bản lĩnh khá lớn đấy.”\n\n\"Cô!\" Bác sĩ Tôn bị Kỷ Sơ Tinh nói thành như vậy, ông ta vừa xấu hổ vừa tức giận, đang chuẩn bị bỏ về thì ông ta thấy mặc dù sắc mặt cô gái tái nhợt ốm yếu, nhưng ánh mắt lại có thêm vài phần sắc bén khiến người ta không dám nhìn thẳng, trong lòng ông ta có hơi hoảng sợ, nhưng nhanh chóng cảm thấy bản thân suy nghĩ quá nhiều.\n\nLập tức lạnh lùng nói: \"Nếu Kỷ tiểu thư đã không cần tôi, vậy thì mời cô tìm người khác tới khám đi.”\n\nNói rồi, ông ta cầm hòm thuốc đi ra ngoài, ông ta không thể chịu nổi việc một cô gái nhỏ khinh thường mình như vậy.\n\nBác sĩ Tôn tức giận rời đi, Chu Như khẩn trương đứng dậy: \"Bác sĩ Tôn, bác sĩ Tôn!”\n\nTuy nhiên, bác sĩ Tôn đã cầm theo hòm thuốc đi xuống lầu, Chu Như không còn cách nào khác đành nói với chị Ôn ở dưới lầu: \"Chị Ôn, chị tiễn bác sĩ Tôn một đoạn, thay tôi xin lỗi bác sĩ Tôn một tiếng.”\n\nKhi bà ta trở về phòng của Kỷ Sơ Tinh thì cô đã đứng dậy rời khỏi giường! Không có loại bác sĩ nào liên tục cho thuốc hạ sốt!\n\nChu Như cau mày, xung quanh không có người ngoài, bà ta cũng không cần phải cho Kỷ Sơ Tinh vẻ mặt tốt, đứa con gái này chính là thất bại lớn nhất trong cuộc đời hoàn mỹ của bà ta.\n\n\"Sao mày có thể nói chuyện với bác sĩ Tôn như thế, tao đã nói với mày bao nhiêu lần rồi, phải sửa những tật xấu ở nông thôn của mày, đây là Nam Thành, không phải là nông thôn, không ai dạy mày sao?\"\n\nKỷ Sơ Tinh thu dọn mọi thứ bỏ vào cặp sách, quay đầu lại, liếc nhìn Chu Như một cách chăm chú: \"Từ nhỏ tôi đã không có ba không có mẹ, không ai dạy tôi cách lịch sự với một tên lang băm.”\n\n\"Mày!\"\n\nNăm cô bốn tuổi, ba Kỷ Sơ Tinh là Kỷ Tấn Trung mất tích, sau đó bị cảnh sát tuyên bố đã tử vong.\n\nĐặc biệt, Kỷ Tấn Trung là một bác sĩ nghèo, thỉnh thoảng vẫn bỏ tiền của trong nhà để chữa trị cho mọi người, sau khi ông ấy mất tích và bị phán tử vong thì bà ta liền rời khỏi nhà.\n\nChẳng mấy chốc, bà ta gặp Ôn Hoa Minh, một hào môn giàu có ở Nam Thành, không lâu sau thì gả cho Ôn Hoa Minh, trở thành mẹ kế của Ôn tiểu thư, hiện tại có một đứa con chung là Ôn Lê Dương.\n\nMà lần này nguyên chủ bị bệnh, Ôn Lê Dương cũng có liên quan.\n\nChính Ôn Lê Dương đã đẩy cô ấy xuống bể bơi của nhà họ Ôn, khiến cô ấy hôn mê chết đuối, hai ngày qua, trong khi cô ấy hôn mê, cậu ta còn lẻn vào bóp cổ và cánh tay cô ấy.\n\nĐiều đáng giận ở đây là, Chu Như không thèm điều tra, nhưng lại cho rằng nguyên chủ không biết bơi còn cố tình chơi ở hồ bơi để xảy ra việc lớn.\n\nVề phần cô con gái bốn tuổi Kỷ Sơ Tinh, năm đó cô ấy bị Chu Như coi là kẻ ngáng chân nên đã bỏ lại ở nông thôn, khi còn nhỏ cô ấy và ông nội Kye sống nương tựa lẫn nhau, nhưng nửa năm trước, ông nội Kỷ qua đời vì bệnh tật, trước khi rời đi không yên tâm để cháu gái một mình, cuối cùng nhờ người tìm được mẹ đẻ là Chu Như, đồng thời vô tình để cho mấy gia tộc hào môn ở Nam thành biết Chu Như còn có một cô con gái ở nông thôn, Chu Như vì thể diện, không thể không đón Kỷ Sơ Tinh ở nông thôn về nuôi.\n\nÔng nội Kỷ hết lòng suy nghĩ cho cô ấy, nếu dưới suối vàng biết nửa năm nay nguyên chủ sống ở nhà họ Ôn thế nào thì chỉ sợ sẽ tức đến mức bật nắp quan tài sống dậy.\n\nÔng nội là người yêu thương nguyên chủ nhất trên thế giới.\n\nMặc dù Chu Như rời đi khi Kỷ Sơ Tinh mới bốn tuổi, nhưng bà ta cũng là mẹ đẻ của cô ấy, lời nói này của Kỷ Sơ Tinh không phải là đang rủa bà ta chết sớm sao chết, Chu Như giận sôi máu, liền dơ tay phải lên tính tát Kỷ Sơ Tinh.\n\n\"Ai dạy mày như vậy!\"\n\nNhưng trước khi bà ta kịp hạ xuống, đã bị Kỷ Sơ Tinh nắm lấy cổ tay: \"Đừng động thủ, đây là cơ hội cuối cùng của bà.”\n\nTừ nay về sau, cô sẽ không cho Chu Như cơ hội ra tay, bất kể là vì bản thân hay là vì nguyên chủ Kỷ Sơ Tinh.\n\nTrước khi nguyên chủ chết, mong muốn lớn nhất của cô ấy chính là kiếp này không có người mẹ như vậy.\n\nChu Như không ngờ rằng cô gái trông có vẻ yếu đuối lại có sức mạnh lớn như vậy, rõ ràng trên cổ tay trắng bệch mơ hồ nhìn thấy cả mạch máu, còn có không ít vết xanh tím nhưng lại mang theo sức lực rất lớn.\n\nNhưng khi bị Kỷ Sơ Tinh khống chế đã áp xuống lửa giận của bà ta: \"Kỷ Sơ Tinh, tao là mẹ của mày.”\n\n\"Mẹ sao?\" Kỷ Sơ Tinh khịt mũi cười: \"Bà có xứng không, bà nuôi tôi một ngày rồi sao? Trước khi tôi bốn tuổi, là ba tôi đã nuôi nấng tôi, sau khi tôi bốn tuổi chính là ông nội nuôi tôi.”\n\nĐây là sự thật, nhưng Chu Như không cho phép Kỷ Sơ Tnh nói ra điều này, thậm chí còn thẹn quá hóa giận: \"Nếu mày dám làm điều này với tao thì đừng bao giờ nghĩ có thể ở lại nhà họ Ôn.”\n\nKhuôn mặt của Kỷ Sơ Tinh vô cảm: \"Không cần lo lắng, tôi sẽ không ở lại kể cả khi bà yêu cầu tôi ở lại.”\n\nĐây không phải là nhà của cô cho nên cô không cần thiết phải ở lại.\n\nChu Như bị cô ném lên giường, nghe thấy lời nói của cô cảm thấy vừa tức giận vừa buồn cười, cầu xin cô ta, cô ta dựa cái gì?\n\nMột đứa trẻ nông thôn không nơi nương tựa, không có nhà họ Ôn, sao có thể sống sót ở Nam Thành.\n\nThật ngây thơ, cô ta chắc chắn sẽ phải cầu xin bà ta cho quay lại!