\"Chồng!\"\n\nChu Như hét lên thất thanh!\n\nKhi Kỷ Sơ Tinh cảm nhận được động tĩnh ở phía sau, cô bước sang một bên tránh, hạt bi thép trong súng đồ chơi tất nhiên không thể bắn trúng người cô, mà bắn trúng cơ thể Ôn Hoa Minh.\n\nCùng với chàng trai trẻ ở bên ngoài tình cờ bước vào.\n\nTiếng vỡ của đồ vật chính là chén trà trong tay anh ta.\n\nNgay khi chén trà bị vỡ, lá trà và nước trà bên trong văng xuống mặt đất.\n\nCánh tay Ôn Hoa Minh bị đánh trúng, vẻ mặt đen sì.\n\nKỷ Sơ Tinh không để ý tới vẻ mặt của Ôn Hoa Minh, ánh mắt của cô vẫn dừng lại trên người người đàn ông.\n\nỒ, lớn lên thật đẹp mắt.\n\nNgười đàn ông ngồi trên xe lăn, mặc trang phục nhà Đường, trên cổ tay trái đeo một chuỗi Phật châu, trông thanh lịch tao nhã, đôi mắt sáng, đôi môi mỏng.\n\nNhưng Kỷ Sơ Tinh biết, đáy mắt anh ta toát lên vẻ lạnh lẽo.\n\nNgay cả khi anh ta đang ngồi trên xe lăn thì anh ta vẫn mang đến cho mọi người cảm giác không thể coi thường.\n\nChỉ cần nhìn một cái, cô có thể thấy người này có sức khỏe không tốt, rất xấu.\n\nNhưng không chịu nổi dáng vẻ điển trai của anh ta, Kỷ Sơ Tinh không khỏi nhìn thêm vài lần.\n\nÔn Hoa Minh nghiến răng: \"Ôn Lê Dương!”\n\nÔng ta phớt lờ cơn đau trên cánh tay, quay đầu nhìn người bên cạnh, vẻ mặt cung kính: \"Nhị gia, ngài không sao chứ, trẻ con trong nhà có chút nghịch ngợm, đã dọa ngài sợ rồi.”\n\nHôm nay, vất vả lắm ông ta mới mời được Bạc Nghiên Sâm đến nhà một chuyến, định bàn về chuyện hợp tác giữa nhà họ Ôn và nhà họ Bạc ở Bắc Thành, nếu xảy ra chuyện gì, tổn thất này, cho dù nhà họ Ôn tiếp tục ở Nam Thành nỗ lực mười năm cũng không đạt được!\n\n\"Ôn Lê Dương, con lăn xuống đây xin lỗi cho ba!\"\n\nTrong trí nhớ, đây là lần đầu tiên Ôn Hoa Minh nói chuyện với Ôn Lê Dương như vậy, Ôn Lê Dương sửng sốt, cậu ta không ngờ mình sẽ không bắn trúng Kỷ Sơ Tinh mà lại bắn trúng ba và khách.\n\nNhưng nhà họ Ôn bọn họ có thể đi ngang ở Nam thành, chỉ là một chén trà của khách, nhà họ Ôn giàu có như vậy chẳng lẽ lại không trả nổi một tách trà?\n\nHuống chi, Ôn Hoa Minh cũng chưa từng đánh cậu ta.\n\nNghĩ vậy cậu ta liền khôi phục dáng vẻ tự tin: \"Là cô ta!”\n\nCậu ta chỉ vào Kỷ Sơ Tinh: \"Tất cả đều là lỗi của cô ta, nếu cô ta không tránh thì con đã không bắn trúng ba và người ta!”\n\n\"Với lại, chỉ là một chén trà, nhà chúng ta cũng không phải không đền nổi!\"\n\nCậu ta kiêu căng hếch cằm: \"Này, chén trà của anh giá bao nhiêu, tôi sẽ đền gấp đôi cho anh!”\n\nKỷ Sơ Tinh cũng không rời đi, dù bận nhưng cô vẫn ung dung đứng trên cầu thang để xem nhà họ Ôn dọn dẹp đống lộn xộn này thế nào.\n\nNhìn thái độ của Ôn Hoa Minh đối với người đàn ông này, có thể thấy đây là người mà nhà họ Ôn không thể đắc tội.\n\nNhưng mà...\n\nNhị gia này là ai?\n\nThành thật mà nói, tất cả sự hiểu biết của cô về những người xung quanh đều đến từ nguyên chủ, nhưng những thứ nguyên chủ biết cũng không biết nhiều lắm.\n\nSắc mặt Ôn Hoa Minh tối đen như mực: \"Con cút xuống đây cho ba!”\n\nChu Như cũng phản ứng lại, nhìn thái độ của Ôn Hoa Minh, nhíu mày, lễ phép nói: \"Chồng, Tiểu Dương cũng không cố ý, Tiểu Tinh, con cũng thật là, anh trai con đang đùa giỡn với con, sao con lại tránh đi để xảy ra chuyện với khách, con mau đi xin lỗi khách đi.”\n\nBà ta vừa nói xong, người đàn ông ngồi trên xe lăn khẽ cười.\n\nAnh cười rộ lên, giống như có ngàn ngàn cơn gió thổi qua khiến người ta không thể rời mắt.\n\nNhan khống có thâm niên như Kỷ Sơ Tinh không thể không nhìn, wow, thật là đẹp trai!\n\nTất nhiên Bạc Nghiên Sâm cũng cảm nhận được ánh mắt của cô gái nhỏ.\n\nAnh liếc nhìn một cái, cô gái nhỏ thản nhiên nhìn, một chút xấu hổ cũng không có.\n\nKỷ Sơ Tinh: “Chỉ cần cô không xấu hổ thì người khác sẽ xấu hổ!”\n\nBạc Nghiên Sâm bất ngờ nhướng mày, gan cô gái nhỏ cũng khá lớn.\n\nBạc Nghiên Sâm không lên tiếng, mà người đứng ở phía sau anh, người đẩy xe lăn cho anh nở nụ cười khinh thường, lạnh lùng liếc nhìn Chu Như một cái.\n\n\"Trẻ con? Đùa giỡn?”\n\n\"Bà có biết chén trà này là do Nhị gia nhà tôi mua ở phòng đấu giá, do hoàng thất nước Ý chế tạo bốn trăm năm trước, trên đời này chỉ có một chiếc, chỉ hai trăm triệu mà thôi, đương nhiên nhà họ Ôn cũng không phải không có khả năng trả tiền.\"\n\nSắc mặt Chu Như nhanh chóng thay đổi, chỉ là một chén trà mà tận hai trăm triệu! Tại sao bà ta chưa từng nghe qua!\n\nÔn Lê Dương cũng nhận ra bản thân đã đá phải tấm ván sắt, cậu ta sợ tới mức không dám nhúc nhích.\n\nÔn Hoa Minh không ngờ rằng một chén trà thủy tinh nhỏ lại có giá trị như vậy.\n\nNhưng không phải là không có khả năng, nhà họ Bạc là hào môn đỉnh cấp ở Bắc Thành, tất cả những thứ Nhị gia dùng đương nhiên đều là đồ cao cấp.\n\nMặc dù nhà họ Ôn kinh doanh lớn, nhưng cũng không so được.\n\nChỉ có Kỷ Sơ Tinh không biết nên nói gì chớp chớp mắt.\n\nHai trăm triệu…\n\nĐây không phải là chén trà thủy tinh 20 tệ một cái trong siêu thị sao?\n\nỞ nông thôn bán sỉ theo giá thị trường, hai tệ một cái, cảm ơn.\n\n\"Nhị gia...\" Ôn Hoa Minh khó khăn mở miệng.\n\nÁnh mắt Bạc Nghiên Sâm dừng ở trên người cô gái một lúc, giống như vô tình nhìn qua, sau đó anh bật cười.\n\n\"Ha... Tiểu thiếu gia, thật sự có giáo dưỡng.”\n\nGiọng nói của anh trầm thấp, mang theo chút thờ ơ.\n\nSắc mặt Ôn Hoa Minh thay đổi.\n\nLại nghe thấy Phương Hà ở sau lưng Bạc Nghiên Sâm lạnh lùng nói: \"Rõ ràng tiểu thiếu gia nhà các người làm vỡ chén của Nhị gia nhà tôi, cô gái này có liên quan gì đến, nhà họ Ôn các người thật sự rất kỳ lạ.”\n\nSắc mặt Ôn Hoa Minh thay đổi, lạnh giọng nói với Ôn Lê Dương: \"Cút xuống đây, xin lỗi!”\n\nÔn Lê Dương không dám không nghe, nơm nớp lo sợ nói: \"Xin… xin lỗi...\"\n\nSau khi xem xong trò cười, Kỷ Sơ Tinh cũng không có hứng thú tiếp tục ở lại, đeo cặp sách đi thẳng ra ngoài mà không quay đầu lại.\n\nChà, người đàn ông đẹp trai này đã giúp cô.\n\nChu Như nhận ra thân phận của người đàn ông này không đơn giản, nhất thời cũng không dám lên tiếng.\n\nĐôi môi mỏng của Bạc Nghiên Sâm mím chặt, anh lạnh lùng liếc nhìn Ôn Lê Dương.\n\nMặc dù anh đang cười, nhưng Ôn Lê Dương lại sợ hãi, hai đùi mập mạp cũng run rẩy.\n\nBạc Nghiên Sâm: \"Chẳng qua chỉ là một đứa trẻ, tôi cũng không so đo tính toán.”\n\nÔn Hoa Minh thở phào nhẹ nhõm, đang định mời Bạc Nghiên Sâm đến thư phòng nói chuyện thì lại nghe Bạc Nghiên Sâm nhẹ nhàng nói: \"Nhưng nghe khẩu khí của tiểu thiếu gia, có lẽ nhà họ Ôn có gia sản hùng hậu, xem thường người tàn tật như tôi, chắc là nhà họ Ôn cũng không cần hợp tác với nhà họ Bạc chúng tôi, Phương Hà, chúng ta đi.”\n\n\"Vâng, gia.\"\n\nSắc mặt Ôn Hoa Minh thay đổi, ông ta vội vàng giữ Bạc Nghiên Sâm lại.\n\nNhưng không ai có thể thay đổi chuyện mà Bạc Nghiên Sâm đã quyết định, Ôn Hoa Minh cũng không dám đắc tội nhà họ Bạc, cho nên chỉ có thể trơ mắt nhìn Bạc Nghiên Sâm rời đi.\n\nĐây không chỉ là không hợp tác với nhà họ Ôn, chỉ sợ sau này sẽ càng khó khăn.\n\nĐi vào nhà, ông ta lập tức tát vào mặt Ôn Lê Dương.\n\nKhuôn mặt mập mạp của Ôn Lê Dương lập tức in dấu tay.\n\nCả người đều sững sờ, phải mất một lúc để phản ứng lại rồi bật khóc.\n\n\"Ba, Ba đánh con!\"\n\n\"Không phải chỉ là tên què, tàn phế sao! Vậy mà ba lại đánh con...\"\n\nĐây là lần đầu tiên Ôn Hoa Minh động thủ đánh Ôn Lê Dương.\n\nNghe Ôn Lê Dương nói Bạc Nghiên Sâm là kẻ tàn tật, Ôn Hoa Minh tức giận giơ tay lên tát cậu ta cái nữa!\n\nÔn Hân Duyệt vừa từ bên ngoài trở về, tình cờ nhìn thấy cảnh này, cô ta cũng sững sờ, vội vàng chạy tới ngăn Ôn Hoa Minh lại: \"Ba!”\n\nChu Như cũng sợ hãi, vội vàng ôm lấy con trai: \"Chồng, Tiểu Dương vẫn chỉ là một đứa trẻ!”\n\nLồng ngực Ôn Hoa Minh phập phồng lên xuống: \"Đứa trẻ, nhìn xem em đã dạy nó thành cái dạng gì, em có biết người vừa tới là ai không! Cậu ta là Bạc nhị gia nổi tiếng ở Bắc Thành!”\n\n\"Không phải chỉ là… người ở Bắc Thành sao?\"\n\nChu Như theo bản năng phản bác, đã lập tức phản ứng lại.\n\nNhà họ Bạc ở Bắc Thành chính là hào môn đỉnh cấp, đã tồn tại hàng trăm năm, không ai có thể sánh kịp.\n\nTrong rất nhiều nhà hào môn giàu có ở Bắc Thành, mỗi một người đều không thể tùy tiện đắc tội, vì vậy người Trung Quốc đều không có mấy ai dám hành động thiếu suy nghĩ.\n\nHuống chi là nhà họ Bạc, đó là sự tồn tại mà bà ta chỉ có thể ngước nhìn, thậm chí bà ta còn không dám nghĩ rằng mình có thể nhìn thấy người.\n\nMà Bạc Nghiên Sâm chính là sự tồn tại đặc biệt nhất của nhà họ Bạc, người ta nói rằng bởi vì khi còn ở trong bụng mẹ mắc bệnh nên khi sinh ra cơ thể đã đặc biệt ốm yếu, cho nên ông cụ Bạc vô cùng yêu thương, thậm chí còn yêu thương hơn cả con trai ruột của mình.\n\nToàn bộ Bắc Thành, nhà họ Bạc, cũng chỉ có anh gánh nổi một tiếng “Gia”.\n\nĐáng tiếc là năm ngoái bệnh trở nặng phải ngồi trên xe lăn, nghe nói khoảng thời gian trước mới đến Nam thành dưỡng bệnh.\n\nChưa nói đến dù có một ngàn nhà họ Ôn cũng không thể so sánh, mà vươn mắt nhìn ra toàn bộ Trung Quốc, nhà họ Bạc đứng thứ hai, các gia tộc hào môn giàu có khác cũng không dám nói mình đứng thứ ba, xếp phía sau anh.\n\nÔn Hoa Minh đau lòng nói: \"Vất vả lắm mới mời được người đến đây, mắt thấy có khả năng hợp tác, kết quả là bị phá thành như vậy! Em có biết, nếu có thể hợp tác với nhà họ Bạc, địa vị của nhà họ Ôn ở Nam thành chính là nước lên thì thuyền lên, không ai có thể so sánh với chúng ta!”\n\nChu Như cũng không dám nói: \"Nhưng mà... Nhưng Tiểu Dương vẫn còn là một đứa trẻ!”\n\n\"Huống chi... Không phải sức khỏe của Bạc Nhị gia không tốt, không sống được qua ba mươi tuổi sao, cậu ta... Khi còn nhỏ đã mô côi chả ba và mẹ, cũng bởi vì sức khỏe yếu, ông cụ Bạc mới yêu thương sủng ái cậu ta, căn bản không hề nhúng tay vào xử lý mọi chuyện trong công ty, không có tiếng nói. ”\n\nĐây là việc mà ai cũng biết, Bạc Nhị gia tuy giành được tình yêu thương của ông cụ Bạc - người cầm quyền hiện tại của nhà họ Bạc, mặc dù có ngoại hình đẹp, nhưng sức khỏe không tốt, bác sĩ cũng nói rằng anh sẽ không sống quá ba mươi tuổi.\n\nNgay đệ nhất thần y Thượng Quan Từ của Trung Quốc đã điều trị cho anh hơn 20 năm, nhưng cho đến nay vẫn chưa thể tìm ra biện pháp giải quyết.\n\nÔn Hoa Minh cười lạnh: \"Vậy thì cậu ta cũng là đứa cháu trai ông cụ Bạc yêu thương nhất, chỉ cần cậu ta nói một câu, nhà họ Ôn sẽ không bao giờ có thể hợp tác với nhà họ Bạc nữa!”\n\nCơn giận của Ôn Hoa Minh vẫn chưa thể kiềm chế được, ông ta lạnh lùng liếc nhìn đứa con trai không hiểu chuyện của mình: \"Quản gia, đưa tiểu thiếu gia vào thư phòng ngẫm nghĩ, tối nay không được phép ăn cơm!”\n\n\"Ba!\"\n\nÔn Lê Dương hét lớn, nhưng cuối cùng vẫn bị nhốt vào thư phòng.\n\nChu Như ở nhà họ Ôn hoàn toàn không dám cãi lời Ôn Hoa Minh, chỉ có thể rơi nước mắt chấp nhận.\n\nÔn Hân Duyệt vừa từ bên ngoài trở về, cô ta vẫn chưa hiểu đầu đuôi sự việc, vì vậy chỉ có thể vội vàng an ủi Chu Như: \"Mẹ, mẹ đừng đau lòng, bây giờ ba chỉ tức giận thôi, đợi ông ấy tức giận, con sẽ đi nói chuyện với ba, em trai vẫn còn nhỏ, ba sẽ không nỡ phạt em ấy đây, chỉ hù dọa thằng bé một chút thôi.”\n\nChu Như lau nước mắt: \"Con gái ngoan, vẫn là con hiểu chuyện, con nhất định phải thuyết phục ba con thật tốt, ba con nghe lời con nhất.\"\n\nÔn Hân Duyệt ngoan ngoãn trả lời: \"Mẹ đừng lo lắng, con sẽ nói chuyện với ba, nhưng em trai đã làm ra chuyện gì chọc a tức giận như vậy?”\n\nChu Như nói với Ôn Hân Duyệt về chuyện vừa rồi, bất mãn nói: \"Nếu không phải do Tiểu Tinh, mọi chuyện cũng sẽ không xảy ra đến bước đường này! Tại sao nó vẫn không chịu hiểu chuyện như vậy, kể từ khi nó trở về, ở nhà luôn xảy ra chuyện, nếu nó có thể bằng một nửa của con, mẹ cũng không cần nhọc lòng như vậy.”\n\nÔn Hân Duyệt an ủi bà ta: \"Chị gái ở nông thôn đã quen với cách sống như vậy, tạm thời không thể thay đổi, nhất định không phải là cố ý.”\n\n\"Không cố ý gì chứ!\" Nhớ đến hành động kỳ lạ hôm nay của Kỷ Sơ Tinh, Chu Như lại giận sôi máu: \"Mẹ nghĩ nhất định là nó cố ý, nó không muốn mẹ sống tốt hơn, căn bản không để người mẹ này vào mắt.”\n\nÔn Hân Duyệt: \"Chị gái đâu rồi, chị ấy đi đâu rồi?”\n\n\"Hừ! Đi ra ngoài, để mẹ xem nó có thể đi đâu, bản lĩnh không có, tính tình không nhỏ, chị Ôn, đóng cửa lại, nếu nó không chịu nhận sai thì cũng không cần trở về! ”\n\nÔn Hân Duyệt muốn nói lại thôi, thấy Chu Như tức giận như vậy thì cũng không nói thêm gì nữa, an ủi thêm vài câu liền đi lên lầu tìm Ôn Hoa Minh.