Lại nói, bên này Kỷ Sơ Tinh.\n\nSau khi rời khỏi nhà họ Ôn, kỳ thật cô cũng chưa có mục đích gì.\n\nNhưng một nơi như nhà họ Ôn, cô thật sự không muốn ở lại thêm nữa. Đồng thời, cũng cảm thấy đáng tiếc cho nguyên chủ.\n\nNguyên chủ Kỷ Sơ Tinh ở kiếp trước đến tận khi tuyệt vọng tìm đến cái chết cũng chưa từng cảm nhận được sự ấm áp của một người mẹ.\n\nHiện giờ, linh hồn của cô trú ngụ trong cơ thể nguyên chủ, vô tình nhìn thấy tình cảnh bi thảm ở kiếp trước và kiếp này của nguyên chủ. Kiếp trước, cô ấy quá để ý đến thứ tình cảm của mẹ bị thiếu khi còn nhỏ, bởi vì để ý đến Chu Như nên mới có thể nhẫn nhịn chịu đựng mọi thứ để tiếp tục ở lại nhà họ Ôn, rõ ràng đó không phải là lỗi của cô ấy, nhưng cô ấy lại phải chịu đựng sự bất mãn của mẹ đẻ, khi bị Ôn Lê Dương bắt nạt chỉ có thể nuốt cơn giận vào trong lòng. Sau đó bị Ôn Hân Duyệt lừa phạm phải sai lầm lớn khiến người nhà họ Ôn chán ghét, cuối cùng bị đuổi đi, hai chân còn bị liệt dẫn đến phải cắt bỏ, kiếp trước tuyệt vọng chỉ có thể nhảy lầu tự sát, Bánh xe vận mệnh luân chuyển cũng không ban tặng cho cô ấy cái gì, cả đời này vẫn như cũ không có được tình thương của mẹ.\n\nNguyên chủ bị mẹ mình vứt bỏ từ năm bốn tuổi, từ tận xương tủy cô ấy khao khát tình yêu thương của mẹ, vì vậy cô ấy mới sợ rằng làm không tốt sẽ bị đuổi đi cho nên mới nén giận như vậy.\n\nNhưng cô ấy làm vậy thì được lợi gì?\n\nCô ấy giành được giải thưởng khiêu vũ quốc tế, nhưng từ trước tới nay đều phải mang mặt nạ, những cái gọi là giải thưởng lớn và danh dự đều là của Ôn Hân Duyệt, một đại tiểu thư nổi tiếng ở Nam thành.\n\nCô ấy chỉ là công cụ mà Ôn Hân Duyệt sử dụng để chiếm lấy trái tim của mọi người.\n\nKhông ai biết tên cô ấy.\n\nBây giờ, con gái ruột của Chu Như đã chết, người thay cô ấy sống sót chính là con người hoàn mỹ được chế tạo ra bởi phòng thí nghiệm gen dị thế - một Kỷ Sơ Tinh khác hoàn toàn. Là sản phẩm của một gen không đồng nhất, không ba không mẹ, người gần gũi duy nhất là một lão tiến sĩ già.\n\nÔng ấy được cho là người sáng lập ra phòng thí nghiệm gen dị thế.\n\nCô lớn lên trong phòng thí nghiệm, không có thời gian để trải nghiệm mọi thứ ở thế giới bên ngoài, chỉ số IQ cao khiến cô cảm thấy bản thân giống như một người máy không thể cảm nhận được cảm xúc của một người bình thường.\n\nNhững người khác cảm thấy cô giống như quái vật không dám lại gần cô, nhưng không thể không phục tùng vì không thể đấu lại cô.\n\nBây giờ nghĩ lại vụ nổ lớn trong phòng thí nghiệm cũng có khả năng không phải tai nạn ngoài ý muốn.\n\nSống lại một đời, xuyên đến địa phương có trình độ khoa học công nghệ chỉ bằng trình độ sơ cấp trong phòng thí nghiệm, cô không phải Kỷ Sơ Tinh chân chính, thời gian ở lại ngắn ngủi, cảm nhận cảm xúc buồn vui lẫn lộn của cô ấy.\n\nChuyện này đối với cô mà nói rất xa lạ.\n\nNhưng vì cô đã sử dụng cơ thể này, cô chắc chắn sẽ thay đổi số phận của nguyên chủ Kỷ Sơ Tinh và bản thân, tiếp tục sống mỗi ngày, sẽ không dâm lên vết xe đổ trước đó.\n\nChỉ là... Sau khi cô đi rồi, lão tiến sĩ già có thể tìm được người khác chơi cùng ông ấy không.\nNhưng mà, rất nhanh từ trong trí nhớ của nguyên chủ, Kỷ Sơ Tinh đã đào ra nhận thức mới về thế giới mới. Một điều kiện tiên quyết siêu cần thiết - nếu không làm được thì xét cho cùng là do không có tiền.\n\n\"Ồ...\" Kỷ Sơ Tinh sờ cằm: \"Trước tiên phải kiếm tiền đã.”\n\nKhông còn ở nhà họ Ôn nữa, cô cũng không cần phải tức giận nữa. Nói đến những cơn tức giận đó thì cũng chỉ là một chút cảm xúc còn sót lại từ nguyên chủ mà thôi, Kỷ Sơ Tinh lục cặp sách của mình, rất nhanh liền chịu cú sét giữa trời quang!\n\nTrong cặp sách của cô…\n\nChỉ có hai tệ!\n\nKỷ Sơ Tinh nhăn mày hoảng hốt!\n\nVốn dĩ nguyên chủ cũng không có tiền, nửa năm trước, ông nội bệnh nặng qua đời, cô ấy mới bị đưa đến nhà họ Ôn, lúc đó cần tiền chữa bệnh cho ông nội gần như đã tiêu hết tiền, trong tay chỉ còn lại hơn hai nghìn nhân dân tệ.\n\nƠ… Không đúng.\n\nCòn có năm trăm tệ đặt ở trong ngăn kéo phòng ngủ nhà họ Ôn, lúc đó cô không nhớ tới, cho nên cũng không cầm theo.\n\nKỷ Sơ Tinh định sẽ trở về lấy năm trăm tệ đó.\n\nBiệt thự nhà họ Ôn ở trên núi, mặc dù cô đã đi được một đoạn đường, nhưng kỳ thật cũng không xa, xe của Bạc Nghiên Sâm đi ra, chẳng mấy chốc đã đuổi kịp cô.\n\n\"Gia.... Đó là cô gái nhỏ vừa nãy.” Phương Hà không nhịn được nói.\n\nMặc dù đã đi theo gia ở nhà họ Bạc hơn hai mươi năm, nhìn nhà họ Bạc tranh giành gay gắt, Phương Hà vẫn cảm thấy Kỷ Sơ Tinh rất đáng thương.\n\nĐương nhiên anh ấy có nghe nói đến việc Ôn phu nhân mang đứa con gái với chồng cũ về nuôi, người khác khen bà ta nhân hậu hiền từ, nhưng anh ấy lại chỉ nhờ vào chuyện xảy ra hôm nay liền biết vị Kỷ tiểu thư này từ lúc được đưa về cũng không sống được mấy ngày tốt đẹp.\n\n\"Một cô gái nhỏ bị bắt nạt thành thế này, nhà họ Ôn thật sự không biết xấu hổ!\" Phương Hà tức giận mắng.\n\nBạc Nghiên Sâm mỉm cười: \"Cô gái nhỏ không nơi nương tựa, bị mẹ đẻ ngược đãi như vậy, nếu ông cụ Kỷ ở dưới suối vàng biết được chắc sẽ độn mồ sống dậy mất.”\n\nPhương Hà: \"...\"\n\nGia, mặc dù ngài nói có lý, nhưng nghe thế nào đi nữa vẫn cảm thấy có chỗ không thích hợp.\n\nKỷ Sơ Tinh ngồi xổm trên mặt đất và đếm từng đồng một, dự định trở về nhà họ Kỷ lấy tiền của chính mình, sau đó dùng năm trăm tệ làm vốn, tính toán kiếm 100 triệu trước, sau đó về hưu dưỡng lão, du lịch.\n\nỒ! Cô muốn đi du lịch vòng quanh thế giới!\n\nMỗi lần đến một nơi, cô đều sẽ mua một căn biệt thự lớn để dưỡng lão!\n\nTrong lòng cô đang lên kế hoạch kiếm tiền, còn trong mắt Bạc Nghiên Sâm chính là cô gái nhỏ bị bắt nạt buồn bã ngồi xổm ở đây để đau lòng.\n\nTrong lòng anh khẽ động, xe đã dừng lại bên cạnh Kỷ Sơ Tinh.\n\nBị cắt ngang dòng suy nghĩ, Kỷ Sơ Tinh có chút mất kiên nhẫn, cô liếc mắt nhìn thì phát hiện cửa sổ xe hạ xuống để lộ ra dáng vẻ của người đàn ông.\n\nCô chớp chớp mắt, trong nháy mắt trở nên ngoan ngoãn.\n\nHê hê!\n\nNgười giàu có nhiều tiền!\n\nMặc dù sắc mặt cô gái vẫn tái nhợt, bên góc trán còn có dấu vết bầm tím sau khi xảy ra va chạm, nhưng đôi mắt lại sáng ngời, một gương mặt to bằng bàn tay nhìn có vẻ đáng thương.\n\nBạc Nghiên Sâm khẽ thở dài: \"Nhóc con, qua đây.”\n\nKỷ Sơ Tinh há hốc mồm, không nhúc nhích.\n\nTại sao người này dám gọi cô là nhóc con! Kệ cả lớn lên đẹp trai thì cô vẫn sẽ đánh!\n\nBạc Nghiên Sâm nói tiếp: \"Đây là trên núi, nếu không lên đây, di dù có đi đến khi trời tối vẫn chưa thể xuống núi được.”\n\nKỷ Sơ Tinh: \"Hừ.”\n\nBạc Nghiên Sâm cảm thấy buồn cười, liếc nhìn nắm tiền lẻ trong tay cô: \"Nơi này không thể bắt xe.”\n\nPhương Hà thấy Gia nhà mình đang dụ dỗ trẻ nhỏ, giống như bị sét đánh.\n\nKỷ Sơ Tinh nghiêng đầu, suy nghĩ một lát: \"Nếu đi taxi, hết bao nhiêu tiền?”\n\nBạc Nghiên Sâm làm gì biết, anh còn chưa từng bắt taxi nữa, Phương Hà lấy lại tinh thần, mở miệng nói: \"Có thể tốn hai ba trăm.”\n\nMột giây trước Kỷ Sơ Tinh còn đang do dư, ngay lập tức mở cửa ngồi lên xe Bạc Nghiên Sâm, động tác nhanh gọn!\n\nPhương Hà sững sờ.\n\n\"Là do mấy người muốn đưa tôi đi một đoạn, không phải do tôi muốn.\" Kỷ Sơ Tinh ngoan ngoãn ngồi im, hai đặt tay lên đầu gối, rụt rè nhắc nhở.\n\nVì vậy, không cần tính tiền xe của cô đâu.\n\nBạc Nghiên Sâm cũng sững sờ, sau đó nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của Kỷ Sơ Tinh, không nhịn được cười: \"Nhóc con, phong thái cứng rắn trước đó đâu rồi?”\n\nKỷ Sơ Tinh im lặng.\n\nPhương Hà cũng rất ngạc nhiên, Gia đối với việc Kỷ tiểu thư ngồi ở ghế sau không có bất kỳ cảm xúc tức giận nào, nhưng mà, Gia nhà mình chưa nói gì thì anh ấy cũng không dám lắm chuyện.\n\nKỷ Sơ Tinh chăm chú đánh giá xe, không nói năng gì.\n\nBạc Nghiên Sầm quay đầu nhìn cô gái nhỏ, phát hiện cô đang ngồi nghiêm chỉnh, mắt nhìn thẳng về phía trước, trên đỉnh đầu xuất hiện một cọng tóc vểnh.\n\nAnh nghĩ rằng cô gái nhỏ không có nơi nào để đi, đang suy nghĩ xem làm thế nào, trước khi anh kịp mở miệng thì đã nghe thấy Phương Hà hỏi: \"Kỷ tiểu thư, cô muốn đi đâu?”\n\nỞ bên cạnh Phương Hà chỗ để đồ trang trí, có một hộp kẹo sữa.\nDo gen nên kiếp trước Kỷ Sơ Tinh là một tín đồ mê đồ ngọt, cô không ngờ sống lại kiếp này thói quen xấu này vẫn không biến mất. Từ khi phát hiện hộp kẹo sữa kia, cô không thể kiềm chế được bắt đầu nuốt nước miếng thèm thuồng\nCô sắp không thể kiềm chế nổi rồi!\nKhi Phương Hà hỏi, cô mới phản ứng lại.\nKhông nhịn được chảy nước miếng: \"A...\"\nCô không để ý đến hai người đàn ông trong xe: \"Đưa tôi đến thành phố là được.\"\nKhi cô ở bên cạnh Bạc Nghiên Sâm, cô có thể thả lỏng, biết rằng anh sẽ không làm hại mình.\nQuả là kỳ lạ.\nLúc này Bạc Nghiên Sâm mới nhận ra cô gái nhỏ không phải là không biết làm gì, mà căn bản là bị hộp kẹo sữa trên chỗ để đồ mê hoặc.\nAnh cảm thấy buồn cười.\nHazz, ruốt cuộc vẫn chỉ là một đứa trẻ.\n\"Nếu muốn ăn, có thể lấy.\"\nPhương Hà vẫn chưa phản ứng lại, tay của Kỷ Sơ Tinh đã nhanh chóng lấy hộp kẹp sữa đi.\nTrong chớp mắt, hộp nhỏ được mở ra, giống như lo sợ bị ai đó cướp mất, Kỷ Sơ Tinh nhét một lúc mấy viên vào miệng, nhiều đến nỗi khiến miệng nhỏ phình ra.\nThật đáng yêu.\nPhương Hà: \"...\" Sai lại bị mê hoặc tới mức này vậy!\nBạc Nghiên Sâm thở dài trong lòng: \"Nhóc con, đúng là đáng thương?\"\nChỉ mấy viên kẹo sữa đã thèm đến mức này, mấy năm nay rốt cuộc đã trải qua chuyện quái quỷ gì?\nKỷ Sơ Tinh thích ăn ngọt, đặc biệt là vị sữa chua. Tâm trạng bây giờ của cô rất tốt, híp híp mắt, thoải mái lắc lắc đầu nhỏ, cọng tóc vểnh cũng theo động tác đó lắc qua lắc lại, cũng không so đo chuyện Bạc Nghiên Sâm gọi cô là nhóc con.\nNhóc con thì nhóc con, chỉ cần cho nhóc con ăn, muốn gọi thế nào cũng được. Trong phòng thí nghiệm, nếu ai dám gọi cô như vậy thì đã bị cô đá bay từ lâu rồi.\nỪ, người đàn ông này không thể đánh, quá đẹp trai nên cô không nỡ đánh.\n\"Nhóc con, thích vậy sao?\" Bạc Nghiên Sâm nhìn cô vui vẻ ăn kẹo, tâm trạng anh cũng thay đổi theo.\nCô gái nhỏ cười rộ lên rất đẹp, giống một chú thỏ nhỏ, cọng tóc vểnh lắc qua lắc lại, nhìn siêu cấp đáng yêu.\nKỷ Sơ Tinh lắc đầu một cái: \"Ngọt, tôi thích.\"\n\nBạc Nghiên Sâm sửng sốt.\n\nChỉ có đứa trẻ chịu nhiều cực khổ mới thích ngọt như vậy.\n\nXem ra hơn chục năm nay, cô gái nhỏ cũng không không dễ dàng gì.\n\nĐương nhiên lúc này Bạc Nghiên Sâm không biết mình đã hiểu lầm.\n\nKỷ Sơ Tinh thích ăn đồ ngọt hoàn toàn là do gen quyết định, cô không thể tự kiểm soát được.\n\nCô cũng không biết Bạc Nghiên Sâm đang nghĩ gì, chỉ cảm thấy tâm trạng thoải mái vui vẻ, sau đó lại nghe Bạc Nghiên Sâm hỏi: \"Còn thích ăn gì nữa không?\"\n\nKỷ Sơ Tinh suy nghĩ một lúc, nghiêm túc nói: \"Thạch trái cây.\"\n\n\"Trên xe không có, lát nữa mang em đi mua.\"\n\nKỷ Sơ Tinh nói: \"Tôi muốn vị kem trái cây.\"\n\n\"Được, tuỳ em.\" Cô gái nhỏ nghĩ đến thạch trái cây ánh mắt lấp lánh, Bạc Nghiên Sâm không nhịn được thỏa mãn tất cả các yêu cầu của cô gái nhỏ.\n\nPhương Hà đang lái xe ở phía trước, cảm thấy bản thân vừa gặp ma.\n\nSao hôm nay Gia lại thế này!\n\nCó phải Gia đang có ý đồ gì với cô gái nhỏ không!\n\nGia đúng là đồ cầm thú!\n\nNghe nói cô gái nhỏ còn chưa trưởng thành, cũng chỉ mới mười bảy tuổi thôi!\n\nNgay khi anh ấy bắt đầu coi thường Gia của mình thì lại nghe thấy Bạc Nghiên Sâm hỏi: \"Nhóc con, em không nhớ ra tôi, mà vẫn đi với tôi như vậy, không sợ bị lừa sao?\"