Chương 61: Quyền sử dụng phòng thí nghiệm đặc cấp.
Thầy Ngô có năng lực cao, đại diện cho danh dự cao nhất của học viên, và mọi người ở trung học Nam thành đều kính trọng ông ta.\n\n\nNghe Ôn Hân Duyệt nói vậy, lập tức có người bất mãn.\n\n\n\"Đúng vậy, sao cậu ta lại làm chuyện như vậy chứ.\"\n\n\n\"Haiz, chuyện này tôi biết từ lâu rồi, một người từ nông thôn lên, thấy Ôn Hân Duyệt là tiểu thư thật sự của nhà quyền quý, thì ghen ghét cũng phải thôi, cái gì cũng làm được.\"\n\n\n\"Quá đáng quá, còn ăn cắp đồ nữa.\"\n\n\n\"Thuốc trong phòng thí nghiệm đâu có rẻ, cũng không đơn giản đâu, một cái cũng cả vạn, mà không biết cậu ta lấy những thứ đó để làm gì, không phải là hại người chứ? Báo cảnh sát đi!\"\n\n\n\"Đúng, báo cảnh sát đi!\"\n\n\nMọi người xung quanh bàn tán xôn xao, ánh mắt nhìn Kỷ Sơ Tinh tràn đầy sự ghét bỏ và khinh bỉ.\n\n\nTriệu Phi Phi đi theo sau tức giận không chịu nổi: “Kỷ thần!”\n\n\nĐừng nói nữa, đánh người đi!\n\n\nMấy người này, cần phải dạy dỗ cho một trận, phí lời bàn cãi với đám ngốc này làm gì chứ!\n\n\nNếu không phải Kỷ Sơ Tinh ngăn cản, Lục Hành chắc đã đấm bay mấy người này rồi.\n\n\nMấy người này là cái thứ gì mà dám chỉ trỏ vào Kỷ thần chứ.\n\n\nKỷ Sơ Tinh gật đầu: \"Không sao.\"\n\n\nCô chẳng lo lắng chút nào về tình hình hiện tại.\n\n\nCô nói với Triệu Phi Phi và Lục Hành, sau đó thản nhiên lấy điện thoại ra và bắt đầu bấm.\n\n\nCử chỉ kiêu ngạo này, ngay lập tức chọc giận đám người có mặt.\n\n\n\"Nhân chứng, vật chứng đều đủ cả, sao cậu còn không nhận tội?\"\n\n\n\"Sao mặt dày thế, đúng là không thấy quan tài không đổ lệ à!\"\n\n\nÔn Hân Duyệt như đã đưa ra quyết định lớn: \"Chị à, nếu chị muốn cùng thầy Ngô làm thí nghiệm, em có thể nhường suất trợ lý cho chị, nhưng đừng làm những chuyện thế này, mẹ sẽ buồn đấy!\"\n\n\n\"Đồ ngu!\" Triệu Phi Phi không kiềm chế nổi mà mắng to: \"Kỷ thần của chúng tôi cần cậu nhường suất à? Khi thầy Ngô đích thân tới lớp mười sáu hỏi Kỷ thần về vấn đề thí nghiệm, lúc đấy cậu còn không biết đang trốn ở góc nào đấy chứ. Cậu nghĩ mình xứng à?\"\n\n\n\"Đúng thế!\" Lục Hành tiếp lời: \"Phòng thí nghiệm Kỷ thần muốn vào lúc nào thì vào, muốn làm gì thì làm, thầy Ngô còn tự mình đến tìm, các người mắt mù hết rồi à!\"\n\n\nMọi người ở có mặt ban đầu sững sờ, sau đó cười chế giễu.\n\n\nLữ Dương như nghe được chuyện cười lớn: \"Hả? Thầy Ngô đích thân đến nhờ, cậu điên rồi à? Chỉ là người quét dọn phòng thí nghiệm thôi, ngay cả giáo sư của Đại học Bắc Thành cũng chưa chắc làm thầy Ngô cúi mình hỏi han!\"\n\n\n\"Ha ha ha, buồn cười quá đi, sao không nói hiệu trưởng đích thân mời cậu ta sử dụng phòng thí nghiệm đặc cấp luôn đi.\"\n\n\n\"Thật điên rồ, đúng là kẻ vô tri thì chẳng biết sợ, căn bản không biết việc sử dụng phòng thí nghiệm nghĩa là gì đối với trung học Nam thành.\"\n\n\n\"Nói to không biết ngượng, sao không nói luôn giáo sư vật lý hàng đầu thế giới, giáo sư Smith cũng là thầy của cậu ta đi?\"\n\n\nTriệu Phi Phi chỉ muốn rút hết nước trong đầu mấy người này ra.\n\n\nKỷ Sơ Tinh lại trông rất bình tĩnh, vẫn cúi đầu bấm điện thoại.\n\n\nLúc này, thầy Ngô từ bên ngoài bước vào, cách xa vài chục bước đã bị một học sinh trong đám phát hiện.\n\n\n\"Thầy Ngô!\"\n\n\nNgay lập tức có người đi mời thầy Ngô qua: \"Thầy Ngô, ở đây có người lớn tiếng nói rằng thầy đã hỏi cậu ta về vấn đề hóa học, cậu ta còn ăn cắp hóa chất trong phòng thí nghiệm và phá hủy thí nghiệm của thầy!\"\n\n\nThầy Ngô bước đến với vẻ mặt ngơ ngác.\n\n\nÔn Hân Duyệt như vừa tìm được người lớn làm chỗ dựa: \"Thầy ơi... vì bạn học Kỷ lần đầu phạm lỗi, mong thầy đừng phạt nặng quá. Chị ấy không cố ý đâu, chỉ là trong lòng giận em thôi.\"\n\n\nThầy Ngô vẫn ngơ ngác, nhìn Ôn Hân Duyệt rồi lại nhìn Kỷ Sơ Tinh, mặt đầy ngạc nhiên: \"Bạn học Kỷ, sao em lại ở đây?\"\n\n\nSuốt đường đi, ông ta vẫn còn đang nghĩ về thí nghiệm đã trao đổi với Kỷ Sơ Tinh trước đó. Lúc này, ông ta vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi trạng thái đó, thấy Kỷ Sơ Tinh liền háo hức trao đổi tiếp: \"À đúng rồi, về thí nghiệm lần trước mà chúng ta thảo luận, thầy nghĩ có lẽ có cách này để nâng cao độ tinh khiết của chất phản ứng.\"\n\n\nSau đó, thầy Ngô bắt đầu nói liên tục một tràng.\n\n\nKỷ Sơ Tinh lắng nghe không chút bận tâm xung quanh, nghe xong thì gật đầu: \"Cách này cũng được, nhưng theo hướng của thầy thì quá phức tạp. Nếu không kiểm soát thời gian cẩn thận ở một khâu nào đó, nó sẽ phá hủy các bước tiếp theo. Em đề nghị ở bước thứ hai, nên giảm bớt lượng thủy ngân oxit...\"\n\n\nMọi người xung quanh đều ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu Kỷ Sơ Tinh và thầy Ngô đang nói gì, nhưng không hiểu sao lại thấy rất ấn tượng.\n\n\nÔn Hân Duyệt cũng hoàn toàn sững sờ. Cùng là thí nghiệm hóa học, tại sao cô ta lại không hiểu gì?\n\n\nThế cũng được, nhưng tại sao Kỷ Sơ Tinh lại có thể trao đổi trôi chảy với thầy Ngô như vậy?\n\n\nVà thái độ của thầy đối với cô ta lại vừa khiêm tốn, vừa tôn trọng?\n\n\nSao có thể thế được?\n\n\nKỷ Sơ Tinh rõ ràng là một học sinh dốt! Kỳ kiểm tra môn hóa lúc nào cũng không qua!\n\n\nÔn Hân Duyệt nghi ngờ mình đang mơ!\n\n\nSau khi trao đổi với Kỷ Sơ Tinh, thầy Ngô như được khai sáng: \"Thầy sẽ thử ngay. Thầy tự tin rằng lần này nhất định sẽ thành công.\"\n\n\nNói xong, ông ta mới nhớ ra, lúc nãy có ai đó nói gì đó về việc phá hủy thí nghiệm hóa học và trộm thuốc thử.\n\n\n\"Ai là ăn kẻ trộm?\" Thầy Ngô hỏi.\n\n\nTriệu Phi Phi vui sướng cười không ngớt, xem mấy người không tin Kỷ Thần của bọn mình giỏi cỡ nào!\n\n\nĐã nhìn tận mắt chưa!\n\n\nBị vả mặt rồi chứ gì!\n\n\nMở to mắt chó ra mà nhìn!\n\n\nCô ấy xem trò vui không sợ lớn chuyện: \"Thầy Ngô, Ôn Hân Duyệt nói rằng Kỷ Thần của bọn em trộm thuốc thử trong phòng thí nghiệm của thầy, còn phá hủy thí nghiệm của cậu ta, khiến cậu ta suýt bị thương. Cậu ta còn nói sẽ nhường vị trí trợ lý của mình cho Kỷ Thần của bọn em. Em thấy thật lạ, có cần thiết vậy không? Thầy thấy sao ạ?\"\n\n\nLữ Dương cũng hoàn hồn, nhưng cậu ta vẫn chưa thoát khỏi cú sốc từ cuộc trao đổi giữa Kỷ Sơ Tinh và thầy Ngô, theo phản xạ kể lại toàn bộ sự việc.\n\n\n\"Thầy Ngô, chính là cậu ta!\"\n\n\nThầy Ngô nhìn Ôn Hân Duyệt và Lữ Dương với vẻ mặt kỳ lạ, rồi chỉ vào Kỷ Sơ Tinh: \"Mấy em nói bạn ấy trộm thuốc thử và phá hủy thí nghiệm của mấy em?\"\n\n\nĐến lúc này, Ôn Hân Duyệt cảm thấy mọi việc đã hoàn toàn vượt ngoài tầm kiểm soát của cô ta, nhưng cô ta không còn cách nào khác ngoài gật đầu.\n\n\n\"Chị ấy là người chịu trách nhiệm dọn dẹp tòa nhà thí nghiệm, và theo camera giám sát, chị ấy là người cuối cùng rời khỏi tòa nhà.\"\n\n\nThầy Ngô chỉ vào Kỷ Sơ Tinh: \"Bạn học Kỷ có quyền sử dụng phòng thí nghiệm đặc cấp, được phép sử dụng toàn bộ thiết bị và hóa chất của trường. Phòng thí nghiệm của thầy cũng phải mượn thiết bị và thuốc thử từ em ấy. Sao mấy em lại nói em ấy trộm thuốc thử?\"\n\n\nNhư một tia sét đánh ngang tai!\n\n\nTất cả mọi người có mặt: \"?!?!\"