Không chỉ Ôn Hân Duyệt kinh ngạc, mà mọi người xung quanh cũng sững sờ.\n\n\nQuyền sử dụng phòng thí nghiệm đặc cấp, đó là khái niệm gì?\n\n\nTừ khi vào trung học Nam thành, ngay trong tiết học vật lý, hóa học hoặc sinh học đầu tiên, cả ba thầy cô đều phổ biến về điều này.\n\n\nTrung học Nam thành chuyên đào tạo nhân tài nghiên cứu khoa học, cung cấp đầy đủ điều kiện cho học sinh thực hiện thí nghiệm sinh hóa, nhưng không phải ai cũng có thể sử dụng phòng thí nghiệm hóa học từ cấp trung trở lên.\n\n\nCho dù là học sinh, cũng phải đạt được kết quả thí nghiệm được quốc tế công nhận mới có thể bước vào phòng thí nghiệm cấp trung.\n\n\nHuống chi là phòng thí nghiệm đặc cấp?\n\n\nTrung học Nam thành đã có lịch sử trăm năm, trong suốt thời gian đó chỉ có duy nhất một học sinh có khả năng sử dụng phòng thí nghiệm hóa học cấp đặc biệt.\n\n\nĐó là một người đã từng nhận giải Nobel nhưng đã qua đời.\n\n\nChẳng lẽ Kỷ Sơ Tinh lại có thể so sánh với người đó?\n\n\nNhưng lời của thầy Ngô lại rõ ràng thông báo với tất cả mọi người một sự thật: “Bạn học Kỷ có thiên phú hóa học rất cao, khả năng thí nghiệm của em ấy thậm chí còn vượt qua tôi. Có rất nhiều vấn đề mà tôi phải hỏi em ấy. Em ấy là người cẩn thận nhất mà tôi từng gặp khi làm thí nghiệm hóa học. Làm sao có thể vì vấn đề cá nhân mà phá hoại thí nghiệm?”\n\n\nÔng ta chợt nhớ lại những lời Ôn Hân Duyệt đã nói xấu về Kỷ Sơ Tinh, và nghi ngờ hiện lên trong đầu thầy: “Có phải em tự làm thí nghiệm không tốt, rồi quay sang vu khống bạn mình không?”\n\n\nMặc dù nhiều lúc thầy Ngô có vẻ không nghiêm túc, nhưng khi ông ta nghiêm túc xem xét ai đó, ánh mắt của một giáo viên cấp đặc biệt không phải thứ Ôn Hân Duyệt có thể chịu đựng được.\n\n\n“Thầy... thầy ơi, em không có, có camera giám sát mà.” Ôn Hân Duyệt theo phản xạ rụt lùi lại.\n\n\n“Đúng, có camera!” Lữ Dương cũng nhanh chóng nhớ ra: “Thầy Ngô, đây là video camera giám sát ở tòa nhà thí nghiệm hôm qua...”\n\n\nCậu ta chưa nói hết câu thì nghe thấy một tiếng \"Ồ\" vang lên từ đám đông.\n\n\nTất cả mọi người đều hướng mắt về phía âm thanh phát ra.\n\n\nLúc này, mọi người đứng trước tòa nhà giảng dạy, qua quảng trường rộng phía trước, có thể thấy trên màn hình lớn trước cổng tòa hành chính, nơi thường phát tin tức, đang chiếu một đoạn video giám sát rõ ràng.\n\n\nCamera ghi lại lúc bảy giờ ba mươi tối, Kỷ Sơ Tinh mang ba lô đen rời khỏi tòa nhà thí nghiệm. Nhưng năm phút sau, một bóng người lén lút xuất hiện dưới tòa nhà thí nghiệm.\n\n\nLúc đó ánh sáng trong hành lang của tòa nhà thí nghiệm chưa tắt hẳn, lúc đầu cũng không chắc chắn được đó là bóng dáng của ai.\n\n\nCho đến khi cô ta rẽ qua góc khuất, ánh sáng chiếu vào một nửa khuôn mặt quen thuộc…\n\n\nKhông phải Ôn Hân Duyệt thì còn ai?\n\n\nLúc này không ai chú ý đến việc tại sao video giám sát này sao lại xuất hiện trên màn hình tin tức trước cổng tòa hành chính, nhưng tất cả đều sốc và nhìn chằm chằm vào Ôn Hân Duyệt.\n\n\nKhông phải đã nói là năm giờ ba mươi đã rời đi rồi sao? Vậy bảy giờ ba lăm quay lại là có ý gì?\n\n\nKhông phải nói Kỷ Sơ Tinh là người rời đi cuối cùng sao? Cậu ta đi rồi, tại sao cậu ấy lại quay lại?\n\n\nLữ Dương cũng sững sờ. Cậu ta nhìn điện thoại của mình rồi lại nhìn Ôn Hân Duyệt: \"Không phải cậu nói Kỷ Sơ Tinh là người rời đi cuối cùng à?\"\n\n\nTriệu Phi Phi cười khẩy một tiếng, thêm dầu vào lửa: \"Ồ, hóa ra là có kẻ vừa ăn cắp vừa la làng à? Tôi đã bảo mà, với cái trình độ tệ hại của cậu ta, ai thèm để ý đến cậu ta chứ, lại còn phá hỏng thí nghiệm của cậu ta? Chỉ sợ tự mình làm sai rồi còn đi gây họa ấy chứ.”\n\n\n“Thì ra là hợp tác với nhau để vu khống Kỷ Thần của chúng tôi, Ôn Hân Duyệt, tôi đã nhìn cậu không thuận mắt từ lâu rồi. Mặt dày gọi Kỷ Thần là chị thì thôi, nghĩ kỹ mà xem, cậu có xứng không? Ngay cả lớp tôi còn không dám gọi chị!\"\n\n\nKỷ Thần là tổ tông đó!\n\n\n“Còn nói Kỷ Thần của chúng tôi đến dọn dẹp phòng thí nghiệm, cậu là đồ giả mạo của trường, đúng là trò cười.”\n\n\n“Chậc chậc chậc, trò vừa ăn cắp vừa la làng này, đạo diễn cũng giỏi ghê, trao cho cậu cái giải thưởng luôn đi.”\n\n\nMặt Ôn Hân Duyệt hết đỏ lại trắng.\n\n\n\"Sao có thể như vậy được?\n\n\nRõ ràng cô ta đã quan sát kỹ rồi, lối vào của tòa nhà thí nghiệm đó không có camera, làm sao có thể bị quay lại chứ?\n\n\nKỷ Sơ Tinh như nhìn thấu được suy nghĩ của cô ta: “Đúng là ở đó không có camera, nhưng tòa nhà đối diện có. Cậu đã ba qua điểm này, đồ ngốc.”\n\n\n“Hân Duyệt, không phải cậu nói là cậu đã rời đi từ năm giờ rưỡi rồi sao?” Lữ Dương không thể tin nổi.\n\n\nCậu ta luôn thích Ôn Hân Duyệt, nhưng gia đình cậu ta không bằng gia đình Ôn Hân Duyệt, cậu ta cũng biết rằng cô ta không để ý đến mình, chỉ có thể âm thầm thích cô ta trong lòng và cố gắng trở nên tốt hơn, xuất sắc hơn.\n\n\nSáng nay, họ tình cờ gặp nhau trước cổng trường, nữ thần mà cậu ta thầm yêu trộm nhớ khó khăn lắm mới nói chuyện với cậu ta, cậu ta vui mừng khôn xiết khi được cùng cô ta vào phòng thí nghiệm.\n\n\nNhìn thấy thí nghiệm của cô ta thất bại, cậu ta cùng cô ta đi đến phòng giám sát để tìm nguyên nhân. Cô ta nói có thể là do Kỷ Sơ Tinh. Nhưng sau đó...\n\n\nSau đó, mọi thứ đều là giả dối.\n\n\nTất cả đều là âm mưu bẩn thỉu của cô ta.\n\n\nThầy Ngô xem đoạn video, rất không hài lòng: “Ôn Hân Duyệt, em đang làm gì vậy? Lần trước tôi đã nói rồi, đừng vì ghen tị với thành tích của bạn học Kỷ mà bịa đặt nói xấu em ấy. Tôi đã không nói gì khi em chỉ nói miệng, nhưng lần này, em lại dám làm ra chuyện như vậy, hoàn toàn không có chút tôn trọng nào với thí nghiệm. Phòng thí nghiệm của tôi không cần loại người như em.”\n\n\nThầy Ngô rất nghiêm túc: “Từ bây giờ, tôi cấm em bén mảng tới phòng thí nghiệm của tôi. Ngoài ra, em phải xin lỗi bạn học Kỷ!\