Chương 112: Vụ việc của Kỷ Sơ Tinh và dấu hiệu cảnh báo bị vả mặt lần nữa
Chu Như không biết mình đã rời khỏi văn phòng của Nghiêm giám thị như thế nào.\n\n\nBà ta hoàn toàn hoảng loạn, vì trước giờ chưa từng gặp phải chuyện như thế này.\n\n\nBà ta luôn nghĩ rằng Ôn Hân Duyệt là một cô con gái học giỏi, ngoan ngoãn và hiểu chuyện, ở trường lại có rất nhiều học sinh yêu quý.\n\n\nGiáo viên cũng thường khen ngợi con bé, không ngờ rằng con bé lại gây ra chuyện nghiêm trọng như vậy.\n\n\nMọi chuyện bắt đầu từ Kỷ Sơ Tinh. Nếu như Kỷ Sơ Tinh không truy cứu thì sự việc sẽ không trở nên phức tạp như thế này, Hân Duyệt cũng sẽ không bị tạm giam.\n\n\nNghĩ đến đây, trong lòng Chu Như cảm thấy rất tức giận.\n\n\nCó cần thiết phải làm đến mức này không? Chẳng lẽ cô ta không biết rằng nếu Hân Duyệt bị bắt và tạm giam thì sẽ để lại tiền án tiền sự sao? Con bà ta lại là đại tiểu thư nhà họ Ôn, sau này hôn sự sẽ ra sao? Không nói đến chuyện hôn nhân xa xôi, sau này việc học hành của con bé sẽ thế nào?\n\n\nNếu lỡ như chuyện này bị truyền ra ngoài, những phu nhân hào môn kia sẽ nhìn nhà họ Ôn như thế nào? Sau này Hân Duyệt chẳng phải đi đến đâu cũng sẽ bị người trong giới cười nhạo và coi thường sao?\n\n\nChỉ với mấy lời mà đã muốn truy cứu trách nhiệm pháp luật, liệu có biết sẽ dẫn đến hậu quả gì không?\n\n\nChu Như càng nghĩ càng giận, lập tức đến lớp mười sáu tìm Kỷ Sơ Tinh.\n\n\nTuy nhiên, bà ta không gặp được Kỷ Sơ Tinh, vì Kỷ Sơ Tinh không có ở lớp mười sáu.\n\n\nKhông còn cách nào khác, đến bước đường này, bà ta đành phải liên lạc với Ôn Hoa Minh.\n\n\nThực ra, Ôn Hoa Minh rất quan tâm đến con cái trong gia đình, Ôn Lê An và các anh em khác đều rất xuất sắc nên không cần phải lo lắng. Còn đối với Ôn Hân Duyệt, trong ký ức của ông ta, cô ta cũng là đứa con gái rất giỏi giang và làm ông ta nở mày nở mặt. Khi đi tiệc tùng, các giám đốc khác có con cái cùng tuổi theo học ở Nam Thành đều sẽ khen ngợi Ôn Hân Duyệt một câu.\n\n\nCon cái đều là nhân tài, Ôn Hoa Minh đi đến đâu cũng cảm thấy hãnh diện. Vì vậy, khi Chu Như gọi điện đến nói với ông ta rằng Ôn Hân Duyệt đã bị bắt đưa đi, ông ta còn nghi ngờ mình nghe nhầm.\n\n\nChu Như đã không còn cách nào khác. Không dựa vào mối quan hệ của Ôn Hoa Minh thì bà ta không thể giải quyết tốt chuyện này. Suy cho cùng, sự tự tin của bà ta ở Nam Thành đều đến từ Ôn Hoa Minh.\n\n\nMặc dù Ôn Hoa Minh cảm thấy không thể tin nổi, nhưng ông ta cũng không cho rằng đây là một việc lớn.\n\n\n“Được rồi, anh sẽ gọi điện thoại chào hỏi một chút. Chuyện này không có gì to tát, Hân Duyệt sẽ không phải ở đó qua đêm đâu. Chuyện này sẽ không bị truyền ra ngoài.”\n\n\nÔn Hoa Minh không quan tâm đến Kỷ Sơ Tinh. Đối với đứa con gái riêng của Chu Như với chồng trước này, ông ta cũng không có chút thiện cảm nào.\n\n\nTừ sau khi cô rời khỏi nhà họ Ôn, ông ta cũng chưa hỏi han cô một câu. Hơn nữa, ông ta không biết rằng bây giờ Kỷ Sơ Tinh đang ở cùng với Bạc Nghiên Sâm. Nếu ông ta biết, e rằng đã sớm tìm cách lợi dụng mối quan hệ của Chu Như để tiếp cận Bạc Nghiên Sâm thông qua Kỷ Sơ Tinh rồi.\n\n\n“Cô con gái đó của em.” Ôn Hoa Minh cau mày nói: “Dù sao em cũng là mẹ nó, nó lại chẳng nghĩ tình cảm gì cả. Thôi, trẻ con còn chưa hiểu chuyện, em bảo với nó rằng nhà họ Ôn có thể cho nó trăm triệu, đủ để nó sống ở Nam Thành nửa đời. Nếu không, cũng đừng trách anh không khách sáo.”\n\n\nChuyện Ôn Hân Duyệt bị tạm giam mà truyền ra ngoài, nhà họ Ôn sẽ trở thành trò cười của Nam Thành.\n\n\nĐến lúc đó, ngay cả ông ta cũng mất mặt, thậm chí còn có thể ảnh hưởng đến việc làm ăn của nhà họ Ôn. Ông ta vẫn còn đang tính sau này sẽ sắp xếp cho Ôn Hân Duyệt một cuộc hôn nhân thương mại tốt, nếu chuyện này ầm ĩ lên thì nhà họ Ôn sẽ chẳng được lợi lộc gì.\n\n\nÔn Hoa Minh cúp điện thoại, bảo trợ lý xử lý chuyện này.\n\n\nNhưng trợ lý rất nhanh đã báo cáo lại.\n\n“Ôn tổng, bên kia không nghe, nói rằng đây là mệnh lệnh do cục trưởng Tần đích thân đưa xuống. Bọn họ rất coi trọng, hơn nữa chứng cứ xác thực, không có chỗ nào có thể thương lượng cả.”