Chương 113: Ôn Lê An: Pháp luật phán xử như thế nào, nhà họ Ôn sẽ không can thiệp.
Ôn Hoa Minh nghĩ rằng, chuyện này chỉ là một câu nói thôi, không ngờ lại nhận được câu trả lời như thế này.\n\n\nChẳng phải chỉ là mấy đứa trẻ gây gổ với nhau thôi sao, cả hai đều chưa đủ tuổi thành niên, chẳng lẽ lại phạm tội nghiêm trọng gì ư? Đâu phải là chuyện giết người hay phóng hỏa, sao lại phiền đến cả Tần Thái Chương phải đích thân ra mặt?\n\n\nQuan hệ giữa nhà họ Ôn với giới chính trị ở Nam Thành vốn vẫn tốt đẹp, vậy mà lần này lại phải mở lời đến mức ấy?\n\n\nSắc mặt Ôn Hoa Minh không được tốt cho lắm.\n\n\nLúc này, cửa văn phòng bị gõ nhẹ một cái.\n\n\nÔn Lê An đứng ở cửa, chỉ nghe được câu trả lời của trợ lý, liền hỏi: “Ba, có chuyện gì vậy?”\n\n\nÔn Hoa Minh hừ lạnh một tiếng: “Còn không phải là cô con gái của dì Chu của con sao.”\n\n\nÁnh mắt Ôn Lê An khẽ thay đổi, Tiểu Tinh? Em gái xảy ra chuyện gì sao?\n\n\nTrong lòng Ôn Lê An tuy có nghi vấn, nhưng bề ngoài lại không lộ vẻ gì.\n\n\nÔn Hoa Minh rất nhanh đã cho anh ấy câu trả lời: “Ở trường nó và em gái con có chút mâu thuẫn, chỉ là cãi nhau vài câu quá đáng, thế mà lại còn ầm ĩ đến mức kéo nhau lên đồn cảnh sát. Thôi, Phó Cục trưởng Trịnh lần trước đã bị thay người rồi, chắc là không còn quen biết với ba nữa.”\n\n\nVậy nên lời nói của ông ta nhất thời không còn tác dụng nữa.\n\n\nÔn Hoa Minh nói: “Thôi ba đi đã, lát nữa ba còn phải họp, chuyện này để con đi xử lý một chút, ầm ĩ quá sẽ ảnh hưởng không tốt đến nhà họ Ôn.”\n\n\n“Con biết rồi.” Ôn Lê An nhàn nhạt đáp lại, đưa tài liệu cho Ôn Hoa Minh, rồi sau đó quay người bước ra ngoài.\n\n\nKhoảnh khắc khép cánh cửa lại, Ôn Hoa Minh và trợ lý đều không nhìn thấy nụ cười mỉa mai thoáng qua trên môi anh ấy.\n\n\nKỷ Sơ Tinh thực ra đang ở trường, theo như giao ước, cô đến tìm Tần Thái Chương.\n\n\nCô giải một cơ quan, nhận được một khoản thù lao, còn được ăn bánh mousse nhỏ và trà sữa xoài. Khi vừa ra ngoài, cô nhận được tin nhắn WeChat của Ôn Lê An.\n\n\n“Chuyện của Ôn Hân Duyệt, tôi sẽ xử lý ổn thỏa và cho cô một lời giải thích. Xin lỗi, đã khiến cô chịu ủy khuất rồi.”\n\n\nKỷ Sơ Tinh ậm ừ một tiếng, người tên Ôn Lê An này, là một người tốt.\n\n\nCô nhắn lại: “Tôi đã xử lý xong rồi.”\n\n\nÔn Lê An gần như trả lời ngay lập tức: “Chuyện tôi đã tìm hiểu rồi, dù thế nào lần này cũng là lỗi của Ôn Hân Duyệt, là nhà họ Ôn không biết dạy con. Khiến cô chịu thiệt thòi, muốn đền bù thế nào, hoặc lần thi này được hạng nhất, muốn phần thưởng gì thì cứ nói với tôi.”\n\n\nKhi nhắn những câu này, ở hai câu cuối, anh ấy còn có chút tự hào.\n\n\nCứ như em gái ruột của mình thi đậu hạng nhất vậy, bản thân anh ấy cũng cảm thấy vinh dự.\n\n\nKỷ Sơ Tinh suy nghĩ một chút, rồi nhắn lại: “Anh đánh nhau với tôi đi.”\n\n\nÔn Lê An: “…”\n\n\nKỷ Sơ Tinh lại nghĩ một chút rồi nói: “Hoặc lần sau khi anh làm nhiệm vụ, dẫn tôi theo với, tôi thấy anh vừa nhận nhiệm vụ mới trên trang thông tin rồi đấy!”\n\n\nÔn Lê An: “…”\n\n\nCô em gái này, sao lại thích đánh nhau như vậy?\n\n\nNhưng em gái lại biết anh ấy nhận nhiệm vụ mới trên trang thông tin sao, hóa ra em gái vẫn luôn để ý đến mình!\n\n\nTrong lòng Ôn Lê An rất vui, nhắn lại: “Tôi sẽ mua quà cho cô.”\n\n\nKỷ Sơ Tinh nhìn chằm chằm vào một chuỗi dấu ba chấm và trả lời: “Hừ, không đánh thì thôi!”\n\n\nĐồ cặn bã, nói mà không giữ lời!\n\n\nÔn Lê An không đời nào lại đi đánh nhau với cô em gái của mình, còn việc có một ngày nào đó khi anh ấy đi làm nhiệm vụ bị người khác lén theo dõi, thì bây giờ không ai ngờ tới cả.\n\n\nLúc này, Ôn Lê An cùng Chu Như đã gặp Ôn Hân Duyệt ở đồn cảnh sát.\n\n\nÔn Hân Duyệt bị tạm giữ bất ngờ, trong lòng đã sợ hãi từ lâu, vừa nhìn thấy Ôn Lê An và Chu Như thì cứ như gặp được cứu tinh.\n\n\nCô ta đã khóc một trận, bây giờ trông rất thảm hại.\n\n\n“Mẹ, anh trai, hai người nhất định phải cứu con, con không muốn ở đây nữa, hu hu hu, con muốn về nhà, con không muốn ở lại đây một giây nào nữa!”\n\n\nChu Như đau lòng không chịu được: “Không sao đâu con gái ngoan, mẹ sẽ đưa con về ngay thôi, con yên tâm, ba và anh trai con sẽ không đứng nhìn mà không lo đâu, chúng ta đến đây là để đưa con về nhà.”\n\n\nChu Như tiếp tục an ủi: “Chuyện không lớn đâu, chỉ cần Tiểu Tinh rút lại đơn kiện thì mọi chuyện sẽ qua thôi, không sao cả.”\n\n\n\nÔn Lê An đứng bên cạnh, từ đầu đến cuối không nói gì.\n\n\nAnh ấy không biết Chu Như đã làm những gì, nhưng Kỷ Sơ Tinh là con gái ruột của bà ta, con gái ruột của bà ta bị bắt nạt đến mức này, vậy mà bà ta lại không hề để tâm?\n\n\nLàm sao bà ta có thể dửng dưng đến vậy?\n\n\nThực ra, anh ấy cũng không thích Ôn Hân Duyệt.\n\n\nÔn Hân Duyệt là con của người vợ thứ hai của Ôn Hoa Minh, nhưng thực ra, mẹ cô ta vốn chỉ là kẻ thứ ba, là thư ký của Ôn Hoa Minh khi xưa.\n\n\nThậm chí khi mẹ anh còn sống, Ôn Hân Duyệt đã xuất hiện rồi. Lúc ấy mẹ anh vừa mang thai Tiểu Đường Đường.\n\n\nÔn Hân Duyệt bằng tuổi đứa em gái đoản mệnh của anh ấy, chỉ nhỏ hơn Tiểu Đường Đường hơn một tháng.\n\n\nLúc còn nhỏ, anh ấy không thể thừa nhận sự hiện diện của Ôn Hân Duyệt, mỗi lần nhìn thấy là lại ghét một lần, sau này lớn dần lên, cảm xúc cũng không còn rõ ràng như thế nữa, đối với cô ta cũng chỉ là có cũng được, không có cũng chẳng sao.\n\n\nÔn Hân Duyệt tràn đầy hy vọng nhìn Ôn Lê An, khóc lóc thê thảm: “Anh trai, anh nhất định phải giúp em, em thật sự không cố ý đâu, lúc đó em chỉ quá sốc thôi, nên mới nói vài lời như mọi lần trên mạng, không ngờ lại gây ra động tĩnh lớn như vậy.”\n\n\n“Vả lại, việc gian lận cũng chỉ là nghi ngờ hợp lý, anh có thể tự xem thành tích trước đây của cô ta, trước đây thành tích kém như vậy, ai nhìn cũng sẽ nghĩ là gian lận, còn nữa, còn cả chuyện xe sang đó.”\n\n\nÔn Hân Duyệt không cảm thấy mình đáng bị pháp luật trừng phạt: “Nếu là bịa đặt, em thực sự có thể đi xin lỗi, anh trai, em thật sự không cố ý mà!”\n\n\nÔn Lê An bình tĩnh nhìn cô ta khóc lóc, trên mặt không có biểu cảm gì đặc biệt: “Cô thật sự nhận ra lỗi của mình rồi sao?”\n\n\nÔn Hân Duyệt ngây người: “Anh trai?”\n\n\nAnh trai nói vậy là có ý gì?\n\nCô ta là em gái ruột, cô ta cũng là con gái nhà họ Ôn, dù không phải do một mẹ sinh ra, nhưng cô ta vẫn là đứa con gái duy nhất của Ôn Hoa Minh, sau này nhà họ Ôn vẫn phải nhờ vào cô ta để liên hôn củng cố quan hệ thương mại. Sau này khi anh trai nắm quyền nhà họ Ôn, cũng cần đến cô ta!\n\n\nChẳng lẽ anh ấy định khoanh tay đứng nhìn sao?\n\n\nÔn Hân Duyệt gấp gáp nói: “Anh trai, anh có ý gì vậy, sao lại nói như thế, em thật sự biết sai rồi, sau này em nhất định sẽ thận trọng lời ăn tiếng nói!”\n\n\nÔn Lê An lắc đầu, giọng nói trầm thấp gần như vô tình: “Đã biết sai thì phải chịu trách nhiệm cho lời nói và hành vi của mình. Cô không còn là trẻ con nữa, qua năm là mười tám tuổi rồi, bây giờ cũng phải chịu trách nhiệm với chuyện mình làm, nhà họ Ôn có thể mời luật sư cho cô. Đây là quyền lợi của cô.”\n\nAnh ấy hơi dừng một chút, tiếp tục nói trước ánh mắt kinh hoàng của Ôn Hân Duyệt: “Pháp luật phán xử thế nào, nhà họ Ôn sẽ không can thiệp.”