Ôn Hân Duyệt hoàn toàn sững sờ, nhìn chằm chằm Ôn Lê An với vẻ không tin nổi.\n\n\nCô ta gần như cầu xin, hoang mang nói: “Anh, anh không quản chuyện này sao? Nếu em bị tạm giam, sẽ ảnh hưởng xấu đến nhà họ Ôn.”\n\n\nChu Như đứng bên cạnh cũng vô cùng kinh ngạc, bà ta vốn nghĩ Ôn Lê An đến là để đưa Ôn Hân Duyệt ra ngoài.\n\n\n“Lê An…” Chu Như khẽ gọi một tiếng.\n\n\nÔn Lê An vẫn không hề dao động, thậm chí còn nhìn Ôn Hân Duyệt với vẻ lạnh lùng: “Nếu thật sự cô biết hành động của mình sẽ mang lại ảnh hưởng gì cho nhà họ Ôn, thì trước khi làm những chuyện đó, cô nên biết điều gì nên làm, điều gì không nên làm.”\n\n\n“Rõ ràng là cô không biết. Hơn nữa, dù cô có cố ý hay không, nói với tôi cũng vô ích, trong lòng cô tự hiểu rõ.”\n\n\nGiọng điệu của Ôn Lê An không mang theo chút mong đợi nàoBởi anh ấy chưa từng trông mong gì vào Ôn Hân Duyệt.\n\n\nNhưng khi nghe vào tai Ôn Hân Duyệt, điều đó lại khiến cô ta đầy thất vọng, gần như không thể chịu đựng được.\n\n\nÔn Hân Duyệt gần như hét lên: “Nhưng, nhưng em mới là em gái ruột của anh mà!”\n\n\nÔn Lê An khẽ nhếch môi, cười một tiếng đầy ẩn ý, “Tôi chỉ có một người em gái thôi.”\n\n\nTiếng nói ấy rất nhẹ, rất khẽ, nhưng Ôn Hân Duyệt đang nhìn chằm chằm anh ấy lại nghe thấy rõ ràng. Cô ta hoảng sợ trợn to mắt: “Anh…”\n\n\nÔn Lê An không nói thêm gì nữa, chỉ lạnh lùng nói: “Tự mình suy nghĩ cho kỹ đi.”\n\n\nSau khi biết thái độ của Ôn Lê An, Chu Như gần như không dám lên tiếng.\n\n\nÔn Lê An quay người rời đi, phía sau là tiếng khóc thảm thiết của Ôn Hân Duyệt. Chu Như liếc nhìn, vội vàng nói đôi câu rồi chạy theo ra ngoài.\n\n\n“Lê An, Hân Duyệt nó…”\n\n\n“Nó là em gái của con, sao con có thể không quản nó chứ? Chỉ cần con nói một câu với Cục trưởng Chu, chuyện này lập tức có thể giải quyết, nó cũng không cần phải ở trong đó nữa.”\n\n\n“Một cô gái như nó, ở trong đó rất sợ hãi. Nó lớn đến vậy mà chưa bao giờ chịu ấm ức như thế này!”\n\n\n“Nó thật sự không cố ý, con gái với nhau dễ xảy ra xung đột, nếu nó thật sự phải ngồi tù, cuộc đời này coi như xong rồi!”\n\n\nÔn Lê An dừng bước, quay đầu lại, nhìn Chu Như với vẻ mặt không cảm xúc.\n\n\nChu Như bị ánh mắt ấy dọa cho im bặt, không dám nói thêm gì nữa.\n\n\nTừ trước đến nay bà ta vẫn luôn có chút sợ Ôn Lê An.\n\n\n“Nạn nhân thực sự trong toàn bộ sự việc này là ai, con gái ruột của bà rốt cuộc là Kỷ Sơ Tinh hay Ôn Hân Duyệt?”\n\n\n“Từ nhỏ nó chưa từng chịu thiệt thòi như vậy, chẳng lẽ Kỷ Sơ Tinh phải chịu nỗi nhục bị người ta vu khống sao?”\n\n\n“Nó là con gái dì, chẳng lẽ Kỷ Sơ Tinh không phải là con gái dì ư?”\n\n\n“Nó có thể được dì che chở, chẳng lẽ Kỷ Sơ Tinh không đáng được yêu thương?”\n\n\n“Nó bị hủy hoại cả đời, nếu không làm rõ chuyện này, chẳng lẽ cuộc đời của Kỷ Sơ Tinh sẽ không bị hủy hoại sao?”\n\n\nÔn Lê An liên tiếp đặt câu hỏi, khiến Chu Như không thốt lên lời.\n\n\nÔn Lê An lại nói thay cho Kỷ Sơ Tinh?\n\n\nChẳng lẽ là bà cụ nhà họ Ôn? Cũng phải, ba anh em nhà họ Ôn từ nhỏ đã chỉ thân thiết với bà cụ.\n\n\nNhưng…\n\n\n“Chuyện chẳng phải chuyện này đã được làm rõ rồi sao?” Chu Như rụt rè nói: “Hân Duyệt cũng biết lỗi rồi…”\n\n\nÔn Lê An khẽ cười nhạt, chỉnh lại cổ tay áo sơ mi, nhìn thẳng vào Chu Như: “Làm rõ là vì sự thật vẫn là sự thật, không phải vì vu khống và bôi nhọ chưa từng xảy ra. Nếu dì không nhìn nhận rõ điều này… hừ, người nhà họ Ôn, chưa bao giờ ngu ngốc đến vậy.”\n\n\nSắc mặt Chu Như tái nhợt, nhìn Ôn Lê An đầy sợ hãi.\n\n\nĐây là lần đầu tiên Ôn Lê An nói với bà ta những lời thẳng thừng như vậy, dù năm xưa khi bà ta lấy Ôn Hoa Minh, ba anh em nhà họ Ôn dù không thích đến mức không dự lễ cưới, nhưng cũng chỉ biểu hiện sự không hài lòng qua sắc mặt, chưa bao giờ nói những lời nặng nề như thế này.\n\n\nTrong lòng bà ta rất giận, nhưng không dám làm gì.\n\n\nTừ trước đến nay ở nhà họ Ôn, bà ta chưa từng dám làm phật lòng ba anh em Ôn Lê An, đây là người sẽ nắm quyền trong tương lai của nhà họ Ôn, dù bà ta có là vợ của Ôn Hoa Minh, cũng không dám đắc tội với Ôn Lê An.\n\n\nÔn Lê An thậm chí còn lười nhìn Chu Như thêm một lần nào nữa, tự mình rời đi.\n\n\nÔn Lê An không quan tâm đến chuyện của Ôn Hân Duyệt, Chu Như không còn cách nào khác, dù gì hai anh em họ cũng chỉ là anh em cùng cha khác mẹ, nhưng Chu Như thì không thể không quản.\n\n\nÔn Hân Duyệt là con gái của Ôn Hoa Minh, nếu bà ta với tư cách là vợ mà không quan tâm, khi Ôn Hoa Minh hỏi tới, bà ta sẽ không biết trả lời thế nào.\n\n\nChu Như chỉ còn cách tìm đến Kỷ Sơ Tinh.\n\n\nNhưng trước khi Kỷ Sơ Tinh rời khỏi nhà họ Ôn, không có điện thoại di động. Sau này dù cô có điện thoại nhưng số điện thoại là gì, làm thế nào để liên lạc với cô, Chu Như hoàn toàn không có bất kỳ cách nào.\n\n\nKhông còn cách nào khác, sau khi rời khỏi đồn cảnh sát, bà ta trước tiên liên hệ với luật sư, phải trả ra một khoản tiền lớn, mới mời được luật sư nổi tiếng ở Nam Thành - Luật sư Bào.\n\n\nNgười này từng hợp tác với nhà họ Ôn, được gọi là luật sư vàng của Nam Thành, từng nhận không ít vụ lớn và gần như chưa từng thất bại. Chu Như lấy danh nghĩa của Ôn Hoa Minh mời ông ta, nên vẫn có thể liên lạc được.\n\n\nLuật sư Bào lập tức đồng ý: “Con gái của Chủ tịch Ôn, tôi đương nhiên sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Nhưng trước đó, tôi muốn gặp người liên quan còn lại, nếu có thể giải quyết ổn thỏa trong hòa bình, đương nhiên là tốt nhất.”\n\n\nChu Như cũng có ý như vậy, dù đã mời luật sư nhưng Kỷ Sơ Tinh vẫn là người cần gặp.\n\n\nBà ta không biết Kỷ Sơ Tinh đang ở đâu, chỉ biết là cô sẽ đến trường học và đi đến Tây Hoa Đường.\n\n\nChu Như đến Tây Hoa Đường và quả nhiên gặp được Kỷ Sơ Tinh bên ngoài.\n\n\nBà ta rất thẳng thắn: “Tôi đến vì chuyện của Hân Duyệt.”\n\n\nKỷ Sơ Tinh nhìn bà ta một cái đầy quái lạ, rồi chẳng nói gì, đeo tai nghe tiếp tục đi về phía trước.\n\n\nChu Như tiếp tục chặn đường, nhẫn nhịn nói: “Tiểu Tinh, dù gì Hân Duyệt cũng là con của nhà họ Ôn. Nhà họ Ôn nhất định sẽ mời luật sư cho nó, nếu cô không muốn làm lớn chuyện, tốt nhất nên giải quyết chuyện này một cách riêng tư.”\n\n\nCuối cùng Kỷ Sơ Tinh cũng có chút phản ứng với lời nói của bà ta, ánh mắt bình tĩnh nhìn Chu Như.\n\n\nChu Như nghĩ rằng mình đã thuyết phục được Kỷ Sơ Tinh, lấy lại được khí thế: “Không giấu gì cô, nhà họ Ôn đã mời luật sư giỏi nhất ở Nam Thành. Nếu cô định truy cứu trách nhiệm của Hân Duyệt, sẽ không có kết quả tốt đâu. Đến lúc đó dù cô có nói với ba của Hân Duyệt, ông ấy cũng sẽ không tha cho cô. Nhân lúc còn có cơ hội, chuyện này tốt nhất là nên giải quyết riêng, hôm nay để Hân Duyệt ra ngoài đi.”\n\n\nKỷ Sơ Tinh ừ một tiếng, liếc mắt nhìn Chu Như: “Giải quyết riêng thế nào?”\n\n\nSau khi nhìn xung quanh, Chu Như đưa Kỷ Sơ Tinh đến một phòng trà ở đằng xa. Lúc này, Kỷ Sơ Tinh mới nhận ra, sau lưng Chu Như còn có một người đàn ông trung niên.\n\nĐối phương mỉm cười với cô, nhưng Kỷ Sơ Tinh vẫn giữ nguyên nét mặt thờ ơ.\n\n\nXấu quá, không muốn nhìn.\n\n\nTrước vẻ mặt có phần vô lễ của Kỷ Sơ Tinh, sắc mặt của luật sư Bào thay đổi, nhưng chẳng qua cũng chỉ là một cô bé, lại dám kiêu ngạo như vậy.\n\n\nKỷ Sơ Tinh ngồi xuống, Chu Như giới thiệu một cách không mấy tự nhiên: “Đây là luật sư Bào, luật sư nổi tiếng nhất Nam Thành, hiếm khi thất bại.”\n\n\nKỷ Sơ Tinh: “Ồ.”\n\n\nCô chẳng thèm nhìn Chu Như: “Vậy thì vẫn có lúc thua kiện chứ gì.”\n\n\nChu Như: “Cô!”\n\n\nSắc mặt của luật sư Bào hoàn toàn đen lại.\n\n\n“Kỷ tiểu thư, tôi khuyên cô đừng rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt. Ở Nam Thành, nếu đối đầu với tôi, cô sẽ không có cơ hội thắng. Tôi đã tìm hiểu kỹ về vụ việc lần này. Không cấu thành tội phỉ báng gì cả, muốn giúp Ôn tiểu thư rửa sạch tội danh, dễ như trở bàn tay. Hôm nay tôi có thể khiến cô ấy được thả ra. Còn cô, vì chút chuyện nhỏ này mà đắc tội với nhà họ Ôn, không phải là lựa chọn sáng suốt đâu.”\n\n\nKỷ Sơ Tinh vô cảm nhìn ông ta: “Vậy các người tìm tôi làm gì, cứ việc đưa Ôn Hân Duyệt ra ngoài đi.”\n\n\nChu Như bị cô làm cho mất hết kiên nhẫn, bà ta ra một tờ chi phiếu từ trong túi xách ra.\n\n\nTờ chi phiếu bị đặt mạnh xuống bàn: “ăm mươi vạn, cô chủ động giải thích với cảnh sát và rút đơn kiện.”\n\n\nKỷ Sơ Tinh bĩu môi: “Hóa ra Ôn Hân Duyệt chỉ đáng giá năm mươi vạn.”\n\n\nCô ta ngu ngốc như vậy mà còn đáng giá năm mươi vạn, vậy cô thông minh thế này, chắc chắn còn đáng giá gấp nhiều lần.\n\n\nNghĩ đến đây, tâm trạng của Kỷ Sơ Tinh cảm thấy không tệ lắm.\n\n\nNhưng trong mắt Chu Như, điều này lại giống như sự khinh bỉ trắng trợn.\n\n\nBà ta giận đến phát điên: “Năm mươi vạn mà cô còn chê ít à? Cô đừng được đằng chân lân đằng đầu. Đây đã là sự nhượng bộ lớn nhất của nhà họ Ôn rồi!”\n\n\nLuật sư Bào dường như không chịu nổi loại người không biết điều như Kỷ Sơ Tinh, cười khẩy: “Kỷ tiểu thư, tôi khuyên cô biết điểm dừng. Ở Nam Thành, muốn tìm được luật sư thắng nổi tôi, trừ khi cô mời được luật sư Uý Luật ở Bắc Thành. Năm mươi vạn đã là vượt quá giá trị của cô rồi.”\n\n\n“Ồ, nhà họ Ôn ở Nam Thành nghèo đến thế cơ à.” Một giọng nói uể oải vang lên từ phía sau.\n\n\nTheo giọng nói ấy, một thanh niên mặc vest bước vào phòng trà từ ngoài cửa. Kỷ Sơ Tinh chớp chớp mắt, thì thấy Phương Hà đang đẩy xe lăn của Bạc Nghiên Sâm tiến vào.\n\n\nNhưng hình như sắc mặt của Bạc Nghiên Sâm không được tốt cho lắm.\n\n\nĐột nhiên có người tiến vào, Chu Như sững người lại: “Cậu là ai, ai cho phép cậu vào đây?”\n\n\nTuy nhiên, khi bà ta nhìn thấy Bạc Nghiên Sâm đằng sau thanh niên đó, lập tức như bị nghẹn lời.\n\n\nThanh niên kia mang theo một nụ cười lạnh lẽo, đi vào, trước tiên nhìn Chu Như một cái, sau đó lại nhìn sang luật sư Bào.\n\n\nTrong ánh mắt kinh ngạc và không thể tin nổi của luật sư Bào, thanh niên kia chậm rãi giới thiệu: “Văn phòng Luật sư Hằng Tín tại Bắc Kinh, Uý Luật. Từ giây phút này trở đi, tôi là luật sư đại diện trọn đời của Kỷ Sơ Tinh. Có chuyện gì, xin hãy trực tiếp trao đổi với tôi.”