Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
“Được, đương nhiên được, không chỉ thả Tạ Vĩnh Nhi đi, cho dù là thả cả ngươi đi cũng được, hai người có thể cùng nhau sống tự do tự tại, cưỡi ngựa phi nước đại cùng nhau hưởng thụ cuộc sống phồn hoa.”
Tiêu Thiêm Thái: "... Ta không có...”
Tiêu Thiêm Thái: “Cảm ơn nương nương.”
Tiêu Thiêm Thái đi bốc thuốc.
Dữu Vãn Âm nhìn mảnh ruộng đầy tuyết, nghe thấy tiếng bước chân đến gần phía sau, hơi nghiêng đầu: “Tiêu tiên sinh rất lợi hại, chắc là có thể kéo dài thọ cho ông ấy thêm vài tháng.”
Nhĩ Lam: “Ừm.”
Hai người đồng thời chìm vào im lặng, đứng cạnh nhau nhìn mảnh tuyết trống trải.
Dữu Vãn Âm nhỏ giọng hỏi: “Sầm đại nhân có biết tỷ tỷ là nữ không?”
Đây là lần đầu tiên nàng nói rõ sự thật này.
Nhĩ Lam bình tĩnh lắc đầu: "Ông ấy chỉ coi ta là bạn tốt.” Nàng ta tự giễu cười một tiếng: "Ông ấy đã như vậy rồi, tại sao phải để ông ấy thêm phiền não chứ.”
Dữu Vãn Âm nghe ra điều gì đó, có chút kinh ngạc: “Tỷ tỷ đối với ông ấy...”
Nhĩ Lam không phủ nhận: “Tâm tư của ta là chuyện của ta.”
Nàng ta dường như nhận ra nỗi buồn của Dữu Vãn Âm, cười xoa đầu nàng.
Nhĩ Lam cao ráo, giữa đôi lông mày toát ra vẻ anh hùng, giả nam nhân cũng không hề khác biệt. Lúc này nói nhỏ, mới lộ ra giọng nói của nữ nhân: “Ta sinh ra trong gia đình thương gia, lúc nhỏ có danh thần đồng, đã nhìn qua là bao giờ không quên. Phụ mẫu gia cảnh giàu có, cũng cho ta đi học cùng huynh đệ. Đến năm mười lăm tuổi, ta mới phát hiện thân là nữ nhân, đọc thêm bao nhiêu sách thánh hiền cũng vô dụng, ta vẫn phải gả cho một người nam nhân ngu ngốc...”
Dữu Vãn Âm ngẩn ra, không ngờ nàng ta đã từng kết hôn.
Nhưng nghĩ lại, Nhĩ Lam trông có vẻ hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, ở thời đại này, thêm vài năm nữa đã có thể làm bà nội rồi.
Nhĩ Lam: “Sau đó chồng ta lại chết, ta ở nhà góa bụa, trở thành chủ đề bàn tán của hàng xóm láng giềng. Bọn họ nếu một ngày không có chuyện gì để nói, thì sẽ nói xem ta có phải lại ăn mặc lòe loẹt, nhìn người nam nhân nào nhiều hơn một lần hay không. Cuối cùng vào một đêm khuya, ta nhảy xuống sông, nghĩ rằng nếu không thể bơi đến bờ bên kia, ta sẽ chết trong sông.”
“Ta đã bơi qua được. Cho nên ta tiếp tục đi về phía trước, không bao giờ quay đầu lại. Đi mãi đi mãi, đến kinh thành, gặp được các muội, vào Hộ bộ, làm rất nhiều chuyện...”
Nàng ta hít một hơi không khí lạnh buốt: “Đợi đến khi tình hình ổn định, thiên hạ thái bình, cũng là lúc ta rút lui.”
Dữu Vãn Âm biết còn giả vờ hỏi: “Tại sao?”
“Muội có thể nhìn ra ta là nữ nhân, người khác sớm muộn cũng sẽ nhìn ra. Chi bằng đợi đến lúc bị người khác khiển trách, không bằng rút lui khi còn trên đỉnh vinh quang, rồi tìm một nơi non nước hữu tình sống hết quãng đời còn lại. Trải qua một lần này, ta rốt cuộc cũng coi như đã sống, đã yêu, không còn gì nuối tiếc.”
Nhĩ Lam quay đầu nhìn Dữu Vãn Âm: “Thật ra, Uông huynh, Sầm huynh nhất định cũng không nuối tiếc. Cho nên đừng buồn nữa, Vãn Âm.”
Tiêu Thiêm Thái muốn ở lại sắc thuốc, nhưng Dữu Vãn Âm sợ Hạ Hầu Đạm lo lắng, bèn để hắn ta ở lại chỗ Sầm Cẩn Thiên, tự mình hồi cung trước.
Cũng may nàng quyết định như vậy.
Xe ngựa đi được nửa đường, bên ngoài truyền đến giọng nói của ám vệ: “Nương nương, phía sau có người theo dõi.”
“Là người do bệ hạ phái tới sao?” Đây là phản ứng đầu tiên của Dữu Vãn Âm.
Ám vệ: “Không phải. Kẻ đến không có ý tốt, chúng ta phải nhanh chóng quay về.”
Xe ngựa đột nhiên tăng tốc độ, phi nhanh một đoạn, lại đột ngột dừng lại. Dữu Vãn Âm lao người về phía trước, đập vào thành xe.
Bên ngoài truyền đến tiếng đánh nhau hỗn loạn, ám vệ thấp giọng quát: “Thích khách!”
Tiếng ngựa hí. Người đến đã chém đứt dây kéo xe ngựa trong trận hỗn chiến, những con ngựa sợ hãi bỏ chạy, bỏ lại xe ngựa của Dữu Vãn Âm trong vòng vây.
Trong xe rung lắc một hồi, Dữu Vãn Âm miễn cưỡng ổn định thân hình, chạm vào khẩu súng ở trong tay áo, giơ tay vén một góc rèm lên nhìn trộm ra bên ngoài.
Sắc trời đã tối, bách tính trên đường sớm đã tháo chạy hết. Có hơn mười người đến, đầu tóc rối bù giống như là côn đồ, nhưng mà chiến đấu cùng ám vệ đã được huấn luyện bài bản, lại hoàn toàn không rơi vào thế yếu, còn chặn đứng tất cả đường chạy trốn của nàng.
Là vì nàng mà tới.
Nàng tính toán không chu toàn rồi, nhân lực mà nàng mang theo cũng hoàn toàn không đủ, không nghĩ tới đối phương sẽ kiêu ngạo đến mức trắng trợn giết người bên đường.
Nếu như bản thân chết ở nơi này, Hạ Hầu Đạm sẽ phản ứng như thế nào?
Ám vệ người ít không địch lại nhiều, tạm thời việc có thể làm, chính là để cho người vượt qua vòng phòng ngự chạy lên xe ngựa. Người đến đã chém ngã phu xe: "xoẹt” một tiếng xé toạc tấm rèm xuống, hắn nhảy vào trong xe, nhìn thấy Dữu Vãn Âm liền giơ đao lên chém về phía nàng!
Đầu óc Dữu Vãn Âm trống rỗng, theo phản xạ có điều kiện rút tay lại vào trong tay áo cầm lấy súng.
Thân hình của đối phương giống như ngừng lại trong giây lát, hướng mắt xuống dưới, tầm mắt di chuyển theo tay của nàng.
Dữu Vãn Âm đã lấy súng ra, nhắm vào đầu của hắn.
Ngay tại thời điểm ngàn cân treo sợi tóc này, nàng dừng lại một cách kỳ lạ.
Không đúng.
Lúc này nàng ngừng lại, đối phương vậy mà cũng cứng đờ theo nàng, thậm chí nửa đường thu đao đặt ngang trước ngực, đó là một động tác phòng vệ theo nhận thức.
Không đúng!
Suy nghĩ này còn chưa hoàn toàn thành hình, phản ứng của cơ thể nàng còn nhanh hơn so với suy nghĩ, giống như là từ mấy lần tìm được đường sống trong chỗ chết đã luyện được bản năng kỳ diệu, cơ bắp căng cứng, đột ngột dừng động tác bóp cò súng.
Một giây tiếp theo, âm thanh xé toạc không khí truyền đến, một mũi tên đẫm máu xuất hiện từ giữa ngực người đó.
Súng của Dữu Vãn Âm lại một lần nữa trượt vào trong tay áo.
Đôi mắt của thích khách trước mặt hung bạo nhìn nàng chằm chằm, lắc lư một lúc, rồi ngã xuống.
Hắn ta ngã xuống, cửa xe không còn vật che chắn nữa. Dữu Vãn Âm vẫn còn thở hổn hển, nhìn rõ người đứng bên ngoài xe.
Hạ Hầu Bạc một thân bạch y, mái tóc dài buộc nửa chừng, ngọc thụ lâm phong đứng trên đường, cầm chặt một cây cung chạm khắc trong tay. Hiển nhiên mũi tên vừa rồi chính là y bắn ra.
Hạ Hầu Bạc cũng nhìn thấy rõ người trong xe.
Nàng mặc y phục của nam nhân, hai tay không có gì, sợ tới mức sắc mặt trắng bệch.
Bốn mắt nhìn nhau, chỉ một ánh mắt, Dữu Vãn Âm liền biết Đoan Vương đã xuyên qua lớp ngụy trang này mà nhận ra nàng— hay nói đúng hơn, trước khi ra tay y sớm đã biết trong xe là nàng.
Giọng nói của Hạ Hầu Bạc bình tĩnh: “Kẻ điên nào trong mắt không có vương pháp, thế mà dám làm người bên đường bị thương?” Y phân phó thuộc hạ: “Bắt tất cả lại, mang thi thể ở trên xe kia kéo xuống, chớ để vị công tử này sợ hãi.”
Thuộc hạ của y nhận lệnh trợ trận, giúp đỡ ám vệ của Dữu Vãn Âm, giải quyết triệt để nhóm “kẻ điên” kia. Sau đó y đi tới trước xe kéo thi thể đi, lại cung kính đỡ Dữu Vãn Âm xuống xe.
Dữu Vãn Âm: “... Đa tạ Đoan Vương điện hạ cứu giúp.”
Hạ Hầu Bạc giả vờ như không quen không biết, cười nói: “Công tử nhận ra bản vương? Tục ngữ nói giúp người giúp đến cùng, xe ngựa của công tử hỏng rồi, trước mắt sắc trời đã tối, không bằng để bản vương chở ngươi một đoạn đường.”