Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
À, thì ra là như thế.
Ý nghĩ lóe lên như tia chớp trong đầu Dữu Vãn Âm, đến lúc đó cuối cùng cũng kết thúc.
Lúc nãy biểu hiện của thích khách đó, giống như là đã sớm đoán được nàng có giấu vũ khí, hơn nữa còn đề phòng đối với uy lực của vũ khí này.
Nhưng mà làm sao hắn biết nàng có súng? Dấu vết mà viên đạn của nàng để lại trên đời này chỉ có một, là ở trên núi Bắc Sơn, mà lúc ấy nàng rõ ràng đã cải trang…
——Bắc Sơn.
Ai có thể hao tâm tổn trí đi lên Bắc Sơn điều tra dấu viết? Dù có nhìn thấy vết đạn, người bình thường cùng lắm cũng chỉ nghi ngờ tới Hạ Hầu Đạm, ai có thể nghĩ rằng cái dấu vết đó có thể liên quan đến một cung phi như nàng?
Đáp án đang đứng ngay trước mắt nàng, khẽ mỉm cười với nàng.
Hạ Hầu Bạc chỉ về hướng xe ngựa của mình: “Công tử, mời.”
Đây là một vở kịch lớn tự biên tự diễn. Giết nàng và cứu nàng, đều là do Đoan Vương sắp xếp.
Bọn họ rõ ràng không phải muốn mạng của nàng, nếu không cũng không cần quanh quẩn một vòng lớn như vậy, trực tiếp chém chết nàng liền xong việc. Nếu như nàng không đoán sai, toàn bộ vở kịch này đều là vì uy hiếp nàng ra chiêu bảo vệ bản thân, để thăm dò nàng có mang theo vũ khí hay không, và vũ khí này có bí mật gì.
Đoan Vương đang thăm dò nàng, cũng là đang thăm dò con át chủ bài của Hạ Hầu Đạm.
Nhưng cho đến nay, y vẫn chưa thể thăm dò ra.
Dữu Vãn Âm cười cười: “Vậy phải làm phiền điện hạ rồi.”
Nàng nhanh chóng trao đổi ánh mắt với ám vệ, đưa mắt ra hiệu bọn họ không được làm bừa, rồi ung dung leo lên xe của Đoan Vương.
Xe ngựa từ từ lăn bánh, Hạ Hầu Bạc ngồi bên cạnh Dữu Vãn Âm, cười hỏi: “Nhà của công tử ở đâu?”
“Điện hạ nói đùa rồi.” Dữu Vãn Âm trực tiếp tỏ rõ thái độ: “Nhờ ngài đưa Vãn Âm về cung.”
Hạ Hầu Bạc cũng không tiếp tục giả vờ: “Vãn Âm không bị thương quả là vô cùng may mắn, may sao ta vừa khéo ở gần đây, nghe thấy tiếng động kịp thời chạy tới.” Y nhìn nàng một cách ân cần: “Gần đây trong thành rất loạn, sao nương nương lại xuất cung vào lúc này?”
Dữu Vãn Âm: “... Có một thần tử bị bệnh, vừa vặn trong nhà ta có một tiểu muội chưa xuất giá có tình cảm với hắn, nhờ ta đi thăm. Ta liền lấy lý do thăm bệnh, nói với bệ hạ muốn xuất cung. Hắn gần đây không biết vì sao đối xử với ta rất tốt, liền đồng ý.”
Che giấu là vô dụng, đối phương có thể bám theo nàng đến đây, liền có thể tra nàng đã đi đến nơi nào, nàng chỉ có thể nói qua loa về cuộc gặp của nàng với Sầm Cẩn Thiên.
Hạ Hầu Bạc nắm được điểm mấu chốt: “Nương nương nói với hắn như vậy… Thật ra lại không phải sao?”
Bắt đầu từ vừa rồi, trong lòng Dữu Vãn Âm luôn có một nghi vấn: Hạ Hầu Bạc hoàn toàn có thể nhanh chóng giết nàng, lại từ thi thể của nàng tìm kiếm câu trả lời mà y muốn. Nhưng y lại thà đâm sau lưng mấy thủ hạ, cũng không động đến nàng.
Vừa rồi một màn kia xảy ra ở trên đường lớn, còn kéo dài lâu như vậy, Hạ Hầu Đạm chắc chắn đã nghe nói rồi, nói không chừng đã phái người đuổi theo. Chiếc xe ngựa này dễ thấy như thế, muốn lặng lẽ đem nàng trói đến nơi khác cũng không thể. Nói như vậy, Hạ Hầu Bạc thật sự định đưa nàng về cung bình an vô sự sao?
Vì sao?
Dữu Vãn Âm nếu như không biết rõ bản tính của Hạ Hầu Bạc, đối với ánh mắt dịu dàng thắm thiết của y, rất khó để không đổ.
Nhưng nàng đã quá rõ người này là loại cáo già nào rồi.
Đầu tiên loại trừ lựa chọn y có tình cảm với mình.
Nàng nhanh chóng phân tích trong lòng: Nàng và Hạ Hầu Đạm chỉ cần ra khỏi cửa lớn tẩm điện, liền luôn kiên trì diễn tiết mục truy thê hỏa táng tràng, Hạ Hầu Đạm rất mực bao dung, mà nàng thì lúc gần lúc xa, cũng chính là nói ở trong mắt cung nữ bình thường, mối quan hệ của bọn họ cũng không có thân thiết như vậy.
Bên trong tẩm điện không biết đã trải qua bao nhiêu lần tàn sát đẫm máu, những người còn lại đều là những người sẽ không để lộ bí mật.
Nếu như Hạ Hầu Bạc thật sự biết “thiên nhãn” của nàng đã giúp Hạ Hầu Đạm bao nhiêu, còn làm điều thừa thãi như đến thăm dò sao?
Cho nên, y không biết. Nói không chừng y thậm chí còn chưa từ bỏ việc lôi kéo nàng.
Nghĩ đến đây, Dữu Vãn Âm chậm rãi lộ ra vẻ mặt buồn rầu: “Quả thực, ta chỉ là ở trong cung không chịu nổi nữa, muốn ra ngoài khảo sát tuyến đường, chuẩn bị sau này tìm cơ hội bỏ trốn ra khỏi thành.”
Hạ Hầu Bạc hơi nhướng mày: “Bệ hạ không phải phu quân của nương nương sao?”
Dữu Vãn Âm cười khổ: “Bệ hạ thích ta, hay là thiên nhãn lúc linh lúc không linh đó của ta, chắc hẳn trong lòng điện hạ cũng hiểu rõ. Thần tiên các người đánh nhau, tiểu quỷ chúng ta gặp họa. Chuyện cho tới bây giờ, ta đối với chàng đã không còn nhung nhớ, chỉ muốn nhảy ra khỏi nơi nguy hiểm này, bình an sống hết quãng đời còn lại.”
Hạ Hầu Bạc nhìn nàng một cách kinh ngạc: “Trong lòng ta hiểu?” Trong mắt y hiện lên một tia tức giận: “Ta và hắn không giống nhau. Vãn Âm, nương nương sợ như vậy, vì sao không tới tìm ta?”
Dữu Vãn Âm: “...”
Lựa chọn sai lầm kia rục rịch lộ ra, lại lần nữa bị nàng xóa sạch đi.
Diễn xuất này, đặt ở hiện đại cũng có thể lấy được giải ảnh đế. Cũng không biết Hạ Hầu Đạm đối đầu với y ai sẽ thắng.
Hạ Hầu Đạm... Hạ Hầu Đạm bây giờ đang làm cái gì? Liệu hắn sẽ không giữ được bình tĩnh, phái người chặn xe ngựa của Đoan Vương? Tình hình bây giờ bấp bênh nguy hiểm, bất kỳ một đốm lửa nhỏ nào đều có thể sớm châm ngòi chiến tranh, mà họ thì vẫn chưa sắp xếp xong xuôi…
Dữu Vãn Âm dùng đầu ngón tay véo vào lòng bàn tay của bản thân một cái. Nàng muốn ổn định Hạ Hầu Bạc.
Nàng nhắm mắt lại, cẩn thận vận dụng hết diễn xuất một đời trước mặt ảnh đế, buồn bã nói: “Vãn Âm ở trước mặt điện hạ, tự biết không thể so sánh với Tạ tần.”
Cũng không biết diễn xuất như thế nào, có thể hiện ra được việc đối với vòng xoáy tranh đấu cuộn trào mãnh liệt kia hoàn toàn không biết gì, trong đầu hoàn toàn chỉ có tình cảm yêu đương ngu ngốc hay không.
Hạ Hầu Bạc: “...”
Hạ Hầu Bạc cười: “Vãn Âm không có dùng thiên nhãn nhìn thấy sao?”
Dữu Vãn Âm: “Nhìn thấy cái gì?”
Nàng đợi đối phương nói: “Tạ Vĩnh Nhi phản bội ta”, lại nghe được một câu nói ngoài dự tính: “Nhìn thấy tương lai của ta.”
Dữu Vãn Âm: “?”
“Tạ Vĩnh Nhi đã từng nói, nương nương dự đoán ta sẽ vượt qua cơn sóng dữ, bắt đầu thời hoàng kim, công danh ghi vào sử sách.” Hạ Hầu Bạc nhìn thẳng vào mắt nàng: “Lời nương nương nói là sự thật sao?”
Tim Dữu Vãn Âm đập thình thịch.
Là lựa chọn cho cái chết.
Nếu nàng nói "phải", chẳng khác nào tặng không sĩ khí cho Hạ Hầu Bạc, còn có thể khiến bản thân khả nghi hơn– biết rõ đối phương sẽ thắng, vì sao chậm trễ không đến nhờ vả y?
Nếu nàng nói “không phải” hoặc “là không thấy”, Hạ Hầu Bạc có tin hay không không nói, bản thân nàng có thể bình an xuống được chiếc xe này hay không lại là một chuyện khác.
Hạ Hầu Bạc: “Hửm?”
Dữu Vãn Âm không còn thời gian suy nghĩ kĩ, buột miệng nói ra: “Trước kia thực sự không thể tiên đoán, chỉ là tư tâm hướng về điện hạ, cho nên mới dùng mật tín vì điện hạ bày mưu tính kế. Mấy ngày qua, ta ngược lại mơ thấy khung cảnh điện hạ được tất cả mọi người triều bái. Nhưng ở trong khung cảnh đó, người bên cạnh điện hạ cũng không phải là ta.”