Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
“Ồ? Không phải nương nương, lẽ nào là Tạ Vĩnh Nhi?” Hạ Hầu Bạc đường như cảm thấy không có căn cứ.
Nói Tạ Vĩnh Nhi lại càng không đúng, y hiện tại đã coi Tạ Vĩnh Nhi kẻ phản bội, vừa nghe lời này liền biết là nói dối. Dữu Vãn Âm trong lòng cảm thấy Tạ Vĩnh Nhi thật đáng thương, trên mặt lại lộ ra vẻ nghi ngờ: “Hình như cũng không phải Tạ tần. Nữ tử kia bộ dạng có chút giống Tạ tần, nhưng mà trẻ tuổi hơn. Lại có chút giống Tiểu Mi, nhưng càng đoan trang xinh đẹp hơn. Ánh mắt điện hạ nhìn chằm chằm nữ tử đó, là việc ta chưa bao giờ nghĩ tới.”
Lời này vừa nói ra, Hạ Hầu Bạc liền không nói nên lời.
Bản thân Dữu Vãn Âm nghĩ lại một chút, đột nhiên nhận ra bản thân vậy mà chó ngáp phải ruồi trả lời rất tốt. Đáp án này trực tiếp chặn đứng mọi sự chất vấn của Hạ Hầu Bạc, còn giải thích hợp lý hành động lúc trước của nàng.
Vì sao không chấp nhận hoàng đế, ngược lại trong lòng muốn trốn chạy? Bởi vì thấy trước hoàng đế sẽ thất bại.
Vì sao rõ ràng thích Đoan Vương, nhưng mà lại chậm trễ không tìm y cầu xin được che chở? Bởi vì trong tương lai của y không có vị trí của nàng.
Nàng có vũ khí gì? Nàng có thể giúp đỡ hoàng đế sao? Đương nhiên không thể, nàng chỉ là một con cá trong chậu bị liên lụy, một tấm bia đỡ đạn đáng thương.
Dữu Vãn Âm, được!
Hạ Hầu Bạc đang nhìn nàng, mỉm cười đầy thích thú.
Hạ Hầu Bạc: “Trả lời rất tốt.”
Dữu Vãn Âm có tật giật mình: “Là nói thật.”
“Nói thật sao? Vậy chỉ có thể nói giấc mơ của nương nương sai rồi.” Hạ Hầu Bạc vẻ mặt thờ ơ, lộ ra mấy phần kiêu ngạo: “Ta kiếp này sẽ không kề vai sát cánh với bất kỳ nữ tử nào, nếu thực sự phải có một người, cũng chỉ có thể là nương nương.”
Dữu Vãn Âm: “?”
Lựa chọn sai lầm của cái tên âm hồn bất tán kia xảy ra lần thứ ba.
Không thể nào không thể nào, cháu trai này sẽ không thật sự để ý chứ?
Chuyện này không giống phong cách của y, nhưng nghĩ kĩ thì không phải không có dấu vết để theo dõi, ở trong《Ác quỷ sủng phi》, y làm nam chính cùng Tạ Vĩnh Nhi yêu hận dây dưa nhiều chương như vậy, căn bản nhìn không ra bộ dáng cáo già. Trong 《Đông Phong Dạ Phóng》, y lại vừa gặp đã yêu Dữu Vãn Âm, dường như thật sự là yêu thật lòng.
Chẳng nhẽ người này trong thiết lập nhân vật thật sự có một mục “tình cảm” này? Nhưng nếu thật sự có tình cảm, lại làm sao có thể đối xử tàn nhẫn với Tạ Vĩnh Nhi như vậy?
Dữu Vãn Âm đang đấu tranh nội tâm, đột nhiên Hạ Hầu Bạc nắm lấy tay của nàng.
Dữu Vãn Âm giật ra như bị điện giật, năm ngón tay của y lại đột nhiên siết chặt, tay của người tập võ giống như kìm sắt, khiến cho nàng không có cách nào di chuyển.
Dữu Vãn Âm giọng khàn khàn: “Điện hạ!”
“Nương nương đang run rẩy.” Hạ Hầu Bạc tiến gần về phía nàng hơn, giọng dịu dàng: “Vãn Âm đừng sợ ta như thế.”
“Ta…” Dữu Vãn Âm liều mạng ổn định hô hấp: “Vãn Âm chỉ là không hiểu, trên người ta có cái gì đáng giá để điện hạ coi trọng. Nói đến tướng mạo phong thái ta không bằng cô nương trong giấc mơ đó, nói về tài năng, ta không bằng Tạ tần, đến cả thiên nhãn, không phải điện hạ cũng đã tự mở rồi sao, huống hồ Tạ tần cũng…”
Xe ngựa đến đâu rồi? Với tốc độ này, nên gần đến hoàng cung rồi chứ? Súng trong tay áo nàng liệu có rơi ra không? Nếu chuyện đó thực sự xảy ra, nàng có khả năng nhanh chóng giết y sao?
Hạ Hầu Bạc đưa một ngón tay lên môi của nàng, ngăn lời nói của nàng: “Nương nương là tốt nhất, từ lúc bắt đầu ta đã biết.”
Dữu Vãn Âm không tự chủ được lùi về phía sau: “Ta thật sự không phải.”
Hạ Hầu Bạc truy xét đến cùng, càng lúc càng gần, quấn lấy sợi tóc của nàng: “Vậy tại sao bệ hạ lại tìm nương nương?”
…
Dữu Vãn Âm trong nháy mắt hoàn toàn ngơ ngác.
Câu nói này là có ý gì? Sao nàng đột nhiên không thể theo kịp rồi?
Nàng hoang mang chưa bao giờ thật như thế, Hạ Hầu Bạc lại cúi đầu nở nụ cười: “Đừng giả vờ, ta luôn luôn chờ nương nương, từ rất lâu rất lâu rồi…”
Nói chính xác hơn, là từ một đêm khuya nhiều năm trước, giờ sửu.
Hạ Hầu Bạc lẳng lặng trốn trong bóng cây, nghe âm thanh run rẩy của tiểu cung nữ cách đó không xa: “Nô tỳ… Nô tỳ hầu hạ trong cung điện gần đó, thường xuyên từ xa nhìn thấy một bóng người quanh quẩn một chỗ, lại thấy bụi hoa kia hình dạng kỳ dị, lòng sinh ra tò mò, liền đào…”
Mỗi một chữ nàng ta nói, đều là do Hạ Hầu Bạc dạy.
Khi đó y là một thiếu niên, thái tử Hạ Hầu Đạm chỉ là một đứa trẻ. Y biết mẫu hậu của Hạ Hầu Đạm hại chết mẫu thân của mình, cũng biết sở dĩ mình ngày ngày phải đến ngự thư phòng chịu đòn chịu nhục, là bởi vì tiểu thái tử tính tình thất thường chỉ đích danh muốn một người bạn.
Đổi lại là thứ tử bình thường, có lẽ sẽ quên đi tôn nghiêm, nịnh hót lấy lòng, chỉ cầu đối phương bỏ qua cho bản thân.
Nhưng Hạ Hầu Bạc từ nhỏ đã không giống.
Y mỗi ngày đều đang nghĩ cách làm sao giết Hạ Hầu Đạm.
Cố ý quan sát, y dần dần phát hiện tiểu thái tử này cử chỉ quái dị, có lúc sẽ giống như bị ai đó nhập vào, không nhận ra vật bình thường trên đời này, lại nói ra một số lời lẩm bẩm kì lạ. Nhưng người này phản ứng rất nhanh, chỉ cần lộ ra một chút sơ hở, liền lập tức che đậy như không có chuyện gì xảy ra.
Hạ Hầu Bạc bắt đầu theo dõi tiểu thái tử, phát hiện hắn mỗi ngày đều loanh quanh cạnh bụi cây ông lao tìm kiếm gì đó.
Sau khi tiểu thái tử đi, Hạ Hầu Bạc đào đất lên, đào ra một mảnh giấy viết chữ.
Tiểu cung nữ: “Tờ giấy kia kiểu chữ kỳ lạ, ý nghĩa không rõ, nô tỳ cho rằng… cho rằng là thị vệ nào đó không biết chữ... Nô tỳ đáng chết!”
Trong đêm yên tĩnh, Hạ Hầu Bạc nghe thấy giọng nói của tiểu thái tử mang theo tuyệt vọng: “Đừng diễn nữa, cô là sợ tôi hại cô phải không? Tin tôi, chúng ta là đồng loại.”
Đồng loại.
Đồng loại cái gì?
Hạ Hầu Bạc trầm tư suy nghĩ, cuộc trò chuyện cách đó không xa vẫn đang tiếp tục.
“Tôi… Tôi ở thế giới này chỉ có cô… Cô thật sự không phải?”
“Không phải… Gì?”
“Không có gì. Bây giờ ngươi biết bí mật của ta rồi.”
Hạ Hầu Bạc nhìn ra ngoài qua kẽ hở của lá cây, nhìn tiểu cung nữ kia giãy dụa kịch liệt, dần dần kiệt sức, cuối cùng hoàn toàn bất động.
Cho dù sau khi trưởng thành xuất cung xây phủ, Hạ Hầu Bạc cũng chưa bao giờ quên cuộc đối thoại thần bí đêm đó.
Hoàng đế có một bí mật lớn. Nhưng nếu nói hắn thiên phú dị bẩm, lại nhìn không ra. Hắn những năm này từ đầu đến cuối giống như con thú bị mắc kẹt, bị thái hậu coi như con rối tùy ý sắp đặt, còn bị hành hạ đến càng ngày càng điên.
Hạ Hầu Bạc suy đoán, hắn luôn tìm một “đồng loại” quan trọng. Mà một khi tìm được đồng loại kia, hoàng đế sẽ làm ra loại chuyện gì đây?
Hạ Hầu Bạc lúc rảnh rỗi nhớ tới vấn đề này, sẽ tự cười nhạo chính mình, cảm thấy bản thân quá đa nghi rồi. Hoàng đế tám phần chỉ là đầu óc có vấn đề mà thôi.
Cho đến ngày đó, y ở trong cung yến, phát hiện bên người Hạ Hầu Đạm có thêm một sủng phi, xinh đẹp như đào lý, ánh mắt linh động rực rỡ.