Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Trước khi Dữu tiểu thư vào cung, y đã gặp qua, trêu đùa qua, quay đầu liền quên rồi.
Nhưng nữ nhân ánh mắt sắc bén trong cung yến kia, không hiểu sao lại khiến y cảm thấy xa lạ. Giống như là thay da đổi thịt, lại giống như… bị thứ gì đó nhập vào.
Y mơ hồ cảm thấy được, nàng cùng Hạ Hầu Đạm, quả thực là đồng loại.
Trong lúc nhất thời, Hạ Hầu Bạc cảm thấy thật chán nản. Y từ khi còn nhỏ đã rất thông mình, sau nhiều khó khăn lại càng trở nên mạnh mẽ hơn, từ đầu đến cuối tin chắc bản thân cuối cùng sẽ đứng trên đỉnh cao, nắm giữ ngàn dặm giang sơn, nhật nguyệt tinh thần. Sự xuất hiện của Dữu Vãn Âm tựa như một tín hiệu không lành, y chưa lý giải được ý nghĩa của nó, nhưng theo bản năng tâm trạng trầm xuống.
Sau đó Tạ Vĩnh Nhi tiếp cận y, kiên định nói cho y biết, mình có thể biết trước tương lai, mà y mới là người được chọn, vấn đỉnh thiên hạ chỉ là chuyện sớm muộn.
Hạ Hầu Bạc đối với tiên đoán này rất hài lòng, bởi vì y căn bản chính là muốn như vậy.
Nhưng mà nghe lời nói của nàng ta, trong đầu y lại hiện ra một suy đoán. Sau khi gián tiếp tìm thấy một số bằng chứng, y âm thầm hẹn gặp mặt Dữu Vãn Âm, dùng lời nói lừa gạt nàng: “Nương nương rốt cuộc là ai? Bệ hạ, Tạ Vĩnh Nhi lại là ai?”
Phản ứng của Dữu Vãn Âm đã chứng minh suy đoán của y là đúng: Ba người bọn họ thực sự là đồng loại.
Từ sau đó, trong lòng y nhiều thêm một nút thắt.
Đều là người đã mở thiên nhãn, Tạ Vĩnh Nhi đối với y một lòng một dạ, Dữu Vãn Âm lại chậm trễ không rời khỏi hoàng đế. Hai nữ nhân này có vẻ ngang sức ngang tài, nhưng Hạ Hầu Bạc không quên, hoàng đế lúc đầu là chọn Dữu Vãn Âm.
Bắt đầu từ năm bảy tuổi bị cung nhân túm lỗ tai mắng “thứ thấp kém”, bất cứ thứ phẩm rẻ tiền nào đều chỉ sẽ khiến y buồn nôn.
Nàng là tốt nhất.
Thứ mà y muốn đều phải là thứ tốt nhất.
Giờ phút này, cái cổ nhỏ nhắn mảnh khảnh của Dữu Vãn Âm rất gần với mũi y, mỏng manh đến mức y gần như có thể nhìn thấy rõ mạch máu. Nàng cắn chặt răng, giống như mấy lần gặp mặt trước, trong mắt tràn đầy sợ hãi và phòng bị.
“Vãn Âm.” Hạ Hầu Bạc dùng giọng nói thủ thỉ: “Cho nương nương một cơ hội cuối cùng, đứng bên cạnh ta, toàn bộ đều là của nương nương.”
Dữu Vãn Âm giống như bị đông cứng, không nhúc nhích tí nào.
Hạ Hầu Bạc cúi đầu, hôn nhẹ lên cổ của nàng: “Làm sao?”
Vài giây sau, xe ngựa dừng lại.
Thuộc hạ của y nói từ bên ngoài cửa sổ: “Điện hạ, con đường phía trước bị hàng chục tên cấm quân chặn lại. Nhưng bọn họ vẫn chưa rút vũ khí ra.”
Hạ Hầu Bạc chế nhạo nói: “Bệ hạ đến bắt người rồi.”
Dữu Vãn Âm: “... Ta bị tập kích bên đường, bệ hạ phái người tới cũng là hợp tình hợp lý.” Nàng liếc mắt nhìn y cầm tay mình, dùng giọng bình tĩnh dàn xếp ổn thỏa: “Điện hạ, cuộc trò chuyện hôm nay, sau khi xuống xe ta sẽ quên, sẽ không nhắc đến với người khác.”
Hạ Hầu Bạc bị nàng dùng ánh mắt nhắc nhở, lại vờ như không biết, vẫn không buông tay nàng: “Ồ, nói như vậy, là không nghĩ đến ta?”
Bên ngoài xe, phía xa có người to giọng nói: “Bái kiến Đoan Vương điện hạ. Điện hạ là người đã cứu Dữu phi nương nương sao?” Giọng điệu đó cấm quân, giống như là đang giục y đưa người xuống xe.
Dữu Vãn Âm vẻ mặt đáng thương nhìn y: “Vãn Âm thân như bèo lay động theo gió, có thể được điện hạ thật lòng đối xử, sao lại không cảm động? Nhưng trước mắt cấm quân đã ở bên ngoài, thật sự không phải lúc nói những chuyện này, điện hạ nếu như không ghét bỏ, chúng ta có thể tiếp tục dùng mật tín trao đổi, được không?”
Hạ Hầu Bạc buông lỏng từng ngón tay, dịu dàng nói: “Được. Nương nương cẩn thận một chút.”
Y xuống xe trước, lại xoay người vén rèm xe, nho nhã lễ độ mời nàng xuống, nói với cấm quân dẫn đầu: “Điêu dân hành thích, may mà bản vương đi ngang qua, ngược lại là hữu kinh vô hiểm.” Đối phương cũng không trở mặt, nói xong tình hình một lượt, liền đưa Dữu Vãn Âm về cung.
Hạ Hầu Bạc đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng họ dần biến mất trong bóng tối, ánh mắt dần dần lạnh xuống.
Thuộc hạ của y nghiêng người qua, nhỏ giọng báo cáo: “Người vừa bị điện hạ bắn trúng đã được cứu về.”
Hạ Hầu Bạc: “Hắn đã nhìn thấy gì rồi phải không?”
Thuộc hạ: “Trong tay áo của Dữu phi có giấu cơ quan, trước đây chưa từng thấy, xem hình dạng thì có thể phát ra ám khí.”
Hạ Hầu Bạc đứng trong gió đêm im lặng một lát.
Thật lâu sau, y lẩm bẩm một mình: “Nếu đây là lựa chọn của nương nương, vậy ta cũng chỉ có thể tác thành cho nương nương.”
Thuộc hạ: “Điện hạ?”
Hạ Hầu Bạc xoay người đi về phía xe ngựa, để lại một câu căn dặn: “Phái người đưa tin cho mấy vị tướng quân đi, chúng ta bắt đầu chuẩn bị.”
Đến tận lúc Dữu Vãn Âm bước vào cửa cung, trong đầu nàng vẫn là những lời nói kỳ lạ của Hạ Hầu Bạc.
“Vậy vì sao người bệ hạ tìm lại là nương nương…” Nàng nhỏ giọng lặp lại một lần, vẫn không nhận ra chủ ý trong đó. Hạ Hầu Đạm đi tìm nàng lúc nào, lại còn bị Đoan Vương nhìn thấy?
Cửa cung đã mở, mạch suy nghĩ của nàng theo đó cũng dừng lại.
Hạ Hầu Đạm vẻ mặt vô cảm nhìn nàng chằm chằm. Trong ánh đèn lờ mờ, mặt mày của hắn hoàn toàn ẩn vào bóng tối, chỉ có thể thấy rõ đôi môi mím chặt.
Cảm giác chột dạ áy náy của Dữu Vãn Âm đột nhiên nổi lên, vội vàng chạy tới: “Ta sai rồi, Ta không nên…”
Khoảng cách kéo gần lại, nàng thấy rõ ánh mắt hắn, lời nói cũng trở nên ngập ngừng, tóc gáy đều dựng đứng lên.
Hạ Hầu Đạm nắm chặt cổ tay nàng, kéo nàng đi vào trong cung.
Nơi hắn nắm chính là chỗ vừa rồi bị Đoan vương nắm, Dữu Vãn Âm bị đau, theo phản xạ mà giật tay ra.
Hạ Hầu Đạm dừng lại.
Hắn chậm rãi quay đầu lại, đầu tiên là nhìn về phía nàng, vài giây trôi qua, mới rất khó khăn mà dời mắt khỏi nàng, nhìn về phía tên ám vệ bị thương vừa trở về đứng sau lưng nàng.
Trong sự im lặng không một tiếng động, giọng nói của hắn giống như lưỡi giáo phá băng: “Chôn hết đi.
Sau khi Dữu Vãn Âm xuống khỏi xe ngựa của Đoan Vương, nàng đã tự động tiến vào chế độ sống sót, ngay cả bộ não hoạt động quá tải cũng đã tạm thời ngưng hoạt động, lúc này nàng sợ hãi đứng yên tại chỗ, thậm chí không nhận ra người hắn nhắc tới là ai.
Tiếp theo chỉ thấy cấm quân nhận lệnh bước lên phía trước, bắt lấy mấy ám vệ kia, thô bạo đè bọn họ quỳ xuống mặt đất.
Mấy người bọn họ bị thương đều không nói một lời, cũng không kêu gào xin tha, chỉ im lặng dập đầu nhận tội.
Dữu Vãn Âm: “!!!”
Nàng cực kỳ sợ hãi: “Đợi đã! Không liên quan đến bọn họ.”
Hạ Hầu Đạm không thèm nghe, đột nhiên kéo mạnh, Dữu Vãn Âm loạng choạng bị hắn kéo về phía tẩm điện, hoảng sợ nói: : “Bệ hạ... Bệ hạ!” Nàng hạ thấp giọng nói, tốc độ nói rất nhanh: “Là ta cứ nhất định muốn chạy ra ngoài, bọn họ không biết lệnh cấm của người, là ta sai, không nên g.i.ế.t người vô tội…”
Hạ Hầu Đạm cười một tiếng kì quái.
Dữu Vãn Âm cố gắng quay đầu lại nhìn, ám vệ đã bị kéo đi rồi.
Dữu Vãn Âm toàn thân ớn lạnh, quay đầu lại nhìn góc nghiêng của hắn.