Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Hắn sải bước đi quá nhanh, cung nữ cầm đèn đều bị bỏ phía sau. Trong bóng tối chỉ thấy tóc hắn rối bù, giống như điên dại.
Đây không phải Hạ Hầu Đạm mà nàng quen biết.
Trong một khoảnh khắc, nàng gần như nghi ngờ người mình quen biết đó lại xuyên đi. Linh hồn của hắn rời khỏi thân thể này, kẻ còn lưu lại trước mặt nàng là bạo quân nguyên bản, nắm quyền sinh s.á.t trong tay, tàn nhẫn vô tình.
Nàng không tự chủ được bắt đầu run rẩy: “... Đạm tổng?”
Hạ Hầu Đạm không có phản ứng.
Vẫn là anh ta sao? Dữu Vãn Âm chẳng để ý gì khác, chỉ muốn cứu người: “Chúng ta chỉ có nhiêu đó ám vệ, đã mất đi hơn nửa, bọn họ chính là những người đã c.h.ế.t vì người trong nguyên tác đó!”
Hạ Hầu Đạm: “Đoan Vương làm sao tìm được nàng?”
Hỏi câu này không đầu không đuôi, Dữu Vãn Âm trong lúc hỗn loạn, qua hai giây mới hiểu được ý nghĩa trong lời nói đó của hắn: “Chắc chắn là trinh thắm của hắn đang tìm kiếm khắp thành, không thể nào là ám vệ tiết lộ. Nếu như trong ám vệ có nội gián, Đoan Vương đã sớm biết chúng ta có s.ú.n.g, còn có nhiều bí mật lớn hơn nữa, ta và ngài đã sớm không đánh mà thua!”
Hạ Hầu Đạm bất động: “Dẫn nàng xuất cung trong tình hình này, có khác gì nội gián?”
Dữu Vãn Âm: “...”
Dữu Vãn Âm hiểu ra một cách muộn màng. Mục tiêu trút giận của Hạ Hầu Đạm không phải những ám vệ đó, mà là bản thân nàng.
Bản thân làm trái lời hắn rồi, giấu hắn chạy ra khỏi cung, còn suýt nữa để Đoan Vương thăm dò được bí mật của phe mình, làm hỏng chuyện lớn.
Nhưng hắn không muốn giết nàng.
Nàng không phải chịu, vậy nhất định phải có người thay nàng chịu.
Nàng không biết bắt đầu từ khi nào, cách suy nghĩ của đối phương lại trở nên ngày càng phù hợp với thân phận của người đứng đầu như vậy. Hoặc có thể là nàng không phải không nhận ra sự thay đổi của hắn, chỉ là vẫn luôn nhắm mắt làm ngơ, hết lần này đến lần khác tự an ủi bản thân.
Hạ Hầu Đạm là mảnh vỡ cuối cùng của thế giới mà nàng quen thuộc ở nơi này, một tia bận tâm cuối cùng. Nhưng thế giới đã sớm hoàn toàn thay đổi, không ai có thể trước sau như một.
Dữu Vãn Âm hít sâu một hơi, quỳ xuống.
Hạ Hầu Đạm vốn đang kéo nàng đi, lúc này nàng đột nhiên quỳ xuống, cuối cùng hắn cũng buông tay.
Gạch lát nền của đêm đông đã sớm lạnh thấu xương, mới vừa chạm vào đầu gối, khí lạnh liền tàn nhẫn xâm nhập vào da thịt. Nhưng Dữu Vãn Âm đã không còn cảm giác lạnh nữa. Nàng cúi đầu, dịu dàng nói nhỏ: “Việc này xảy ra vì một mình ta, cầu xin bệ hạ tha cho ám vệ, trách phạt thần thiếp.”
Nàng chỉ có thể thấy Hạ Hầu Đạm đứng không vững lùi lại nửa bước.
Sau vài hơi thở dài đằng đẵng, đỉnh đầu truyền đến giọng của hắn: “Được.”
Hắn lệnh cho cung nhân: “Nhốt Dữu phi vào tẩm điện, khóa lại. Từ hôm nay trở đi, cho đến ngày mà trẫm c.h.ế.t, không được để nàng ấy ra ngoài một bước.”
Dữu Vãn Âm không ngẩng đầu, nghe tiếng bước chân hắn dần dần đi xa.
Cung nhân cúi người đỡ nàng dậy: “Nương nương, mời người.”
Nàng giống như đang đi trên mây, mơ hồ được dìu vào cửa điện. Tiếng khóa cửa ở phía sau vang lên, cung nhân sợ cơn thịnh nộ của Hạ Hầu Đạm, không ai dám theo vào, khóa cửa lại liền tránh xa.
Tẩm điện rộng lớn chưa bao giờ trống trải như vậy. Dữu Vãn Âm dựa lưng vào cánh cửa, đứng ngây ngốc.
Trong đầu nàng có hàng ngàn suy nghĩ lẫn lộn, nhất thời cảm thấy cổ tay đau âm ỉ, lại lo lắng ám vệ có được cứu hay không, rồi lại nghĩ tới đám người Sầm Cẩn Thiên, không biết Đoan Vương có quay lại tìm bọn họ gây phiền phức hay không.
Hạ Hầu Đạm sau khi nghe chuyện này, có phái người đi bảo vệ bọn họ không? Liệu hắn có cho rằng người xung quanh Sầm Cẩm Thiên đều phải chết, có cho rằng một người giấy vô tri vô giác, chết rồi cũng chỉ đơn giản là chết rồi không?
Trước kia nàng sẽ không suy đoán hắn như vậy, nhưng bây giờ...
Dữu Vãn Âm quay người lại gõ cửa: “Có ai không? Ta có chuyện quan trọng!”
Gọi nửa ngày, không ai trả lời.
Trong tẩm điện địa long cháy, Dữu Vãn Âm lại vẫn càng đứng càng lạnh. Nàng đi tới bên giường, đột nhiên ngã nhào xuống, vùi mặt vào dưới chăn như đà điểu.
Mới sớm hôm nay, hai người bọn họ vẫn còn ở đây, ngươi một lời ta một tiếng châm biếm bản tấu sớ.
Ngực dường như vỡ ra một khoảng trống, toàn bộ cảm xúc đều chảy ra ngoài, đến nỗi nàng chỉ có thể cảm thấy được sự tê dại.
Không biết qua bao lâu, bỗng nhiên truyền đến tiếng mở cửa.
Nàng kinh ngạc đứng dậy, nhìn về phía cửa: “Bắc thúc.”
Bắc Chu bưng khay gỗ trong tay: “Ta tới đưa cơm cho nương nương.”
Dữu Vãn Âm vội vàng chạy qua túm lấy ông ta, sợ ông ta để bữa tối xuống liền đi: “Bắc thúc, Sầm Cẩn…” Nàng đổi lời giữa chừng: “Tiêu Thiêm Thái và Nhĩ Lam đối với bệ hạ còn có tác dụng lớn, Đoan Vương có thể sẽ tìm bọn họ gây phiền phức…”
Trọng âm của nàng là “có tác dụng lớn”.
Bắc Chu nghe ra quan điểm của nàng về Hạ Hầu Đạm đã thay đổi, thở dài một tiếng: “Cấm quân làm việc chu toàn, đi cứu nương nương đồng thời cũng thay đổi vị trí của đám người Sầm Cẩn Thiên. Vãn Âm, chuyện đêm nay, là Đạm Nhi có lỗi. Lúc nương nương sống chết chưa rõ đó, bệ hạ gần như điên rồi.”
Dữu Vãn Âm sững sờ.
Bắc Chu: “Bệ hạ lúc ấy ra lệnh, cho dù xe ngựa của Đoan Vương đi tới đâu, chỉ cần nương nương không an toàn xuống xe, liền giết chết Đoan Vương ngay tại chỗ. Đoan Vương kia mỗi lần hành động, đều bí mật dẫn theo không biết bao nhiêu thuộc hạ, cấm quân lại vội vàng tập kết, nếu thật sự giao tranh, thắng bại đều khó lường. Thủ lĩnh cấm quân khuyên nhủ một câu, suýt nữa cũng bị bệ hạ chôn.”
Dữu Vãn Âm im lặng giây lát, hỏi: “Bắc thúc, dáng vẻ ban nãy của bệ hạ, trước kia thúc đã từng thấy chưa?”
Bắc Chu suy nghĩ một chút: “Bệnh đau đầu đó của bệ hạ nương nương cũng biết, lúc phát bệnh đau dữ dội, liền sẽ có chút không thể kiểm soát được. Thế nhưng bệ hạ sợ dọa nương nương, những lúc như này đều cố gắng không gặp nương nương… cho nên bệ hạ lúc này cũng không tới.”
Dữu Vãn Âm: “Vậy tình huống này của bệ hạ, có phải là càng ngày càng thường xuyên không?”
Sau cùng nàng không động đến miếng bữa tối nào. Dữu Vãn Âm nằm trên giường, lúc đầu chỉ là nhắm mắt suy nghĩ, không biết từ lúc nào đã rơi vào giấc ngủ bất an.
Nàng mơ một giấc mơ kỳ lạ. Hạ Hầu Đạm trong mơ bị mổ bụng, ngã vào trong vũng máu. Tên sát nhân đứng ngay cạnh xác hắn, mỉm cười.
Hung thủ kia rõ ràng có khuôn mặt giống hắn như đúc, trong mơ nàng biết rõ, đó là bạo quân trong nguyên tác.
Bạo quân mỉm cười đi về phía nàng: “Vãn Âm, không nhận ra trẫm sao?”
Hắn vừa nói vừa đưa tay lên, giơ một trái tim đẫm máu ra trước mặt nàng.
Bên tai truyền đến tiếng động rất nhỏ, Dữu Vãn Âm đột nhiên giật mình tỉnh giấc, kìm nén động tác mở mắt. Vừa rồi hình ảnh trong mơ quá rõ ràng, ngay cả phần sợ hãi kia cũng đều nguyên vẹn xâm nhập vào hiện thực.
Ngoại trừ sợ hãi, còn có một phần cảm xúc mãnh liệt không kém, mà nàng nhất thời không kịp phân biệt.
Tiếng bước chân đến gần.
Ánh nến chập chờn lọt qua mí mắt mỏng manh, chiếu ra một mảnh đỏ ửng.