Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Mảng đỏ ửng đó lại bị bóng người che khuất. Hạ Hầu Đạm ngồi xuống bên giường, cúi đầu nhìn nàng.
Dữu Vãn Âm nhắm chặt hai mắt, càng cố gắng ổn định nhịp tim, trái tim nàng lại càng đập mạnh đến đinh tai nhức óc, như thể quyết tâm muốn bán đứng nàng.
Nàng đoán không ra đối phương bây giờ là tư thế gì, nét mặt gì. Sự điên cuồng của hắn đã qua chưa? Ở gần như vậy, nếu như hắn lại làm ra hành động khác thường gì, nàng không hề có đường thoát— mặc dù hắn đến nay không thật sự làm hại nàng, nhưng sát khí cuồng loạn ban nãy đủ để cách không xé nát một người.
Dữu Vãn Âm âm thầm nghiến răng.
Nàng không muốn tỉnh lại, không muốn cùng hắn bốn mắt nhìn nhau. Nàng sợ ở trên gương mặt quen thuộc kia nhìn thấy một nụ cười quái dị mà tàn bạo, sợ trong mắt hắn chiếu ra đốm lửa trong mơ.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, bên giường không có chút tiếng động nào truyền đến.
Dữu Vãn Âm không chịu đựng nổi nữa. Ngay trước khi nàng bỏ cuộc mà mở mắt, cảm giác lạnh lẽo nơi cổ tay, khiến lông mi nàng run lên.
Một bàn tay lạnh lẽo nâng cổ tay nàng lên. Bóng đèn di chuyển đến gần, Hạ Hầu Đạm đường như đang kiểm tra làn da của nàng.
Đầu ngón tay hắn lướt qua nơi nào đó giữa cổ tay nàng. Chỗ đó đau nhức đã lâu, Dữu Vãn Âm kịp phản ứng, đó là lúc Đoan Vương kiềm chế nàng để lại vết bầm tím.
Hạ Hầu Đạm có lẽ đã lầm tưởng rằng bản thân đã làm nàng ấy bị thương. Bởi vì cái chạm của hắn rất nhẹ, quá nhẹ rồi, thậm chí còn mang đến một chút ngứa ngáy.
Tiếp theo đầu ngón tay kia rời đi, lại di chuyển tới bên cổ nàng.
Đó là nơi Đoan Vương hôn vào.
Dữu Vãn Âm trong lòng căng thẳng. Tên khốn kia vậy mà cố ý để lại dấu vết!
Ngón tay của Hạ Hầu Đạm chậm lại, vẫn như gần như xa chạm vào nàng, cảm giác mát mẻ thấm vào da thịt trên cổ.
Dữu Vãn Âm ngay cả hô hấp cũng ngừng lại, hoàn toàn không đoán trước được đối phương sẽ có phản ứng gì.
Bóng tối bao phủ xuống, che lấy ánh sáng nhạt xuyên thấu qua tầm mắt. Hạ Hầu Đạm che mắt nàng lại.
Tay hắn lạnh, môi lại vẫn ấm áp.
Dữu Vãn Âm mở mắt ở dưới lòng bàn tay của hắn.
Lúc này nàng không dùng hết sức tránh né, cũng không nhìn thấy mặt của hắn. Nhưng sự lưu luyến trong nụ hôn dường như tràn đầy, là hơi thở của cố nhân.
Giống như vở kịch ảo mộng đã kết thúc, mặt nạ chế thành từ phấn trắng bung ra những hoa văn mạng nhện, từ trên khuôn mặt hắn từng mảnh từng mảnh vỡ vụn, rơi xuống, vỡ thành bột mịn, lộ ra da thịt của người sống bên dưới.
Hạ Hầu Đạm hôn một lát, không được đáp lại, chậm rãi lui ra phía sau.
Dữu Vãn Âm giữ chặt tay hắn, dùng sức ấn nó, đặt trước mắt bản thân.
Ngón tay nàng trắng bệch, móng tay đều cắm vào mu bàn tay hắn.
Hạ Hầu Đạm đưa mắt nhìn nàng, muốn từ một nửa khuôn mặt lộ ra mà đoán vẻ mặt của nàng, nhưng lòng bàn tay lại cảm thấy ẩm ướt.
“... Đừng khóc.”
Nước mắt Dữu Vãn Âm im hơi lặng tiếng tuôn ra, hung hăng từ kẽ răng nặn ra một câu: “Tôi cũng–không muốn–”
Trong lúc hoảng hốt nàng nhớ tới một phần cảm xúc mới từ trong mơ mang ra, hóa ra là tức giận.
Rõ ràng đã hạ quyết tâm chống đối đến cuối cùng, lại chỉ có thể trơ mắt nhìn một mảnh thiên địa này xé toang lồng ngực của hắn, moi tim gan hắn ra.
Hận hắn thay đổi quá nhanh, cũng hận bản thân bất lực.
Còn hận tuyến nước mắt không nghe sai bảo.
Nàng liều mạng muốn đem nước mắt yếu đuối kìm nén trở về, kìm nén đến mặt đều đỏ lên.
Hạ Hầu Đạm không rút tay lại được, giọng nói mang theo một chút luống cuống: “Đừng khóc, là tôi sắp xếp không đúng. Ám vệ không sao, ai cũng không sao. Sẽ không nhốt cô, vừa rồi tức giận nói nhảm, tôi xoay người liền hối hận… Vãn Âm?”
Dữu Vãn Âm lắc đầu: “Không phải, là tôi không nên xuất cung.”
Nàng cuối cùng cũng buông lỏng tay hắn, ngồi dậy đối diện mặt hắn: “Tôi đánh giá sai tình hình, suýt nữa gây ra họa lớn, còn ảnh hưởng đến người khác.”
“Cũng không có…”
“Còn hại anh.” Dữu Vãn Âm đau buồn từ đó: “Anh vừa rồi giống như muốn xé nát người nào đó, lại giống như là chính mình bị xé nát. Khi đó anh rốt cuộc đi đâu? Tôi có phải đã lại đẩy anh thêm một bước về phía bạo quân?”
Hạ Hầu Đạm: “...”
Ba hồn bảy phách của hắn đều bị vấn đề này lay động đến lung lay.
Đúng rồi, trong mắt nàng, thì ra là có chuyện như vậy.
Nàng đang cố gắng ngăn chặn sớm nhất một chuyện đã xảy ra từ mười năm trước, như dã tràng xe cát, lòng tuyệt vọng giữ lại một bóng ma.
Tất cả vọng tưởng đều bị phá vỡ như sự nhầm lẫn, lại được dệt thành những vọng tưởng mới.
Hạ Hầu Đạm không chút do dự, ôm chặt lấy nàng: “Không có. Tôi trở lại rồi.”
Dữu Vãn Âm: “Anh có thể đừng đi nữa không? Tôi không sợ thất bại, cũng không sợ chết, nhưng tôi sợ anh sẽ biến mất vào lúc đó. Anh biến mất, hình như tôi cũng sẽ biến mất rất nhanh, phai mờ trong cái vỏ này…”
“Sẽ không, chúng ta đều ở đây.”
Hạ Hầu Đạm vào giờ phút này đưa ra quyết định cuối cùng.
“Bất kể sống hay chết, cô đều sẽ có người bầu bạn, tôi sẽ không để cô lẻ loi một mình.”
Rõ ràng là sát gần nhau, nhưng trong gang tấc lại như có một khe núi lớn. Mỗi một lời thề rơi xuống, đều vang vọng những âm thanh trống rỗng.
Dữu Vãn Âm không dám nghĩ thêm, cắn chặt môi của hắn, răng nanh đâm ra giọt máu. Hạ Hầu Đạm khàn khàn cười một tiếng, tác thành cho nàng, dụ dỗ nàng, ngay cả máu lẫn nước mắt cũng nuốt vào, giống như yêu quái thưởng thức một linh hồn tươi nhuận đẫy đà.
Mảnh lụa rải rác, tóc dài xõa tung, vương vấn hai cánh tay chồng chéo.
Sau khi đèn trong cung tắt, tuyết dưới ánh trăng càng sáng hơn.
Dữu Vãn Âm mang danh yêu phi làm ni cô lâu như vậy, cuối cùng cũng làm một chuyện mà yêu phi nên làm.
Nàng làm cho vết thương đã sắp lành của Hạ Hầu Đạm lại chảy ra một chút m.á.u.
Tiêu Thiêm Thái nhìn Hạ Hầu Đạm cởi long bào để lộ ngực, vẻ mặt không bình tĩnh nổi.
Hạ Hầu Đạm: “Nhìn vết thương, đừng nhìn chỗ không nên nhìn.”
Tiêu Thiêm Thái còn chỉ vào Dữu Vãn Âm thực hiện lời thề, không dám đắc tội đôi cẩu nam nữ này: “Vi thần bây giờ liền băng bó lại lần nữa.”
Hắn tháo băng vải ban đầu ra, vì kiềm chế bản thân không nhìn những vết loang lổ ấy, hận không thể đem mắt híp thành một đường may, mò đắp thuốc, lại lấy băng vải mới tới.
Quấn nửa vòng, Hạ Hầu Đạm quay người lại, lộ lưng ra.
Tiêu Thiêm Thái: “...”
Đừng nói, vẫn còn có khả năng thưởng thức cái đẹp.
Hắn thờ ơ suy nghĩ, cuối cùng không nhẫn nhịn được liếc nhìn Dữu Vãn Âm.
Dữu Vãn Âm có tật giật mình quay đầu đi.
Tiêu Thiêm Thái giống như là bị người khác cầm đao kề trên cổ, trên tay đột nhiên tăng tốc, thành thạo quấn chặt băng vải, lúc này mới bắt đầu hít vào thở ra lần nữa.
Hắn phút chốc cũng không muốn ở lại lâu, trước khi đi lại, nghĩ tới lỡ như vết thương này lại nứt ra, bản thân còn phải đến. Trong chốc lát ngũ quan rối thành một cục, vùng vẫy khuyên nhủ một câu: “Bệ hạ bị thương trong người, trước mắt vẫn là... Cái này, quan trọng nhất là nghỉ ngơi, này… Chú ý chừng mực.”
Hắn rút đầu lại, mang theo hòm thuốc giống như bay lui ra.
Dữu Vãn Âm: “...”