Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Người như Dữu Vãn Âm đều hết xấu hổ rất nhanh, Hạ Hầu Đạm lại đứng dậy như không có việc gì, khoác lại áo lên vai, chậm rãi thắt dây áo.
Cung nữ đều bị đuổi ra, Dữu Vãn Âm cúi đầu đi tới sau lưng hắn, giúp hắn mặc áo ngoài: “Cái đó… Em lúc đó hơi lo lắng, tạm thời tịch thu lại.”
Hạ Hầu Đạm: “Không phải vấn đề lớn.”
Dữu Vãn Âm đang muốn nhanh chóng chuyển đề tài, thì thấy bả vai hắn hơi cử động: “Em không cần lo lắng, chỉ là thượng triều muộn một lần mà thôi, từ đây cách lúc cần phải thượng triều vẫn còn rất lâu.”
Dữu Vãn Âm: “?”
Khuôn mặt già này của nàng nóng muốn bốc cháy, mang áo ngoài trùm lên đầu hắn: “Ý của anh là để cho em không ngừng cố gắng?”
Tiếng cười của Hạ Hầu Đạm bị bóp nghẹn ở trong quần áo, không vén áo choàng ra, xoay người lại giữ lấy nàng: “Nghe giọng nói em còn đủ khí, xem ra người cần không ngừng cố gắng phải là anh.”
Dữu Vãn Âm cứng đờ trong chốc lát, trong đầu lướt qua hình ảnh lộn xộn trong cảnh đêm, vội nói: “Không được không được, chúng ta vẫn nên nghe theo lời dặn của thái y.”
Vào tối qua mất kiểm soát, đến bây giờ chân nàng vẫn còn mềm nhũn. Bây giờ nếu như lại làm súng nổ một lần nữa, cho dù đối phương chịu đựng được vết thương của mình, bản thân nàng cũng không chịu được.
Hạ Hầu Đạm nghe thấy lời nói này cười càng lớn hơn.
Thằng cha này rốt cuộc đang hài lòng cái gì?
Dữu Vãn Âm vừa hạnh phúc vừa buồn cười, cách y phục vỗ vỗ mặt hắn: “Sau này không sợ tiếp xúc da thịt sao?”
Tiếng cười của Hạ Hầu Đạm hơi thấp, dừng lại vài giây, nhẹ giọng nói: “Không sợ.”
“Vậy là tốt.” Dữu Vãn Âm mỉm cười, muốn rút tay về, vén khăn trùm đầu lên, vì ái phi nhỏ này đột nhiên thẹn thùng. Hạ Hầu Đạm vẫn giữ cổ tay của nàng không buông, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve.
Dữu Vãn Âm cúi đầu nhìn xuống, thì nhìn thấy vết bầm tím kia.
Nàng nhớ tới chuyện này, vội giải thích: “Nơi này không phải là anh làm bị thương, là Đoan Vương.”
Nàng kể lại đại khái cuộc đối thoại diễn ra trên chiếc xe ngựa.
Hạ Hầu Đạm tự kéo áo choàng, nụ cười dần dần biến mất: “Che giấu lâu như vậy, vẫn không thể đem cô ra khỏi phạm vi chú ý của hắn.”
“Cái này không có biện pháp, từ khi hắn biết em 'mở thiên nhãn' một giây kia trở đi, em ở chỗ hắn cũng chỉ còn hai kết cục, hoặc là để hắn lợi dụng, hoặc là đi tìm cái chết. Em luôn muốn khiến hắn tin tưởng rằng tôi đứng về phía hắn, nhưng ngày hôm qua tình hình đó đáng sợ quá, không biết có lộ ra sơ hở không…”
Dữu Vãn Âm nhíu mày: “Nếu như hắn nghi ngờ em, nói không chừng sẽ tạm thời thay đổi kế hoạch ám sát anh, để tránh em bị dùng thiên nhãn biết trước. Vậy áp lực của chúng ta càng lớn hơn.”
Hạ Hầu Đạm nhìn nàng như có điều suy nghĩ.
Dữu Vãn Âm: “Thôi được rồi, lo buồn vô cớ cũng vô dụng, làm hết sức mình nghe số trời đi. Anh tranh thủ thời gian đi thượng triều…”
“Vãn Âm.” Hạ Hầu Đạm nói: “Nếu bất kể như thế nào hắn cũng hoài nghi em, không bằng dứt khoát phá vỡ đi.”
“Phá như thế nào?”
“Anh muốn phong em làm hoàng hậu, chọn ngày không bằng đúng ngày, em cảm thấy hôm nay thế nào?”
Dữu Vãn Âm sững sờ.
“Là như thế này.” Hạ Hầu Đạm đếm ngón tay tính cho nàng nghe: “Phe cánh thái hậu kiểm soát được gần như giống nhau, thái hậu cũng nên chết rồi, dù sao thời gian tang lễ lớn cũng không thể phong hậu. Sau đó, anh và Đoan Vương đương nhiên sẽ có một trận chiến. Đến lúc đó nếu hắn thắng, hắn cần củng cố lòng dân. Nếu cô là hoàng hậu, hắn muốn động đến em sẽ có nhiều phần kiêng nể.”
Dữu Vãn Âm: “... Đoan Vương đối với kẻ phản bội căm thù đến tận xương tủy, anh thật sự tin rằng có thêm một cái danh hoàng hậu là có thể ngăn cản hắn giết em sao?”
Hạ Hầu Đạm nhất thời không trả lời.
Trong khi hắn im lặng, cô trả lời lại: “Hắn nói ‘động anh’ không có nghĩa là ‘giết anh’.”
Ai cũng không rõ suy nghĩ của Đoan Vương. Nhưng từ biểu hiện của hắn trong xe ngựa mà xem, nếu hắn giết Hạ Hầu Đạm, có lẽ cũng sẽ không động sát tâm với Dữu Vãn Âm, mà sẽ muốn chiếm lấy nàng làm của riêng.
Một cung phi triều đại trước, tùy tiện tìm cái lý do thay đổi thân phận, là hắn có thể tùy ý thao túng.
Đến lúc đó Hạ Hầu Đạm đã chết không còn hồn, cuối cùng lời nói có thể bảo vệ cho nàng để lại cũng chỉ còn lại thân phận hoàng hậu này.
Hạ Hầu Đạm: “Không biết có thể có bao nhiêu tác dụng, em cứ làm đi để cho anh được an tâm. Được chứ?”
Rõ ràng đang nói lời thất vọng, ánh mắt của hắn so với trước kia bất cứ lúc nào đều sáng lên vài phần, giống như từ trong sương đêm lộ ra một ánh sáng.
Buổi tối ngày hôm trước Dữu phi còn bị hoàng đế hạ lệnh giam lỏng, qua một đêm, đột nhiên lập tức phong hậu.
Lúc Hạ Hầu Đạm thượng triều không hề báo trước mà hạ lệnh này, văn võ cả triều gần như không kịp thở… Còn có một người ngất lịm, là cha của Dữu Vãn Âm.
Vẻ mặt Hạ Hầu Đạm hiên ngang lẫm liệt: “Mẫu hậu bệnh tình nguy kịch, trẫm lòng như dao cắt, hận không thể xẻ thịt làm thuốc. Nhớ lại những năm này trong cung vắng vẻ, thường làm cho mẫu hậu lo lắng suy nghĩ. Hiện nay kế hoạch duy nhất là lập hậu, dùng trời đất định vị, tẩm bổ sinh sôi, có lẽ sẽ giúp mẫu hậu biến nguy thành an.”
Nói tóm lại: Xung hỉ.
“Đương nhiên.” Hắn lại bổ sung: “Trước mắt trẫm ăn ngủ không yên, Dữu phi ngày đêm lại càng thêm cực nhọc, ở trước giường mẫu hậu ngày đêm chăm bệnh. Cho nên đại lễ phong hậu này, lễ bộ có thể hoãn lại để chuẩn bị.”
Đồng thời Dữu Thiếu Khanh bị đưa ra khỏi đại điện, tin tức bùng nổ một cách nhanh chóng, lan truyền khắp hậu cung.
Dữu Vãn Âm vừa ra đi khỏi cửa đã bị lấn át.
Người đến cục diện hơn hẳn ngày trước, những người nịnh nọt, những người cầu xin tha thứ, ai ai cũng có lời để nói.
Dữu Vãn Âm suy nghĩ mấy lần bình tâm điềm tĩnh: “Ừ ừ, nước hoa tường vi không tệ, nhưng đừng tặng, xin nhận tấm lòng… Miệng nhỏ muội muội thật ngọt ngào, người cũng đẹp... Không sắc phong lễ lớn, thái hậu cơ thể chưa khỏi bệnh, không thích hợp lo liệu…”
“Lâu nay thái hậu vẫn yêu thương tỷ tỷ nhất, nghe được tin tốt này, lập tức sẽ tốt hơn!” Các phi tần mặt mày cong cong, cười theo giống như thật.
Dữu Vãn Âm: “...”
“À đúng rồi, lần trước tỷ tỷ nói bóng bàn gì đó, bọn muội cố gắng học qua một chút.” Một tiểu mỹ nữ giống như ảo thuật giơ ra hai cái vợt gỗ, lại lấy ra một quả bóng rỗng ruột với màu sắc rực rỡ, nhìn sắc mặt của Dữu Vãn Âm: “Tỷ tỷ thích không?”
Nói xong ở trước mặt nàng thành thạo tung quả bóng bảy tám lần.
Dữu Vãn Âm: “?”
Đây chính là cảm giác Sở Vương thích eo nhỏ sao?
Dữu Vãn Âm từ từ mỉm cười lộ ra vẻ ôn hòa: “Được, được, rất nhanh nhẹn.”
Lăn lộn ở thế giới này đến bây giờ, diễn xuất của Dữu Vãn Âm có tiến bộ rất lớn, bây giờ bình tĩnh sử dụng giọng điệu trong kho lời kịch cung đấu, trong lòng lại không hề có cảm giác gì.
Cái danh “hoàng hậu” giống như một bộ quần áo mới, nàng mặc vào cũng chính là mặc, chưa thể nói là vui sướng, nhưng mà cũng không đến mức sợ hãi.
Có lẽ nàng rất nhanh cũng sẽ giống như Hạ Hầu Đạm, cùng vỏ bọc thân thể này hòa vào một thể, không phân biệt được khi nào đang diễn nữa...