Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Dữu Vãn Âm lắc mạnh đầu, làm cho tiểu mỹ nữ đang kéo nàng sợ hãi.
Nàng hít một hơi: “Đến đây đi, chơi với ta hai ván.”
Lâm Huyền Anh ngồi trên ngựa liếc mắt nhìn mặt trời, giơ một tay lên: “Dừng lại.”
Cùng người mặc đồ đen đi theo phía sau hắn ta được huấn luyện nghiêm chỉnh, rối rít ghìm ngựa lại, đội quân lớn đột nhiên dừng gấp, trừ cỏ cây xào xạc, vậy mà không phát ra một âm thanh dư thừa.
Lâm Huyền Anh dùng tay che nắng, nhìn về phía trước, rừng cây bốn phía thưa thớt, thế núi thấp xuống, đi thêm về phía trước sẽ tiến vào thôn trấn.
Phía sau một người nổi bật giữa đám đông: “Phó tướng quân.”
Lâm Huyền Anh nhảy xuống ngựa, tiện tay buộc ngựa vào cây: “Đóng quân ở vị trí ban đầu, ban đêm từng nhóm lại tiếp tục tiến về phía trước.”
“Vâng.”
Ở phía sau bọn họ, đội quân đen hùng vĩ nhìn thoáng qua không nhìn thấy phần cuối, lặng lẽ ẩn vào trong rừng sâu.
Lâm Huyền Anh : “Theo tốc độ này, bao lâu có thể đến đô thành.”
Thuộc hạ: “Nếu không có cản trở, mười lăm ngày có thể đến nơi.” Nói xong, nhìn hắn ta muốn nói lại thôi.
Lâm Huyền Anh xuất phát từ rất sớm.
Thậm trí trước khi Đoan Vương gửi thư tay đến, hắn ta đã tìm Vưu tướng quân: “Đoan Vương muốn tạo phản, dựa vào một ít bĩnh lính riêng đó của hắn không đủ, tuy nhiên có thể mượn người từ tam quân, vây kín đô thành. Theo lý mà nói, quân Trung và hắn hòa hợp, nhưng trước mắt Yến Quốc đang nội chiến, quân Trung cần để lại người ở biên giới, không thể dốc toàn lực ra tay. Cho nên rất nhanh hắn đã lập tức tìm quân đội phía Tây.”
Khuôn mặt mập mạp của Vưu tướng quân đang run rẩy: “Biên giới phía Nam của chúng ta cũng không yên ổn!”
Nữ Vương Khương quốc vốn đang đánh nhau nảy lửa với Yến Quốc, đều đã muốn liên hôn rồi. Bây giờ khí thế Đồ Nhĩ hùng hổ, một khi đánh trả, giết được vua Yến vứt bỏ áo giáp, liên tiếp tháo chạy, lại trốn vào lãnh thổ Khương quốc.
Khương quốc vốn chính là quốc gia nhỏ yếu phụ thuộc vào Yến quốc giống như dây tơ hồng, lần này không may bị vạ lây. Trong chiến tranh loạn lạc, nhiều dân tị nạn không còn đường trốn, đang tới triều Đại Hạ.
Bản thân đám người Khương này không có sức mạnh gì, chơi chiêu nham hiểm lại từng trận từng trận tàn nhẫn. Trộm ít tiền lương thực chỉ có thể tính vào cửa, thậm chí có người trước đây là giả vờ ăn xin, vào trong nhà nông dân tốt bụng, bỗng chốc hạ độc trong nước giếng, giết hại toàn bộ già trẻ trong thôn, lại vơ vét đồ châu báu từng nhà, nghênh ngang rời đi.
Vưu tướng quân đã quen sống thoải mái ở biên giới phía Nam, chưa từng gặp phải loại trận chiến này? Bản thân đang sứt đầu mẻ trán lùng bắt nạn dân, nghe Lâm Huyền Anh nói một lần, chỉ cảm thấy trước mắt biến thành màu đen: “Vậy nếu chúng ta không đưa ai ra được... Đoan Vương có tức giận không?”
Nghe câu hỏi điềm đạm đáng thương này, không biết còn cho rằng người của Đoan Vương đang bay ở trên trời, cầm cung tiễn chỉ vào đầu hắn.
Lâm Huyền Anh tự nhiên nghe ra, hắn ta thực sự hỏi là: “Đoan vương có thể lấy lại lợi ích đã hứa cho ta không?”
Lâm Huyền Anh mỉm cười: “Ngươi giữ đầu này, ta dẫn ngươi ra ngoài.”
Vưu tướng quân ngạc nhiên: “Huyền Anh, ngươi không thể đi! Ngươi sao có thể bỏ cuộc vào lúc này?”
“... Vậy ta sẽ ở lại, ngươi đi làm cấm quân?”
Vưu tướng quân tức giận không lên tiếng nữa.
Tất cả mọi người đều biết, ngay cả bản thân y cũng biết, trên thực tế quân đội phía tây là dựa vào ai chống đỡ.
Lâm Huyền Anh đứng trước mặt y, so với y cao hơn một cái đầu, nở một nụ cười giả tạo hành lễ: “Tướng quân yên tâm đi, ta sẽ không mang đi nhiều người.”
Nhân công hắn ta mang theo quả thực không nhiều lắm, nhưng lại vô cùng tinh nhuệ.
Lâm Huyền Anh nhận lấy bình nước uống một ngụm: “Mặt khác quân lưỡng ra bao nhiêu người, thăm dò được chưa?”
“Quân Trung ước chừng năm vạn người.”
“Ồ, năm vạn... Lạc tướng quân đây là bất chấp tất cả, thề phải cùng Đoan Vương đồng sinh cộng tử.”
“Hành tung quân phía Đông càng bí mật, nhưng số người phái ra hẳn là nhiều hơn chúng ta.”
Lâm Huyền Anh dừng một chút, giọng cứng nhắc nói: “Cấm quân đô thành cộng lại cũng chỉ hơn vạn.”
Cho dù châu phủ xung quanh gấp rút tiếp viện, bàn về binh lực, ở trước mặt biên quân có kinh nghiệm cũng không chịu nổi một đòn.
Trừ phi hoàng đế giấu đội kỵ binh từ trên trời giáng xuống, nếu không một khi tam quân hình thành vây kín, hắn ở trong đô thành có chạy bằng trời.
Chỉ có điều đối với các tướng sĩ tham chiến, đây nhất định sẽ là một trận thắng lợi sỉ nhục. Từ nay về sau ngàn đời vạn đời, bọn họ sẽ vĩnh viễn gánh tên phản quân.
Thuộc hạ đến báo cáo tuổi còn rất trẻ, gần như còn là thiếu niên. Lâm Huyền Anh nhìn thấy hắn nhịn rồi lại nhịn, vẫn mở miệng: “Phó tướng quân… Lúc thuộc hạ tòng quân, vốn tưởng rằng cho dù chôn xương, cũng nên ở sa trường.”
Lâm Huyền Anh nhìn không chớp mắt, buộc chặt bình nước lại: “Tìm một chỗ nghỉ ngơi đi.”
Các tiểu mỹ nữ luyện bóng cho rằng rốt cuộc đã nắm chắc sở thích của Dữu Vãn Âm, lúc này ở trong ngự hoa viên dựng lên bàn bóng, lấy tinh thần phấn đấu không sợ lạnh đánh bóng.
May mà thời tiết nắng lạnh, không gió không tuyết, đánh đánh cũng đã nóng hầm hập.
Lúc ấy Dưu Vãn Âm chỉ thuận miệng nói, kỳ thật căn bản không biết chơi bóng bàn, hơn nữa huống hồ tú cầu này căn bản có thể xem như một môn thể thao mới. Nhưng đồ ăn mọi người được như nhau, cố tình nịnh nọt thêm để nàng chán, thất bại cũng có tới có lui.
Khung cảnh tạm thời giả dối phồn vinh.
Sau mấy trận, có lẽ là đại bắt đầu tiết ra dopamine, hoặc có lẽ là kịch bản cung đấu thành công tiến hóa đến xây dựng đơn vị đoàn kết, đã lâu Dữu Vãn Âm không thấy cả người thoải mái, dần dần trở nên tốt hơn, thậm chí ngay cả tiếng trầm trồ khen ngợi của người bên ngoài đột nhiên yếu đi cũng không phát hiện.
Mãi cho đến khi bỏ lỡ một quả bóng, nàng cười xoay người đi nhặt, mới phát hiện tú cầu lăn xuống một đôi chân cách đó không xa.
Trên đôi chân kia mang giày triều.
Dữu Vãn Âm: “...”
Hạ Hầu Đạm cúi người nhặt tú cầu lên: “Đây là cái gì?”
Phi tần hành lễ xong cúi đầu đứng ở một bên, không dám thở mạnh, tất cả đều nhìn lén phản ứng của Dữu Vãn Âm.
Hoàng đế đêm qua nổi điên, Dữu phi sáng nay phong hậu… Giữa hai tin tức này, rốt cuộc là quy luật quan hệ gì? Vô số cái đầu ra sức suy nghĩ cũng không nghĩ ra.
Một nguyên tắc: Cách tốt nhất để sống sót ở đây, chính là không tìm đường chết. Vô số việc thê thảm xảy ra lúc trước đã chứng minh, đánh càng hăng say, chết càng sớm.
Nhưng quy tắc này không áp dụng cho Dữu Vãn Âm.
Từ khi Dữu Vãn Âm vào cung tới nay, đã đóng vai đi qua hang Bàn Tơ, cũng từng đóng vai bạch liên hoa, đại tài nữ trong tàng thư các, ngọt ngào ngốc nghếch không biết ca hát, không hiểu sự đời tham ăn, giận dỗi hoàng đế lo lắng, lãnh cung mưa sầu gió tủi… Hận không thể đem mỗi một loại hình tượng sống không quá ba chương lần lượt sắm vai một lần, đủ loại chết lớn làm nguyên một bộ.
Đến nỗi mà những người khác có ý học, đều không được phép, bởi vì đến nay không thể đoán ra ra hoàng đế thích bộ nào trong đó.
Có lẽ tinh hoa của nó chính là ở loại hỗn độn bao quát vạn vật này… Một số người nghĩ như vậy.