Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Bà ta không có người thương —chính miệng bà ta nói cho hắn, kiếp này người bà ta hận nhất chính là tiên đế.
Bà ta không có tình nhân — nhiều năm như vậy bà ta ngay cả hạ thần cũng chưa từng nuôi qua.
Bà ta cũng không có con nối dõi — từ trước khi bà ta leo lên hậu vị, lão thái hậu đã cướp đi khả năng mang thai đời này của bà ta.
Có lẽ kể từ giây phút đó, tất cả những gì bà ta mong muốn chỉ còn lại quyền lực.
Giết chết lão thái hậu, chịu đựng tiên đế đến chết, khống chế Hạ Hầu Đạm, điều khiển tiểu thái tử... Cần gì phải yêu người đời? Cần gì chạy theo tình yêu? Đấu với người, vui vẻ vô cùng. Hạ Hầu Đạm chắc chắn rằng, bà ta cho dù thành công giết chết bản thân và Đoan Vương, cũng sẽ không biết mệt mỏi mà tiếp tục tranh đấu, cho đến khi sinh mệnh cạn kiệt.
Đáng tiếc, bà ta thua quá sớm.
Thái hậu giống như cá sắp chết giãy dụa mãnh liệt, khuôn miệng thay đổi liên tục, phát ra âm thanh không rõ ràng.
Hạ Hầu Đạm không muốn cúi người nghe, liền nghiêng tai, nói một cách thiếu kiên nhẫn: “Cái gì?”
Thái hậu bỗng nhiên nở nụ cười.
Bà ta chậm rãi nói vài chữ.
Hạ Hầu Đạm dừng lại một chút.
Bàn tay đặt trước ngực của thái hậu run rẩy nâng lên một tấc, rồi lại đột nhiên rơi xuống, đầu cũng nghiêng sang một bên, không bao giờ nhúc nhích nữa.
Im lặng.
Thái y ở một bên nghe thấy không đúng, quỳ xuống vén màn giường, bắt mạch tượng, lại lật mí mắt của bà ta, giọng run rẩy nói: “Bệ hạ… Bệ hạ…”
Hạ Hầu Đạm vẫn ngồi yên bất động.
Dữu Vãn Âm quỳ ở cuối giường đợi hơn mười giây, không hiểu sao cả, chỉ cứ vậy đứng dậy đi qua, kéo hắn đứng lên.
Hạ Hầu Đạm lúc này mới giống như vừa được bật cái công tắc nào đó, khí tràn đan điền, khóc ra một tiếng đầu tiên: “Mẫu –- hậu —”
Bên ngoài nhận được tín hiệu, lập tức bắt kịp, lần lượt kêu gào khóc lóc. Dữu Vãn Âm từ trong phòng nghe thấy, chỉ cảm thấy thanh thế rất lớn, có nam có nữ, dường như cả các đại thần cũng chạy tới.
Không biết Đoan Vương đã tới chưa.
Nàng vừa gào khóc qua loa cho xong, vừa đi qua vị trí ẩn náu của ám vệ.
Hạ Hầu Đạm tự nhiên không thể khóc một tiếng coi như xong việc, hắn còn đang giúp thái hậu vuốt mắt sửa sang lại liệm y, diễn trọn vở kịch.
Tiểu thái tử nằm sấp bên cạnh cũng bắt đầu thút thít. Chàng ta có lẽ là người duy nhất trong phòng thật sự khóc, rất nhanh đã khóc đến nước mắt giàn giụa, thương tâm đau lòng, cả người run rẩy như là lên cơn sốt, vừa run vừa bò về phía giường, giống như còn muốn liếc mắt nhìn thái hậu một cái.
Dữu Vãn Âm thấp giọng hỏi Hạ Hầu Đạm: “Bà ta vừa nãy để lại lời trăng trối gì?”
Hạ Hầu Đạm quay đầu nhìn về phía nàng, sắc mặt có chút đờ đẫn: “Bà ta nói bà ta ở dưới đó chờ ta.”
Trái tim Dữu Vãn Âm đập thình thịch, từ dưới chân như nổi lên một luồng khí lạnh: “Cái quái gì vậy, chết đến nơi còn chỉ lo nguyền rủa người…”
Nàng nhìn thấy tiểu thái tử bò đến gần, theo bản năng liếc thoáng qua chàng ta một cái. Tiểu thái tử đang nhìn về phía Hạ Hầu Đạm, khuôn mặt nhỏ nhắn căng thẳng, ngũ quan đều biến dạng, cả người ngay cả hô hấp cũng ngừng lại, giống như một quả bóng sắp nổ tung.
Ngay lúc đó, Dữu Vãn Âm đột nhiên cảm thấy trái tim thắt lại.
Giống như là dựa vào trực giác luyện được từ những lúc trải qua sinh tử, cơ thể của nàng động đậy.
Nàng đột ngột nhào về phía Hạ Hầu Đạm, một tay đẩy hắn ra.
Đồng thời cùng lúc này, tiểu thái tử giơ cánh tay lên, trong tay áo bốc lên một làn sương mù đỏ, tung về phía Hạ Hầu Đạm, lại bị Dữu Vãn Âm ngăn lại hơn nửa.
Dữu Vãn Âm đã nghĩ nó sẽ là dao găm, ám khí, tuyệt đối không nghĩ đến sẽ là thứ như này, nhất thời hít vào một hơi, đột nhiên nghẹt thở.
Hạ Hầu Đạm bị nàng đẩy ra hai bước, bị sốc trong giây lát, lập tức che miệng và mũi lại, vội lao tới kéo nàng ra, quay người lại tàn nhẫn đá một phát, chính giữa ngực tiểu thái tử.
Cả người tiểu thái tử đều bị đá bay, ngã xuống đất phun ra một ngụm máu.
Dữu Vãn Âm ngã quỵ xuống đất, ho đến không ra hơi. Hạ Hầu Đạm đưa tay chạm lên quần áo và tóc nàng, đầu ngón tay dính đầy bụi phấn màu đỏ.
Ám vệ đã khống chế tất cả cung nhân và thái y trong phòng, đồng thời cũng khống chế tiểu hoàng tử trên mặt đất: “Bệ hạ, chỗ này không thích hợp ở lại lâu, xin bệ hạ tạm thời tránh đi trước…”
Hạ Hầu Đạm sải bước tiến về phía trước, bóp cổ của tiểu thái tử: “Thuốc giải độc.”
Tiểu thái tử hét lớn.
Tiếng động từ trong phòng truyền ra bên ngoài, tiếng khóc tận tâm bên ngoài ngừng lại.
Năm ngón tay của Hạ Hầu Đạm dần siết chặt, cưỡng bức cắt ngang tiếng hét: “Thuốc giải độc.”
Tiểu thái tử giãy dụa vùng lên, khuôn mặt đỏ tía. Ám vệ thấy tình thế không ổn, cố gắng ngăn cản: “Bệ hạ bớt giận!”
Hạ Hầu Đạm không thèm để ý tới hắn, gân xanh trên tay nổi lên, giữa lông mày nổi lên một luồng khí đen.
Dữu Vãn Âm cuối cùng cũng thở chậm lại, bỗng nhiên không có cảm giác khó chịu nào khác. Nàng quay đầu nhìn, thấy mắt của tiểu thái tử đều chuyển sang màu trắng, vội vàng đi đến kéo tay Hạ Hầu Đạm: “Mau dừng lại, ta không sao cả…” Hắn vậy mà không hề lay chuyển, nàng hoảng sợ, tiến đến bên tai hắn nhắc nhở: “Tất cả mọi người đều ở bên ngoài, người muốn xác nhận danh bạo quân ngay tại đây sao?”
Hạ Hầu Đạm ngoảnh mặt làm ngơ.
Dữu Vãn Âm chăm chú nhìn, sợ tới mức thở dốc– nhãn cầu của Hạ Hầu Đạm đỏ ngầu, bộ mặt dữ tợn, tựa như Tu La.
Trước đây lúc hắn phát điên cũng chưa từng lộ ra trạng thái này.
Dữu Vãn Âm đột nhiên nhớ tới bột phấn màu đỏ này. Thứ đồ chơi kia, có phải khi nãy Hạ Hầu Đạm cũng hít vào một chút?
Nàng đè nén nỗi sợ hãi chỉ huy ám vệ: “Giúp đỡ cứu thái tử!”
Ám vệ do dự không dám di chuyển.
Dữu Vãn Âm khàn giọng thúc giục: “Nhanh lên, chúng ta còn phải hỏi thuốc giải!” Bản thân nàng hít phải nhiều bột phấn đỏ hơn so với Hạ Hầu Đạm, lúc này giống như chôn một quả bom hẹn giờ vào trong cơ thể, không biết lúc nào liền sẽ xuất hiện triệu chứng, chỉ có thể nhân lúc còn tỉnh táo, làm mọi cách để ổn định cục diện.
Ám vệ cắn răng một cái, đồng thời đâm vào vài nơi trên cánh tay Hạ Hầu Đạm, đâm đến cánh tay hắn tê dại, bị ép buông lỏng tay ra.
Ám vệ vừa mới kéo thái tử ra, Hạ Hầu Đạm khàn giọng rít lên: “Giết nó đi.”
Ám vệ: “Bệ hạ…”
“Giết nó!” Hạ Hầu Đạm gầm lên giận dữ như dã thú, tung ra một cú đấm. Ám vệ không dám ngăn cản hắn, né đi một cách thảm hại không chịu nổi.
Hạ Hầu Đạm bổ nhào tới cướp lấy kiếm của hắn.
Ám vệ đi vòng quanh cột.
Hạ Hầu Đạm đưa tay vào ngực, lấy súng ra.
Tất cả những người biết rõ vật đó là gì đồng tử đều đột nhiên co rút lại.
Miệng súng nhắm vào ám vệ kia bị một bàn tay cầm lấy.
Dữu Vãn Âm toàn thân run rẩy: “Hạ Hầu Đạm.”
Hạ Hầu Đạm vô thức nhìn về phía nàng, khi nhìn thấy những giọt nước mắt trong hốc mắt nàng thì đờ đẫn một lúc, trong đôi mắt tối tăm và hỗn loạn đó, cơn bão đã dừng lại nghỉ ngơi vài giây.
Thật ra lý trí của Dữu Vãn Âm cũng đã sụp đổ rất nhanh, năm ngón tay chầm chậm bám theo thân súng, chạm đến da của mu bàn tay hắn, không thể nói ai lạnh hơn: “Buổi tối ăn lẩu nhỏ không?”