Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Hạ Hầu Đạm dừng lại tại chỗ.
Trong lúc đó, Dữu Vãn Âm thấp giọng nói: “Đánh ngất bệ hạ.”
Ám vệ lúc này lại không chút do dự, bàn tay tạo thành hình phẳng một phát chặt xuống hoàng đế.
Dữu Vãn Âm đưa mắt nhìn xung quanh, thái hậu đã chết, hoàng đế trúng độc, thái tử bán sống bán chết.
Nàng lại quay đầu nhìn về phía phòng chính. Thần tử và cung nữ còn đang cúi đầu khóc, nhưng âm thanh rất nhỏ, hiển nhiên đang nghiêng tai lắng nghe tiếng động kì lạ bên trong.
Mọi người trong phòng đều nhìn nàng.
Dữu Vãn Âm cưỡng ép cong khóe miệng: “Bệ hạ quá đau lòng ngất đi, mau đỡ bệ hạ về nghỉ ngơi. Thái tử cảm xúc không ổn định, cũng rất cần động viên.”
Ám vệ hiểu ý, đỡ Hạ Hầu Đạm và thái tử đi ra từ cửa sau.
Dữu Vãn Âm đưa tay quét một nắm bột màu đỏ trên vai, nắm chặt trong lòng bàn tay.
Thứ đồ chơi này đến bây giờ đối với nàng cũng không gây ra bất cứ tác dụng gì. Trong lòng nàng mơ hồ có một suy đoán, lập tức cười với những thái y và cung nữ đó: “Không cần hoảng sợ, tất cả như bình thường đi.”
Lời nói hết sức êm dịu, nụ cười kia lại lạnh lẽo.
Có lẽ bản thân nàng không nhận ra, nhưng ở trong mắt người khác, khí thế quanh thân hoàng hậu mới nhận chức này đã không giống như trước kia.
Những người đó rùng mình một cái, vội vàng di chuyển, có người chuyển đến Tử cung bước tới khâm liệm, có người quét dọn đống bừa bộn.
Dữu Vãn Âm đưa mắt ra hiệu với Tiêu Thiêm Thái, đưa mắt chỉ về hướng thi thể của thái hậu.
Tiêu Thiêm Thái như hiểu ra điều gì đó, cúi người đi tới bên cạnh Tử cung to lớn kia, cùng cung nữ sửa sang lại dung nhan người chết cho thái hậu.
Dữu Vãn Âm đi thẳng ra khỏi phòng.
Trong chính điện quả nhiên có một lượng lớn người đang quỳ, hàng ngũ đó cứ vậy xếp hàng ra khỏi cửa lớn, kéo dài vào màn đêm đen kịt bên ngoài. Thấy nàng đi ra, tiếng khóc vốn đã ngừng lại lại cưỡng chế tiếp tục.
Dữu Vãn Âm ý bảo An Hiền tiến lên, chiếu theo quy trình sắp xếp mọi người ngủ lại hoặc về nhà trai giới. Bản thân nàng tượng trưng nâng mấy phi tử dậy, động viên vài câu.
Đột nhiên có một bóng đen hướng về phía nàng nhanh chóng chạy tới, trong miệng gọi to: “Nương nương.”
Dữu Vãn Âm giống như con chim sợ hãi, liên tục lùi lại mấy bước. Người tới là một đàn ông trung niên, lúng túng đứng tại chỗ, hồi lâu mới lắp bắp lễ phép nói: “Nương nương khỏe không?”
Dữu Vãn Âm: “...”
Nàng thử suy luận một cách hợp lý.
Người này có thể là cha ruột của nàng.
Nhưng nàng lại không thể hoàn toàn xác định, một tiếng “cha” này nếu gọi sai, vậy thì vui vẻ lớn rồi. Cho nên nàng chỉ có thể giơ tay áo lên, lau nước mắt không tồn tại kia, nói một cách không rõ ràng: “Nhận được...quan tâm, ta... Vãn Âm tất cả đều tốt.”
Đối phương: “Ôi chao, nương nương xin đừng lo lắng quá, làm tổn thương thân thể…”
“Dữu Thiếu Khanh.” Giọng nói trong trẻo ôn hòa xen vào.
Đoan Vương không biết từ khi nào cũng đi tới, đỡ lấy nam tử kia, nói khẽ khuyên nhủ ông ta: “Hiện giờ không phải lúc để ôn lại chuyện xưa.”
Quả nhiên là cha nàng.
Nhưng sự chú ý của Dữu Vãn Âm đã hoàn toàn không còn ở trên người cha nàng. Đoan Vương đứng cách nàng quá gần, khoảng cách này, ám vệ cũng không kịp cứu.
Dữu Thiếu Khanh đỏ mặt, vội hành lễ nói: “Là lão thần thất lễ, lão thần lập tức lui ra.” Trước khi đi còn liếc bụng Dữu Vãn Âm một cái.
Lúc này đầu óc Dữu Vãn Âm rất loạn, cũng không buồn phân tích ánh mắt kia của ông ta. Nàng cùng Đoan Vương bốn mắt nhìn nhau, một bên chuẩn bị bất cứ lúc này để chạy trốn, một bên còn phải cố gắng không để lộ ra sự phòng bị.
Hạ Hầu Bạc thương cảm cười: “Còn chưa chúc mừng nương nương bước lên phượng vị.”
Dữu Vãn Âm cũng cười thương cảm: “Điện hạ, trước mắt không phải lúc.”
Trực tiếp lấy lời thoại vừa nãy của y đáp trả.
Hạ Hầu Bạc nghe vậy, nhìn nàng thật sâu sắc: “Nương nương còn muốn chủ trì đại cục, ta cũng không quấy rầy nhiều nữa.”
Dữu Vãn Âm vốn cho rằng y tới hỏi tình hình của Hạ Hầu Đạm, thấy y dễ dàng bị đuổi đi như vậy, không khỏi có chút bất ngờ.
Nàng đặt lời thoại dưới lưỡi mấy lần, lúc này mới cười gượng nói: “Thực sự có chút sứt đầu mẻ trán, đa tạ điện hạ thông cảm. Chúng ta… ngày sau lại nói.”
Hạ Hầu Bạc cười cười, xoay người rời đi.
Mới vừa quay lưng lại, trong giây lát sự lưu luyến và thất vọng trong mắt y đều thu lại hết, thay vào đó tất cả đều là ý mỉa mai.
Có những người không cần sự ôn nhu trong cuộc đời của họ.
Cũng có những người mà sự ôn nhu của họ, keo kiệt đến thoáng qua rồi biến mất, thậm chí ngay cả bản thân cũng chưa từng nhận ra, nó đã biến mất không dấu vết.
Hạ Hầu Đạm không biết mình đang ở chỗ nào.
Trước mắt tối đen, không nhìn thấy bất kỳ cảnh tượng gì.
Trong tai vang lên tiếng vo ve, không nghe thấy bất cứ âm thanh gì.
Nếu như nói cơn đau đầu trước đây giống như một làn sóng biển bao trùm, lần này chính là núi lở sóng thần, trực tiếp đem vỏ trái đất đều nâng lên.
Giống như có ai đó đang đè vào vai hắn, đang hét lên điều gì đó với hắn, nhưng nó lọt vào tai hắn, chỉ làm tăng thêm tiếng ồn vô nghĩa.
Đau quá.
Giống như trong hộp sọ có hai con rồng lớn chui vào, liều chiến đấu ở nơi chật hẹp này, đánh đến xương sọ của hắn nứt ra từng vết, từ đó bắn tung tóe ra nước đắng và hoả diễm.
Đau quá.
Nếu như lập tức chết đi thì tốt rồi.
Cho dù thân thể rơi vào địa ngục, bị nghiệp hỏa thiêu đốt, cũng không thể đau đớn hơn.
Dữu Vãn Âm đuổi mọi người đi, chỉ để lại vài ám vệ giám sát cung nhân bên đó, bản thân vội vàng chạy về, theo sau là Tạ Vĩnh Nhi và Tiêu Thiêm Thái.
“Bột phấn.” Nàng đem bột phấn vừa rồi lén lút giấu trong lòng bàn tay, đã thấm ướt mồ hôi đưa cho Tiêu Thiêm Thái: “Đi kiểm tra.”
Tiêu Thiêm Thái không nói lời nào, trên trán toát mồ hôi, sắc mặt nghiêm trọng rời đi.
Dữu Vãn Âm co cẳng chạy vào trong, nửa đường bị Bắc Chu giơ tay ngăn lại.
Nàng kinh ngạc ngước mắt lên: “Bắc thúc, có ý gì?”
Bắc Chu chỉ im lặng giơ cánh tay, không để nàng qua.
Dữu Vãn Âm biết một ngàn bản thân cũng đánh không lại ông ta, chán nản nói: “Là bệ hạ không cho ta xem sao? Vậy thúc thì sao, thúc cũng cảm thấy ta nên tránh đi vào lúc này sao?”
Bắc Chu: “...”
Dữu Vãn Âm càng nói thê lương: “Trong mắt các người, ta rốt cuộc là cái gì? Chỉ là một món đồ chơi nhỏ thêu hoa trên gấm khi vui vẻ sao?”
Cánh tay Bắc Chu buông xuống: “Giờ có chút mệt mỏi.”
Dữu Vãn Âm: “?”
Bắc Chu tránh hẳn sang một bên: “Trời ơi, lớn tuổi rồi, tay chân già không chịu nổi.”
Dữu Vãn Âm phản ứng muộn màng, vội vàng chạy vào.
Cho dù đã chuẩn bị tâm lý thật tốt, nàng vẫn bị hình ảnh trước mắt làm cho bị sốc.
Hạ Hầu Đạm trên giường được Bắc Chu dùng đệm chăn bọc lại, cả người bị trói thành một cái bánh chưng. Nếu như không nhìn vết máu trên trán và khóe miệng hắn, tạo hình này còn có chút buồn cười.
Bắc Chu dường như là sau khi hắn cắn bản thân mới cuốn lại, lại nhét miếng vải vào miệng hắn. Vì vậy tiếng gào thét mà hắn phát ra đều bị nghẹn lại trong cổ họng, lực sát thương giảm lớn.
Dữu Vãn Âm đứng tại chỗ như người gỗ, mù mịt hỏi: “Mỗi lần bệ hạ lên cơn đều như vậy sao?”