Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Phía sau truyền đến âm thanh của Bắc Chu: “Trước kia không nghiêm trọng như lần này. Khoảng ba tháng trước bắt đầu cần trói, bệ hạ không dám cho nương nương nương biết, liền hạ lệnh cấm. Nhưng không nghĩ tới lần này bệ hạ còn có thể lấy đầu đập vào giường, còn muốn cắn lưỡi…”
Mặt Dữu Vãn Âm lạnh ngắt, đưa tay sờ mới phát hiện là nước mắt của mình.
Hạ Hầu Đạm lại hét lên một tiếng, âm thanh hoàn toàn bị xé toạc. Không thể tự hại bản thân, hắn cũng chỉ có thể dùng cách này để chuyển dời sự đau đớn.
Dữu Vãn Âm đi tới, lấy miếng vải trong miệng hắn ra. Hạ Hầu Đạm lập tức muốn cắn bản thân, hàm răng lại bị thứ khác chặn lại.
Dữu Vãn Âm đưa ngón tay vào miệng hắn.
Có người kéo tay nàng: “Người điên rồi sao? Bệ hạ điên người cũng điên theo?”
Dữu Vãn Âm lúc này mới phát hiện Tạ Vĩnh Nhi cũng theo nàng vào.
Răng Hạ Hầu Đạm đã đâm vào trong thịt của nàng. Dữu Vãn Âm hít một hơi: “Không việc gì, còn tốt hơn so với việc hắn tự cắn bản thân.”
Mí mắt Hạ Hầu Đạm đột nhiên run lên, chậm rãi mở ra.
Hắn vô cùng khó khăn nới lỏng khớp hàm một chút, yết hầu chuyển động hai cái, dùng giọng nói hỏi: “Vãn Âm?”
Ánh mắt của hắn rõ ràng nhìn nàng, lại không chống lại: “Vãn Âm?”
Nước mắt của Dữu Vãn Âm từng giọt từng giọt rơi xuống trên mặt hắn.
Hạ Hầu Đạm tựa như bị ngốc rồi, một lát sau mới lẩm bẩm nói: “Đi ra.”
Dữu Vãn Âm cúi người ôm hắn, hắn lại không ngừng giãy dụa: “Đi ra, nàng không nên tới…” Hắn sốt ruột không chịu nổi, chỉ muốn để nàng ít nhìn hắn hơn một chút.
Có nàng ở đây, hắn ngay cả gào thét cũng phải kìm nén, kìm nén đến gân xanh trên trán nổi lên.
Tạ Vĩnh Nhi đứng ở một bên, thấy bọn họ một người điên, một người đột nhiên biến thành phế vật chỉ biết khóc, không nhịn nổi khinh bỉ, quyết đoán bước lên, mang cuộn vải nhét vào miệng Hạ Hầu Đạm, quay đầu lại hỏi Bắc Chu: “Tại sao không đánh ngất bệ hạ?”
Bắc Chu: “... Ám vệ đã đánh ngất một lần, ta sợ khống chế không tốt lực đánh, làm bệ hạ bị thương.”
Tạ Vĩnh Nhi: “Chờ chút, ta đi gọi Tiêu Thiêm Thái.”
Tiêu Thiêm Thái cúi đầu châm cứu một lần, thở phào nhẹ nhõm: “Có thể giúp bệ hạ ngủ nửa ngày.”
Lúc này trời đã sáng, Dữu Vãn Âm cả người dường như trống rỗng, mệt mỏi ngồi bên giường không lên tiếng.
Tiêu Thiêm Thái suy nghĩ một chút, vẫn bắt đầu báo cáo: “Thần vừa đi lấy chuột thử thuốc, chuột cũng không có phản ứng.”
Dữu Vãn Âm hơi ngước mắt lên.
Tiêu Thiêm Thái: “Lúc trước nương nương bảo thần khám nghiệm thi thể, thần phát hiện sơn móng tay còn sót lại trên móng tay thái hậu, hình như cũng trộn lẫn loại bột này. Nhưng bột phấn này bản thân nó không phải là độc, nếu không nương nương hít vào nhiều như vậy, sẽ không thể đến giờ vẫn không hề hấn gì.”
“Vậy bệ hạ đã xảy ra chuyện gì?”
Thần nhớ mang máng thần từng đọc được trong sách cổ, có một số loại độc đặc biệt, chia làm độc chủng và độc dẫn. Độc chủng ẩn núp trong cơ thể con người, gặp phải độc dẫn mới có thể phát tác.
Đầu của Tiêu Thiêm Thái cúi thấp hơn một chút, không nói tiếp nữa.
Nhưng suy đoán của hắn đã bày ra rõ ràng: trong cơ thể Hạ Hầu Đạm có độc chủng, thái hậu trước kia đem độc dẫn giấu ở trong móng tay, qua nhiều năm như vậy, từng chút từng chút khiến cơn đau đầu của hắn nặng thêm, từ đó bảo đảm hắn vẫn là một bạo quân vô năng.
Độc dẫn bản thân dược tính yếu, điều này cũng giải thích vì sao lúc trước bọn Bắc Chu tra tới tra lui, đều tra không ra trên người Hạ Hầu Đạm có độc.
Nhưng thái hậu không nghĩ tới mình sẽ bị Hạ Hầu Đạm giết chết trước. Trước khi chết, bà ta quyết định báo thù, liền lệnh cho tiểu thái tử dùng lượng lớn độc dẫn đánh lén Hạ Hầu Đạm.
Hạ Hầu Đạm đề phòng tất cả mọi người, duy chỉ không ngờ tiểu thái tử nhu nhược lại ra tay.
Tiểu thái tử cũng biết phụ hoàng đối xử với mình lạnh lùng, bây giờ lại phong tân hoàng hậu, vị trí thái tử của mình rất nhanh sẽ khó giữ. Chẳng bằng liều mạng một lần, lỡ như thành công, chàng ta liền trực tiếp đăng cơ.
Dữu Vãn Âm tạm thời không biết nên bái phục ai.
Có lẽ những người có thể sống sót trong cung này đều trở thành quái vật.
Vậy thì đi tìm người cạy miệng tiểu thái tử đi, chàng ta hẳn là biết thuốc giải.
Tiêu Thiêm Thái lắc đầu: “Tiểu thái tử có lẽ không biết. Ngay cả thái hậu cũng không biết. Loại độc này ở Đại Hạ đã thất truyền từ lâu, chỉ có trong sách cổ đề cập qua vài câu, cụ thể luyện chế như thế nào căn bản không ai biết.”
Dữu Vãn Âm: “Ý của Tiêu Thái y là, độc này từ nơi khác giao tới trong tay bà ta?”
Tiêu Thiêm Thái hình như nhớ tới cái gì, lẩm bẩm nói: “Khương quốc… Người Khương giỏi về độc, thuốc và độc của bọn họ đều tự thành một thể, người ngoài khó có thể tìm hiểu đến cùng.”
Hắn đứng dậy liền đi: “Thần đi điều tra xem sao.”
Dữu Vãn Âm và Tạ Vĩnh Nhi đối mặt nhìn nhau.
Dữu Vãn Âm: “Chẳng lẽ thái hậu có huyết thống Khương quốc?”
Tạ Vĩnh Nhi: “Trong nguyên tác hình như không đề cập đến huyết thống của bà ta, ngược lại viết rằng bà ta đã hạ độc lão thái hậu và hoàng hậu nguyên phối của tiên đế – cũng chính là bà nội và mẹ của Hạ Hầu Đạm. Nếu lúc đó bà ta dùng loại độc này, vậy thì đã quá lâu rồi, căn bản không tra ra bà ta làm sao có được.”
Dữu Vãn Âm nhíu mày suy nghĩ.
Tin tức tốt là, nguyên nhân đau đầu của Hạ Hầu Đạm cuối cùng có manh mối. Chờ Tiêu Thiêm Thái phân tích ra thành phần của loại độc này, có lẽ Đồ Nhĩ có thể tìm được thuốc giải ở Khương quốc.
Tin xấu là… Với trạng thái hiện tại của Hạ Hầu Đạm, không biết còn kịp hay không.
Vào buổi trưa Hạ Hầu Đạm sẽ tỉnh lại.
Dữu Vãn Âm quan sát vẻ mặt của hắn, mặt lộ ra vẻ bất ngờ: “Đầu không đau sao?”
“Căn bản không đau.” Hạ Hầu Đạm đối với chuyện phát bệnh còn không nhớ rõ, thở dài: “Khiến em hoảng sợ rồi.”
Dữu Vãn Âm: “...”
Có hơi tức giận.
Giận hắn giấu mình lâu như vậy, thà rằng bị trói thành bánh chưng cũng không cho phép mình ở bên cạnh.
Nhưng nghĩ lại, cho dù nàng ở đây, cũng không giúp được gì. Vì vậy chút tức giận kia lại hóa thành cảm giác bất lực sâu sắc.
Hạ Hầu Đạm hình như có thể nhận ra tâm trạng của nàng, thay đổi giọng điệu: “May mà tới nhanh đi cũng nhanh, sau một giấc ngủ liền tốt hơn nhiều.”
Dữu Vãn Âm không cảm thấy dễ chịu chút nào.
Hắn phát bệnh vốn dĩ chính là theo từng đợt, lần kế tiếp còn không biết lúc nào sẽ tới.
Nàng mang nói suy đoán của Tiêu Thiêm Thái nói cho hắn nghe: “Anh có manh mối gì không?”
Đầu óc của Hạ Hầu Đạm thực ra còn đang đau như bị đinh đục vào, tuy rằng cơn đau tạm thời giảm, nhưng so với bình thường càng đau đớn hơn. Suy nghĩ của hắn có hơi lộn xộn, cố gắng nhớ lại một chút, trong trí nhớ của bản thân lần đầu tiên đau đầu, là lúc thái hậu c.h.ế.t.
Nhưng lúc đó, vị kế hậu tương lai không có mặt.
Đến nỗi quần áo của thái hậu, trên giường bệnh có còn sót lại bột phấn màu đỏ hay không, hắn thực ra hoàn toàn không nhớ nổi.
Hạ Hầu Đạm: “Cho dù lúc ấy có độc dẫn... Độc chủng kia là khi nào…”
Trước khi thái hậu chết, nữ nhân này chỉ là một cung phi, hắn chưa bao giờ tiếp xúc qua. Huống chi hắn biết rõ hậu cung hiểm ác, từ ngày đó ăn mặc tới đi đứng luôn cẩn thận đề phòng mọi chuyện.