Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Dữu Vãn Âm: “Cái gì?”
Hạ Hầu Đạm phục hồi tinh thần lại: “Không có, anh đang nghĩ thái hậu hạ độc chủng như thế nào.”
Dữu Vãn Âm: “Vậy thì không có khả năng. Tạ Vĩnh Nhi nói bà ta hạ độc chết nội tổ mẫu và thân mẫu của anh, anh nghĩ xem đều là mấy năm trước rồi.”
Ồ, thì ra là vậy.
Hạ Hầu Đạm đột nhiên phúc đến thì lòng cũng sáng ra hiểu rõ được.
Nghe nói mẹ đẻ của hắn Từ Trinh hoàng hậu khi sinh hắn ra rất khó khăn, sau đó lại luôn nhiều bệnh tật, chỉ qua hai năm liền c.h.ế.t trẻ.
Như vậy, thái hậu hạ độc Từ Trinh hoàng hậu khi nào?
Lúc bà ta hạ độc… sẽ tốt bụng tránh thời gian mang thai chứ?
Hạ Hầu Đạm nhịn không được nở nụ cười.
Dữu Vãn Âm hoảng sợ: “Cười cái gì?”
“Không có gì.” Hạ Hầu Đạm trong biểu cảm cười chứa đầy bi thương, nhưng không có để lộ trong âm thanh: “Tên bạo quân này, thật sự xui xẻo.”
Thì ra sự cẩn thận của bản thân ngay từ đầu đã không có ý nghĩa. Trước đó, thậm chí trước khi sinh ra đời, số phận của nhân vật này đã được viết xong.
Thay vì nói là người nào đó hại hắn...
Không bằng nói là trời cao, muốn cho hắn từng bước phát điên.
Hạ Hầu Đạm một hơi khí này ở trong lòng ngực xung đột, lục phủ ngũ tạng đều ở trong dư âm chấn động, thở ra nhưng lại nhẹ nhàng một tiếng: “Quỷ xui xẻo!”
Vẻ mặt Dữu Vãn Âm có hơi thay đổi, nắm tay của hắn: “Sẽ không xui xẻo đến cuối cùng. Hắn gặp chúng ta.”
Hạ Hầu Đạm trong lúc nhất thời thậm chí không hiểu “chúng ta” này là chỉ ai.
Nghi vấn của hắn nhất định là lộ ra trên mặt, cho nên Dữu Vãn Âm lại giải thích một câu: “em và anh.”
Trong miệng tiểu thái tử quả nhiên cũng không hỏi ra được gì.
Chàng ta tự biết cuộc đời này đã bị hủy, gặp người chỉ biết cười thảm thiết, nụ cười kia có lúc lại giống thái hậu như đúc.
Hạ Hầu Đạm hạ ý chỉ phế bỏ vị trí thái tử của chàng ta, trách chàng ta suy nghĩ về những hành vi sai trái của mình, nhưng không giết chàng ta như đã tuyên bố với thái hậu, ngược lại lấy danh nghĩa giam giữ, phái đi vài người để bảo vệ chàng ta.
Đây chủ yếu vẫn là vì ghét Đoan Vương.
Có thái tử bị phế như vậy còn sống, Đoan Vương cho dù thành công giết vua, cũng không thể danh chính ngôn thuận kế thừa ngôi vua. Trong triều tự nhiên sẽ xuất hiện một nhóm bè cánh của thái tử, lại cùng hắn đấu thêm mấy hiệp.
Và nếu như bọn họ tiêu diệt Đoan Vương, quay đầu lại mưu tính thái tử cũng không muộn.
Một thắc mắc khác trong lòng Dữu Vãn Âm cũng nhanh chóng được giải đáp.
Đáp án này là Tạ Vĩnh Nhi mang về: “Đúng vậy, bọn họ đều cho rằng cô mang thai. Suy đoán này bắt đầu lưu truyền từ ngày bệ hạ phong hậu. Muốn nói có bằng chứng gì, chính là ngày đó cô vận động một chút, hoàng đế liền vội vàng kéo cô đi. Lúc đầu không nhiều người tin, kết quả bệ hạ liền đột nhiên phế bỏ thái tử duy nhất, đều nói là vì nhường đường cho đứa con trong bụng cô…”
Dữu Vãn Âm: “...”
Dữu Vãn Âm gần như cạn lời: “Phế thái tử không phải vì thái tử thất đức sao?”
“Con người chỉ tin vào những gì họ sẵn sàng tin. Tư duy thói quen tính cách của người xưa là “mẹ quý nhờ con.” Tạ Vĩnh Nhi tính một cách rõ ràng: “Nhưng tôi nghi ngờ ai đó đang sử dụng tư duy thói quen tính cách để lan truyền tin bịa đặt, đó cũng là một phần của cuộc chiến dư luận.”
“Đoan Vương?” Dữu Vãn Âm khó hiểu: “Có mưu đồ gì?”
“Tạm thời đoán không ra. Dù sao bản thân cô cũng nên cẩn thận đi.”
Tuy nói như thế, Dữu Vãn Âm cũng không thể tự mình nhảy ra tuyên bố “Tôi không có thai”. Tạm thời không tìm được cơ hội giải thích rõ, liền chỉ có thể theo tin đồn.
Bọn họ đã biết viện quân của Đoan Vương trên đường vội vã tới, sẽ không thể ngồi chờ người ta chuẩn bị chu đáo.
Thế nên Khâm Thiên Giám đột nhiên tính ra một ngày tốt ngàn năm hiếm gặp để an táng, ngay ba ngày sau. Hạ Hầu Đạm cau mày với văn võ cả triều, hai bên khó xử, hồi lâu sau nói: “Theo quy tắc là bảy ngày đặt linh cữu, nhưng mẫu hậu hồng phúc ngang trời, để kịp ngày tốt ngàn năm như vậy, vậy liền phá lệ đặt quan linh cữu ba ngày, chôn cất sớm đi.”
Một nửa đã từng là phe cánh thái hậu một chữ phản bác đều không có, còn phải tranh nhau khen hắn hiếu thuận.
Tất cả lời chia buồn được nén lại trong vòng ba ngày. Hạ Hầu Đạm khoác sợi đay để tang, tự mình túc trực bên linh cữu.
Ngày hôm đó đưa tang thái hậu, có lời đồn hoàng đế bị bệnh, nhưng hôm nay bá quan vừa thấy hắn ngay ngắn quỳ gối ở linh đường, tất cả lời đồn đại không đánh cũng tự đổ.
Tiễn đưa một hoàng thân quốc thích, Dữu Vãn Âm khoác một thân gió tuyết trở lại trong phòng, lập tức giậm chân: “Lạnh quá, làm sao có thể lạnh như vậy, nhiệt độ này chẳng lẽ cũng là âm mưu của Đoan Vương?”
Hạ Hầu Đạm gõ đầu gối đứng lên: “Có quy tắc, hắn cần phải phát minh ra máy làm lạnh.”
“Cũng có thể là thái hậu oán hận quá sâu, người có cảm thấy nơi gió lạnh ở đây từng trận hay không... Ta vừa rồi đột nhiên phản ứng lại, đêm cuối cùng kẻ này chết còn vừa vặn là đêm giao thừa! Bà ta chết, phải kéo người dân cả nước đều không thể ăn mừng năm mới, đây là oán hận lớn bao nhiêu......” Dữu Vãn Âm lẩm bẩm.
Hạ Hầu Đạm: “Lại đây, cho em cái này.”
“Cái gì?”
Hạ Hầu Đạm lấy một vật từ dưới đồ tang rộng thùng thình ra, nhét vào trong tay nàng: “Ôm đi.”
Là một cái lò sưởi.
Dữu Vãn Âm nở nụ cười: “Anh thật sự có nó, thảo nào người quỳ được.”
Hạ Hầu Đạm hạ thấp giọng: “Bên ngoài có tiếng động không?”
Dữu Vãn Âm lắc đầu.
Xung quanh linh đường có vẻ vắng vẻ, thực ra giấu vô số ám vệ.
Dựa theo Tư Nghiêu nhớ, Đoan Vương có hai kế hoạch.
Một là khi Hạ Hầu Đạm túc trực bên linh cữu phái thích khách ám sát hắn, không để lại vết thương, làm giả ra một hiện trường thần bí.
Hai là lúc đưa tang, dựa theo lễ nghi phong tục Đại Hạ, đoạn cuối cùng trước khi tiến vào lăng tẩm được hoàng đế đỡ linh cữu. Đoạn đường này vừa vặn đi qua hẻm núi dưới chân núi Bắc Sơn, nếu như phái người ở trên núi đẩy tảng đá lớn xuống, ngụy trang thành núi lở, thì người trong hẻm núi không có đường trốn.
Hai kế hoạch có một điểm giống nhau, chính là đều có thể đẩy tội cho oan hồn của thái hậu, vừa vặn hô ứng dư luận “Bạo quân vô đức bị trời phạt” lúc trước lan truyền.
Mà kế hoạch của Hạ Hầu Đạm, là trước đó để lại mai phục ở hai nơi linh đường và núi Bắc Sơn, nếu như có thể bắt được đối phương trước khi hành động, danh chính ngôn thuận trừ bỏ Đoan Vương, đó là kế sách sáng suốt nhất, lỡ như đối phương nhiều quỷ kế nắm bắt bỏ trốn, hoặc là tuy rằng bắt tới, lại không tra được trên đầu Đoan Vương, bọn họ cũng như cũ sẽ trừ bỏ Đoan Vương. Về phần dư luận cùng lòng dân, để giữ sinh mệnh lại từ từ chữa trị.
Cho nên trong mấy ngày này, có bất kỳ biến động nhỏ, ám vệ đều sẽ ngay lập tức đến báo cáo trước.
Nhưng mà, có lẽ chính là bởi vì xung quanh mai phục quá chu đáo, khơi dậy sự đề phòng của Đoan Vương, bọn họ ở trong linh đường đợi trọn vẹn hai ngày, ngay cả cái bóng ma cũng không thấy.