Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Ở bên ngoài vòng vây, ngược lại có mấy thái giám cung nữ thò đầu ra thăm dò. Nếu như đây cũng là người Đoan Vương phái tới, vậy thì tỏ ra quá mức trẻ con, so với “chuẩn bị gây sự”, ngược lại càng giống là “giả vờ chuẩn bị gây sự”. Ám vệ sợ bọn họ công khai sửa chữa đường núi nhằm giới hạn Thiểm Tây, một bên nhìn chằm chằm linh đường, một bên ngược lại phái thêm nhiều thuộc hạ đi thăm dò vùng lân cận Bắc Sơn.
Đây là tết âm lịch ngột ngạt nhất của Dữu Vãn Âm trải qua từ lúc sinh ra. Thời gian tang lễ cấm chuyện vui, trong cung một luồng không khí nặng nề, từ trên xuống dưới đóng cửa không ra ngoài. Mùi của thiên tai sắp tới như ép đỉnh Thái Sơn, ngay cả bông tuyết đều rơi vào chậm chạp vài phần.
Điều an ủi duy nhất là, tình hình của Hạ Hầu Đạm dường như đã chuyển biến tốt.
Tiêu Thiêm Thái mỗi ngày lén vào khám bệnh cho hắn một lần, cẩn thận tỉ mỉ kiểm tra sức khỏe, còn phải làm một xấp ghi chép thật dày, tính toán suy đoán ra thành phần của loại độc đó trong cơ thể hắn. Vẻ mặt Hạ Hầu Đạm thoải mái, chỉ nói đau đầu không nặng thêm nữa. Ngạc nhiên chính là vết thương trên ngực hắn ngược lại phục hồi nhanh chóng, bây giờ quay người giơ cánh tay đều không còn đáng ngại.
Dữu Vãn Âm: “Thần thiếp có một suy nghĩ to gan.”
Hạ Hầu Đạm: “Cái gì?”
“Bệ hạ nghĩ xem, lúc đó âm mưu rõ ràng như vậy tuyên bố vết thương này không thể liền lại, nhưng ở trên người bệ hạ, không hiểu sao lại liền lại được.” Dữu Vãn Âm trầm giọng phân tích: “Hơn nữa lần này sau khi lên cơn đau đầu, vết thương lại lành nhanh hơn, không cảm thấy kỳ quái sao?”
Tiêu Thiêm Thái ở một bên xen vào: “Nói như vậy, quả thật có chút khác thường.”
Dữu Vãn Âm người đọc văn nhiều năm trên mạng: “Trong sách y học của ngươi, có khái niệm ‘lấy độc trị độc’ không?”
Tiêu Thiêm Thái: “A.”
Hắn suy nghĩ giây lát, gật đầu nói: “Nếu hai loại độc đều là của người Khương, thực sự dược tính có thể xung khắc khắc lẫn nhau.”
Dữu Vãn Âm thành công khích lệ: “Đi kiểm tra đi, trực giác nói cho ta biết đây là câu trả lời đúng.”
Tiêu Thiêm Thái đồng ý, lại chần chừ không cáo lui: “Nương nương, có thể nói chuyện riêng một chút được không?”
Dữu Vãn Âm sững sờ, trong lòng trầm xuống. Một bác sĩ muốn “nói chuyện riêng” để nói, thường không phải là lời tốt đẹp gì.
Hạ Hầu Đạm lại cười vỗ vỗ nàng: “Đi đi.”
Dữu Vãn Âm đành phải đi ra ngoài. Sau lưng nàng không có mắt, cũng không nhìn thấy phía sau mình, Hạ Hầu Đạm hướng về phía ánh mắt uy hiếp của Tiêu Thiêm Thái.
Hai người đi tới sảnh Thiên Điện, Tiêu Thiêm Thái xoay người lại, nói thẳng: “Nương nương còn nhớ lời hứa lúc trước không?”
Dữu Vãn Âm đang chờ hắn thông báo bệnh tình của Hạ Hầu Đạm, nghe vậy dừng lại, trong giây lát chết đi sống lại: “À à, thả Tạ tần đi đúng không? À, ta cho là có chuyện gì. Không thành vấn đề không thành vấn đề, chờ cùng Đoan Vương quyết định thắng bại, ta làm chủ, đưa nàng ta an toàn rời khỏi đô thành.”
Tiêu Thiêm Thái muốn nói lại thôi.
Dữu Vãn Âm: “?”
Tiêu Thiêm Thái hình như đang vắt hết óc cân nhắc từ ngữ: “Bệ hạ đương nhiên là may mắn... Nhưng Đoan Vương xảo trá…”
Dữu Vãn Âm đã hiểu.
Lời thoại đối phương muốn nói là: Lỡ như Đoan Vương thắng, Tạ Vĩnh Nhi chẳng phải là không đi được sao?
Dữu Vãn Âm trước kia không cẩn thận cân nhắc qua tình huống này. Nếu như là nàng trước kia, có lẽ sẽ ngay tại chỗ gật đầu, thả người sớm. Nhưng bây giờ không giống ngày xưa, nàng đã thấy qua thế gian hiểm ác, liền không có cách nào ngăn cản bản thân nghĩ đến: Lỡ như Tạ Vĩnh Nhi sau khi đi ra ngoài lại đến nhờ cậy Đoan Vương thì sao? Cho dù Tạ Vĩnh Nhi là thật sự một lòng về quê ở ẩn, Đoan Vương làm sao có thể dễ dàng buông tha nguồn tin tình báo này?
“Như vậy đi.” Nàng từ từ nói: “Chờ ngày đưa tang thái hậu, Đoan Vương đi theo đội ngũ dẫn ra khỏi thành, ta phái người đưa Tạ tần rời khỏi đô thành từ hướng ngược lại.” Đến lúc đó, Đoan Vương tìm nàng ta cũng không kịp.
Nàng vốn tưởng rằng Tiêu Thiêm Thái còn muốn tranh luận hai câu, không nghĩ tới thiếu niên này khá hiểu lý lẽ, lập tức quỳ xuống hành đại lễ: “Nương nương ơn huệ to lớn, thần nên ghi nhớ.”
Dữu Vãn Âm vội đỡ hắn dậy: “Đừng như vậy, ta cũng không xứng đáng. Lúc trước đã đồng ý thả ngươi đi cùng nàng ta, nhưng trước mắt độc của bệ hạ chưa tìm được thuốc giải, thật sự còn phải dựa vào ngươi.”
Tiêu Thiêm Thái im lặng một chút, dịu dàng nói: “Thần chưa bao giờ muốn rời đi. Tạ tần nương nương sống khỏe mạnh, thần không còn thỉnh cầu gì.”
Dữu Vãn Âm không nhịn được lộ ra ánh mắt ngưỡng mộ tình cảm thiêng liêng: “Thực ra ngươi cũng có thể thỉnh cầu cái khác, mọi người không để ý.”
Tiêu Thiêm Thái không di chuyển, không thoải mái cúi đầu: “Thần… Thần tự biết không lọt vào được mắt nàng, cũng không vào được lòng nàng. Thay vì khiến cho người ta chán ghét, không bằng đưa nàng rời đi. Ngày sau trời đất bao la, mỗi khi nàng thấy phong cảnh, có lẽ cũng sẽ nhớ đến cố nhân.”
Tình cảm thiêng liêng, đây là tình cảm thiêng liêng thật sự.
Dữu Vãn Âm cảm thấy tôn trọng: “Yên tâm đi, ta sẽ đi sắp xếp.”
Tiêu Thiêm Thái được nàng bảo đảm, biết ơn rất nhiều rời đi. Lúc rời đi còn khom lưng, không dám để cho nàng nhìn thấy vẻ xấu hổ trên mặt mình.
Hắn nôn nóng tiễn Tạ Vĩnh Nhi, hơn nữa không hoàn toàn là sợ Đoan Vương. Cũng là sợ Dữu Vãn Âm phát hiện, thực ra cho dù bản thân ở lại, cũng không có bao nhiêu giá trị.
Ánh mắt uy hiếp vừa rồi của hoàng đế, là đang nhắc nhở mình đừng nói lời không nên nói.
Ví dụ như, độc trong cơ thể hắn từ trước khi sinh ra cho đến hôm nay, đã tích lũy nhiều khó mà chữa khỏi. Một túi lớn độc dẫn đó của tiểu thái tử đánh lén, chính là cọng rơm cuối cùng đè bẹp lạc đà.
Lại ví dụ như, di ngôn trước khi chết của thái hậu thật ra là bốn chữ: “Độc này khó giải.”
Trong linh đường, Hạ Hầu Đạm đưa mắt nhìn hai người đi xa, lập tức tìm một cái ghế ngồi xuống, hai tay chống lên trán, sức lực kia rất giống đem nó chen chúc phát nổ.
Cơn đau đầu vẫn tiếp diễn không ngừng lại, ký ức đã không rõ đột nhiên lại hiện lên trước mắt. Hắn lại lần nữa nhìn thấy một vài năm trước, hoàng tổ mẫu trên giường bệnh thở hổn hển chờ chết. Một tháng trước khi hoàn toàn tắt thở, người phụ nữ đáng thương kia mỗi ngày đều gào thét không rõ thần trí. Lúc đó không ai biết bà ta đang gào thét cái gì.
Nếu như chờ đợi bản thân cũng là kết cục giống vậy…
Hạ Hầu Đạm chế nhạo một tiếng.
Loại khung cảnh quỷ quái này, hắn cũng không ngờ bị nàng nhìn thấy.
Ngày tang lễ cuối cùng, cuối cùng cũng có tin tức truyền đến: Bắc Sơn có người đêm khuya xuất hiện, di chuyển mấy tảng đá lớn, chôn ở dưới tuyết.
“Xem chừng là được lựa chọn phương án B.” Dữu Vãn Âm nói: “Người của chúng ta vào vị trí chưa?”
Hạ Hầu Đạm: “Mai phục trong núi đã nhiều ngày. Ngày đưa tang, cấm quân cũng sẽ vây quanh núi, sẽ không cho bọn họ cơ hội ra tay.”
Bọn họ cùng ám vệ quyết định chi tiết hành động, Dữu Vãn Âm lại nhắc tới chuyện của Tạ Vĩnh Nhi. Hạ Hầu Đạm không có ý kiến khác, lập tức sắp xếp xe ngựa đưa nàng ta đi.