Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Y cũng biết rằng sau khi cấm quân bao vây nơi này thành một vòng, sẽ diễn ra một vở kịch hoàn chỉnh.
Sắc mặt của y không thay đổi chút nào, y còn cúi người giúp đỡ một số quan chức ngã dậy.
Khóe miệng Hạ Hầu Đạm hạ xuống.
Cao thái úy nhanh chóng áp giải người xuống. Thị vệ bên cạnh Hạ Hầu Đạm tiến lên hỏi cung theo lệ, được quyền đấm đá lục soát người, cuối cùng lớn tiếng nói: “Thuộc hạ tìm được lệnh bài Đoan vương phủ trên người thích khách này.”
Tất cả đều im lặng.
Văn võ bá quan đồng loạt nhìn về phía Hạ Hầu Bạc.
Thích khách hẳn là sẽ không ngu xuẩn đến mức mang theo tín vật Đoan Vương bên người. Nhưng y có mang hay không kỳ thật không quan trọng – Hạ Hầu Đạm cần thị vệ tìm ra lệnh bài, thị vệ liền tìm ra lệnh bài, như thế mà thôi.
Ở đây không có kẻ ngốc, thấy tình hình này mà còn không rõ: Hai huynh đệ Thiên gia muốn trình diễn quyết chiến, ngay tại thời khắc này, ở trước mắt bọn họ.
“Đoan Vương!” Một tiếng hét lớn, Lý Vân Tịch kích động nổi trống trận “ Ngươi dám!”
Nhưng Hạ Hầu Bạc mở to mắt khó có thể tin được, hướng về phía thị vệ kia tức giận nói: “Ngươi, ngươi nói bậy!
Lý Vân Tịch: “...”
Con cáo già này đang làm gì vậy?
Hạ Hầu Bạc “thụp” một tiếng quỳ xuống: “Nhất định là có kẻ gian hãm hại, cầu xin bệ hạ minh xét, thần hoàn toàn trong sạch!”
Hạ Hầu Đạm và y đang mỗi người diễn một vai, nghe vậy khó xử nhìn thị vệ, lại nhìn thích khách, khàn giọng nói: “Quan tài của mẫu hậu suýt nữa bị đập nát, những thích khách này rốt cuộc bị ai sai khiến, nhất định phải tra rõ đến cùng. Hoàng huynh cũng kinh sợ rồi, chi bằng về thành nghỉ ngơi trước đi. Người đâu, hộ tống hoàng huynh hồi phủ.”
Ra lệnh một tiếng, cấm quân bốn phía lập tức lao tới Đoan vương.
Hạ Hầu Bạc tương đối phối hợp, ưu nhã hành lễ, xoay người chủ động nghênh đón cấm quân, ngón tay buông xuống bên cạnh nhấc lên.
Nhưng vào lúc này, trong đám người bỗng nhiên có người “A” một tiếng: “Khởi bẩm bệ hạ, thần đã gặp thích khách này. Hắn là gia đinh trong phủ Dữu Thiếu Khanh.”
Thần tử lên tiếng là một quan thần Đoan Vương, nói xong còn lớn tiếng hỏi: “Dữu Thiếu Khanh, ngươi gặp gia đinh của mình, sao không nhận nhau?”
Đám đông nổ tung.
Sau Đoan Vương, Dữu Thiếu Khanh cũng trải nghiệm đãi ngộ vạn người chú ý. Ông ta không bình tĩnh như Hạ Hầu Bạc, ngay lập tức hai chân run lên: “Lời... lời nói vô căn cứ, tôi chưa bao giờ gặp người này.”
Lý Vân Tích: “Làm sao có thể là người của Dữu Thiếu Khanh! Ai không biết Dữu Thiếu Khanh đức nghĩa thanh liêm và minh mẫn...”
“Kỳ lạ nha.” Giọng nói trong trẻo thêm vào: “Dữu Thiếu Khanh vừa mới lên làm quốc trượng, có cơ hội tận hưởng vinh hoa phú quý, ngược lại đi cùng Đoan vương hợp mưu giết vua, hắn điên rồi sao?”
Lý Vân Tịch ngạt thở một chút.
Người giúp đỡ chính là Nhĩ Lam. Một câu của nàng ta có thể bằng đánh bại mười câu của người đó, đồng thời còn đổ tội cho Đoan Vương.
Lý Vân Tịch: “Đúng, đúng vậy.”
Đồng đảng của Đoan Vương thấy tình hình không tốt, lại có một người đứng lên: “Bệ hạ, lần trước lão thần đến phủ Dữu huynh chúc thọ, quả thật đã gặp qua gia đinh này. Dữu huynh, gia đinh của huynh làm sao có được lệnh bài của Đoan vương phủ? Trong chuyện này chắc chắn có điều đáng ngờ.”
Dữu Thiếu Khanh đã bị dọa vỡ mật, lảo đảo quỳ xuống đất: “Cái này, cái này, cái này...”
Những người ủng hòa Hoàng đế hiện tại thấy hành động sợ hãi của ông ta, trong lòng lạnh toát.
Mấy tên đồng đảng của Đoan Vương kia chưa chắc có thể nhớ kỹ diện mạo của một gia đinh, nhưng bọn họ dám mở miệng nói chuyện vào lúc này, đã nói lên bọn họ sớm biết, thích khách này quả thật không thoát khỏi liên quan đến Dữu phủ, chỉ cần tra kỹ, cái nồi này có thể úp lên đầu Dữu Thiếu Khanh.
Chẳng lẽ tân nhậm quốc trượng này thật sự điên rồi?
Dữu Thiếu Khanh vừa mới nhìn thấy mặt thích khách, như rơi xuống hầm băng.
Gia đinh đúng là gia đinh của ông ta , nhưng người này từ lúc nào đã trở thành thích khách của Đoan vương, ông ta lại hoàn toàn không biết.
Tuy nhiên, làm sao có thể nói ra được? Nếu nói ra, ai sẽ lắng nghe nửa sau câu đó?
Nói trắng ra, trong tình cảnh hôm nay, thứ không quan trọng nhất chính là chân tướng. Dữu Thiếu Khanh từ trước đến nay đã không có vị thế vững chắc trong triều đình, sống trong sự lẫn lộn, hiện giờ nữ nhi bay lên cành cây biến thành phượng hoàng, người ghen tỵ với ông ta còn nhiều hơn người nịnh nọt ông ta. Nhìn tình thế trước mắt, đám người này đã sớm thương lượng với nhau muốn đẩy ông ta ra làm quỷ chết thay!
Đoan vương à Đoan vương, rốt cuộc từ bao lâu trước đã bắt đầu tính kế ông ta?
Đồng đảng Đoan Vương phụ họa càng ngày càng nhiều, Dữu Thiếu Khanh đổ mồ hôi như mưa, đau lòng dập đầu nói: “Bệ hạ, lão thần oan a! Người này... người này là gian tế Đoan Vương phái tới!”
“Ha ha ha ha.” Thích khách khóe miệng nhuốm máu đột nhiên nở nụ cười: “Ta thấy lạ thật, vì sao các ngươi đều cảm thấy ta bị người khác sai khiến? Dữu đại nhân, hai chúng ta rốt cuộc là ai sai khiến ai, ông có thể nói rõ ràng hay không?”
Dữu Thiếu Khanh suýt nữa quyết định: “Ngươi đang nói cái quỷ gì, ta căn bản chưa từng ...”
Hạ Hầu Bạc ở trong lòng cười lạnh một tiếng. Bị đẩy lên sân khấu kịch còn muốn trốn, cũng phải hỏi lão gia có cho hay không.
Gia đinh kia cười quái dị, đưa tay móc từ trong ngực ra một túi thơm nhuốm máu: “Các ngươi vừa mới lục soát người, sao không tìm ra cái này?”
Ám vệ: “...”
Họ chỉ tìm thấy những gì cần tìm thấy.
Túi hương này thô kệch cả, trên nền màu đỏ rực rỡ, được thêu một nam một nữ, cùng cưỡi một con chim đang giương cánh.
Đồng tử Hạ Hầu Đạm co lại, theo bản năng nhìn sang bên cạnh. Trong đám thị vệ bên người hắn, có một thân ảnh hơi nhỏ gầy.
Hạ Hầu Bạc bắt được ánh mắt của người đó khẽ động, ánh mắt hơi híp lại.
Gia đinh: “Cái túi thơm này là ai thêu, chắc hẳn hoàng đế bệ hạ nhất định có thể nhìn ra ?” Gia đinh dương dương đắc ý cười ha hả: “Dù sao hôm nay ông đây cũng không thoát khỏi cái chết, trước khi chết cũng muốn nói một phen thoải mái, để không bị các ngươi coi như một bí mật trong cung rồi đè xuống!”
Đêm qua.
Hạ Hầu Bạc đưa túi thơm và mấy tờ thư cho hắn: “Ta nói, ngươi ghi nhớ.”
Tử sĩ nhận lấy nhìn, trên thư là chữ viết của nữ tử, chưa nói tới xinh đẹp, viết những lời tình tứ giả tạo – tất cả đều là lời dụ dỗ của Dữu Vãn Âm ở trong lãnh cung lừa dối Đoan vương.
Hạ Hầu Bạc: “Túi hương ngươi mang theo bên người, thư tín ngươi giấu ở Dữu phủ, chờ người đi lục soát. Hiện giờ tất cả mọi người đều suy đoán Dữu hoàng hậu mang thai, Hoàng đế phế Thái tử là vì nhường đường cho hài tử trong bụng nàng ta. Nhưng sau khi ngươi bị bắt phải cung khai trước mặt mọi người, đứa bé trong bụng Dữu hoàng hậu là con của ngươi.”
“Trước khi vào cung nàng ta đã qua lại với ngươi, sau khi vào cung vẫn luôn tìm ngươi và có thai với ngươi. Không ngờ mọi chuyện bị Dữu Thiếu Khanh phát hiện, các ngươi và Dữu Thiếu Khanh cùng nhau thương lượng, giấy không gói được lửa, chi bằng thừa dịp Đoan Vương cùng Hoàng đế đối đầu, giết tên bạo quân kia. Dữu Thiếu Khanh cho ngươi mượn một số người, các ngươi mai phục ở Bắc Sơn, nếu thất bại liền đổ tội cho Đoan Vương.”