Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
“Không ngờ tới bị người ta nhận ra, âm mưu bại lộ, ngươi nghĩ mình sống không được, sắp chết cũng phải cười nhạo bạo quân một phen.”
Tử sĩ nhất mực ghi nhớ, rồi lại khó hiểu nói: “Điện hạ, Hoàng đế thật sự sẽ tin lời này sao?”
Hạ Hầu Bạc: “Hắn tin hay không cũng không quan trọng, quan trọng là, văn võ bá quan ở đây đều sẽ nghe thấy.”
“Kể từ đó, Dữu Vãn Âm vĩnh viễn tẩy không thoát tên yêu nữ, mà Hạ Hầu Đạm nếu ngang nhiên che chở nàng cũng thành hôn quân sắc dục làm mờ mắt.
Tử sĩ: “Nếu Hoàng đế căn bản không phòng bị, một đòn của chúng ta trúng rồi, lập tức tiễn hắn đi Tây Thiên thì sao?”
Hạ Hầu Bạc: “Vậy ngươi không cần thú nhận nữa. Để đứa bé trong bụng Dữu hoàng hậu trở thành con của Hạ Hầu Đạm đi.”
“... Dữu hoàng hậu không mang thai.” Tử sĩ nhắc nhở.
Hạ Hầu Bạc cười cười.
Vì thế tử sĩ nghĩ ra: “ Không sao, sau khi Hạ Hầu Bạc cầm quyền, nàng tự nhiên sẽ mang thai. Tương lai hài tử là ấu đế, mà Hạ Hầu Bạc là nhiếp chính vương.”
Tất cả những gì họ lên kế hoạch, không gì khác ngoài bốn chữ: Danh chính ngôn thuận.
Đoan vương muốn không chỉ là quyền lực. Y còn muốn vạn dân ca tụng, đức được tám phương, công trải khắp thiên hạ. Y còn muốn quân thần một lòng, chăm lo việc nước, khởi đầu một thời đại thịnh vượng.
Cho nên y tuyệt đối không thể mang danh giết vua thượng vị.
Y muốn làm Thánh Chủ, mà Thánh Chủ thì luôn xứng đáng để nhiều người hy sinh vì y mà chết.
Tử sĩ ở trong lòng nhanh chóng ôn tập lời thoại một lần, ung dung mở miệng: “Dữu...”
Người đó cũng chỉ nói ra một chữ này.
Một tiếng nổ vang, hình ảnh cuối cùng trong mắt tử sĩ, là hoàng đế giơ lên một vật kỳ lạ với y, lỗ hổng tối om bốc lên khói xanh.
Tử sĩ ngã xuống đất, cả người co giật mấy cái, miệng phun máu tươi, hoàn toàn bất động.
Hạ Hầu Đạm bắn một phát súng vào tử sĩ rồi xoay người nhắm vào Đoan vương.
Danh chính ngôn thuận, ai mà không cần chứ? Hắn nhẫn nại đến ngày hôm nay, cũng chính là để có cơ hội lấy danh tiếng khi tiêu diệt Đoan Vương. Nhưng tất cả những điều này có một tiền đề lớn: tình hình phải phát triển theo kịch bản của bên mình.
Rõ ràng, không chỉ có một người nắm giữ kịch bản hôm nay.
Hạ Hầu Đạm vừa quay người lại, trong lòng đã chùn xuống.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, hắn đã không thể nhắm vào Hạ Hầu Bạc.
Hạ Hầu Bạc đã biến mất sau bức tường người do cấm quân tạo ra. Khoảng cách lại vừa đẹp, bị ngăn cách bởi vô số thần tử cùng binh sĩ, vừa hay đứng ở ngoài tầm bắn của hắn. Quả thực giống như là... Biết trước trong tay hắn có vũ khí gì.
Mà những binh sĩ vừa rồi còn vây quanh Đoan Vương, không biết từ khi nào đã đứng trước hắn như một tư thế bảo vệ.
Mới nhậm chức không lâu Cao thái úy sắc mặt biến đổi, không thể ngăn chặn được, nói một cách tức giận: “Các ngươi muốn tạo phản sao?”
Không ai trả lời hắn ta, Trong lúc vô hình, mấy ngàn cấm quân ở đây chia làm hai phe, tự tập kết và đối đầu với nhau.
Ở giữa hai phe đó, là bách quan không có vũ khí run rẩy.
Bắc Chu nheo mắt, thì thầm: “Không chỉ những người này. Trong rừng còn có binh lính mai phục, chắc là tư binh hắn trữ hoặc là biên quân đã chạy tới. Đạm Nhi, hắn không hề hy vọng giết chết người bằng vài viên đá, số lượng quân dự phòng của hắn nhiều hơn những gì ta đã dự đoán.”
Đến lúc này, Hạ Hầu Bạc vẫn còn cẩn trọng lớn tiếng kêu lên: “Bệ hạ! Thích khách kia trước khi chết nói chữ ‘Dữu’, vì sao bệ hạ vội vã giết hắn?”
Các đại thần đã sớm co rúm lại không dám lên tiếng. Trong đám người, Lý Vân Tích cứng cổ muốn đáp lại một câu nhưng bị Dương Đạc Tiệp bịt miệng lại. Dương Đạc Tiệp ghé vào tai y vội hét lên: “Đừng nói nữa, văn đấu đã kết thúc.”
Tên đã lên dây không thể không bắn, một hồi ác chiến cuối cùng là không thể tránh khỏi.
Hạ Hầu Bạc: “Bệ hạ vì một nữ tử, lại không phân biệt trắng đen, xuống tay với huynh đệ tay chân sao? Vậy Dữu hoàng hậu rốt cuộc có thủ đoạn gì mê hoặc tâm trí người, lúc trước xô xát với mẫu hậu cũng có thể an toàn rút lui, ngược lại mẫu hậu bỗng nhiên đột tử...” Hắn đột nhiên nhìn về phía tên thị vệ thấp bé kia: “Dữu hoàng hậu, ngươi không còn gì để nói sao?”
Thị vệ thấp bé kia cả người run lên.
Hạ Hầu Đạm nhìn không chớp mắt: “Bảo hắn câm miệng.”
Cao thái úy hét lên một tiếng, trực tiếp định tính: “Bắt phản quân!”
Cùng lúc đó, Hạ Hầu Bạc cũng hô lên danh hiệu: “Trừ yêu nữ, thanh quân trắc!”
Hai bên rút đao lập tức xông vào nhau, nhất thời mặt đất rung lên.
Bá quan bị vây ở chính giữa bỗng nhiên lại bị tấn công từ trước sau, một bên là vách núi, bốn phía chỉ còn một lối ra, đó là khu rừng tối tăm kia.
Đám người Lý Vân Tích bị đẩy đến chạy về phía khu rừng đó, vừa mới chạy vài bước, lại bị ép lui ra ngoài.
Phục binh trong rừng xuất hiện.
Những người này mới có thể ẩn mình trong bụi cây, ngay cả hơi thở cũng không thể nghe thấy, chỉ có cao thủ tuyệt thế như Bắc Chu mới có thể phát hiện ra manh mối. Lúc này, họ đã xuất hiện một cách hùng hổ, đội ngũ khổng lồ dường như không thấy điểm cuối.
Người đứng đầu ra lệnh, tất cả binh sĩ cùng rút kiếm, người chưa đến, sự ác liệt của họ đã như mây đen trên đầu, khác biệt so với cấm quân tan tác như cát rơi.
Lý Vân Tích mắng một tiếng: “Quân biên giới...”
Khí thế như vậy, chỉ có thể là do lưỡi dao nhuốm máu trên sa trường mà thành.
Làm sao có thể có nhiều binh sĩ biên giới như vậy ở đây? Mặc kệ là từ bắc hay từ nam tới, bọn họ đã chạy đến đây, đô thành không thể không nhận được cảnh báo.
Khả năng duy nhất là, lúc trung quân Lạc tướng quân hoặc là hữu quân Vưu tướng quân hồi triều báo cáo công tác, đã để lại nhân thủ không mang về. Từ đó, họ đã ẩn nấp ở gần đó, chỉ chờ đến khi Đoan vương vung tay hô một tiếng.
Sự thay đổi này rõ ràng không nằm trong dự đoán của Hạ Hầu Đạm. Một nửa cấm quân xông lên phía trước hắn trở tay không kịp, vừa chống lại đám Diêm Vương này thì trong nháy mắt đã bị xuyên thủng đường phòng ngự, ngay lập tức tan tác từng chút.
Quần thần gào khóc thảm thiết, chạy tán loạn.
Tuy rằng hai bên đều để ý thanh danh và cố gắng tránh xa các quan thần, nhưng đao kiếm không có mắt, vẫn khiến họ sợ đến mức lăn lộn trốn chạy.
Lý Vân Tích ở trong văn thần xem như có sức lực cường tráng, vừa chạy còn vừa kéo mấy thần tử bị vấp ngã. Khắp nơi tiếng giết chóc rung trời, xa xa còn có vài tiếng nổ vang, hình như là từ phía Hoàng đế truyền đến, y không biết là cái gì, chỉ biết là nghe có vẻ không lành.
Đột nhiên có tiếng ngựa kêu, một con ngựa hoang thoát ra khỏi đường đi, lao thẳng vào họ. Lý Vân Tích nhanh tay lẹ mắt, đẩy một quan thần già yếu ngã xuống, y tự mình lăn xuống đất, nguy hiểm tránh được móng ngựa.
“Lý huynh!” Dương Đạc Tiệp nhanh chóng khom người tới gần đỡ y dậy: “Không sao chứ?”
Lý Vân Tích hoảng sợ: “Không cần quan tâm ta, các người hãy trốn tới nơi không có ai – Nhĩ huynh đâu?”
“Không thấy!”
Lý Vân Tích vội vàng ngẩng đầu, ở trong đám người tìm kiếm Nhĩ Lam, ánh mắt đảo qua một phương hướng nào đó, đồng tử co lại.