Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Dương Đạc Tiệp: “Lý huynh? Lý huynh đi đâu vậy?”
Lý Vân Tích chạy nhanh, vượt qua đám kiếm đao.
Ở một con đường nhỏ giữa núi xa xôi bị bỏ quên, có một hình bóng gầy yếu đang cố gắng leo lên. Trong ánh nhìn của y, đối phương nép mình sau một cái cây.
Nhĩ Lam muốn leo lên vách đá làm gì? Lý Vân Tích nhớ tới tảng đá khổng lồ kia, nhìn hai bên hướng đi của người và ngựa, y ngay lập tức hiểu câu trả lời.
Nhưng điều này mà họ nghĩ đến thì người khác cũng có thể nghĩ ra!
Cấm quân chợt gặp cường địch, sĩ khí sụt giảm, từ trước đến nay chỉ là một đám cỏ dại tự ý làm chủ, giờ đây tinh thần đánh mất, định hình đang bắt đầu tan rã.
Hạ Hầu Bạc không cưỡi ngựa, lặng lẽ ẩn sau hàng người, nhìn xa xa về phía hoàng đế, nơi liên tục vang lên tiếng nổ kỳ lạ.
Nhưng người bắn không phải là Hoàng đế.
Sau khi khai chiến, vũ khí trên tay Hoàng đế đã biến mất.
Có lẽ là vì che dấu tai mắt người khác, thị vệ thấp bé kia cũng không trốn ở phía sau hoàng đế, mà là cùng những thị vệ khác lao ra tác chiến. Nhưng “hắn ta” không ổn định, bước chân mơ hồ, rõ ràng không phải là người có võ.
Sau một thời gian đánh nhau: "hắn ta” nhanh chóng bị đánh bại, buộc phải lấy ra vũ khí kỳ lạ từ trong ngực để tự bảo vệ.
Hạ Hầu Bạc nhìn thấy điều này, chỉ một ngón tay xa xa: “Đi bắt thị vệ kia lại.”
Lúc này thị vệ kia bắn không trượt phát nào, súng đã hạ gục một đám người, buộc các người khác không thể tiến gần.
Nếu Hạ Hầu Bạc không điều tra qua hố bom trong điện, không phái tử sĩ quan sát qua hình dạng vũ khí của Dữu Vãn Âm, lúc này có lẽ y thực sự sẽ không có biện pháp.
Hạ Hầu Bạc giơ cánh tay, sáu bảy người lính tử sĩ vây lấy, làm mồi nhử, lao thẳng vào nòng súng.
Thị vệ kia quả nhiên luống cuống tay chân, hốt hoảng nổ súng, vừa mới bắn chết hai người, đột nhiên một cái lưới lớn từ trên trời rơi xuống, bao phủ “hắn ta” bên trong.
Thị vệ mãnh liệt giãy giụa, nhưng mà đám tử sĩ nhào tới túm lấy dây thừng, hợp lực kéo, cùng nhau kéo mạnh, cái lưới lớn đột ngột co lại, bó chặt tay chân hắn khiến hắn không thể di chuyển thêm.
Thị vệ ngã trên mặt đất vặn vẹo thân thể, bị tử sĩ lấy đao kề vào cổ mới cứng đờ bất động.
Sau khi xác nhận “hắn ta” không thể giơ cánh tay lên được nữa, Hạ Hầu Bạc mới hạ lệnh: “Lấy đi vũ khí của hắn, xé bỏ mặt nạ da của hắn, treo hắn lên cây để mọi người nhìn rõ.”
Sau đó, dùng hắn làm con tin, buộc Hoàng Đế thổi kèn rút quân, ngoan ngoãn trở về cung chịu sự canh giữ.
Hoàng đế không thể chết ở hôm nay, chết ở chỗ này. Hắn phải bị yêu hậu Dữu Vãn Âm mê hoặc tâm trí, điên cuồng mà chết trong cung.
Lý Vân Tích thở hồng hộc: “Dừng lại!”
Nhĩ Lam: “Mặc kệ ta.”
“Phía trên không có khả năng không có người, ngươi đi cũng chỉ là chịu chết.” Lý Vân Tích cắn răng đuổi theo, lại luôn cách xa nàng ta vài bước, chỉ có thể duỗi thẳng cánh tay ý đồ kéo lấy nàng ta: “Ta đi, ta đi là được!”
Nhĩ Lam cười một tiếng: “Nói cái gì vậy, Lý huynh không muốn làm cánh tay chi thần sao?”
“Ta vào triều chính là vì chết lưu danh sử sách, đừng cướp cơ hội của ta!” Lý Vân Tích bổ nhào một bước, cuối cùng cũng kéo được cổ tay Nhĩ Lam, kéo mạnh một cái, đẩy nàng ta ra phía sau: “Nhìn cánh tay của ngươi, ít nhất có thể...”
“Ta là nữ tử.”
“Đẩy được tảng đá kia...” Thanh âm Lý Vân Tích im bặt như bị sét đánh ngang tai.
Thừa dịp y như bị sét đánh, Nhĩ Lam lần nữa vượt qua y: “Trở về đi, Lý huynh. Ta ở trong triều từ trước đến nay cũng không ra thể thống gì.”
Cảnh tượng trên vách đá cực kỳ thảm thương.
Phản quân Đoan vương từng bước ép sát, rất nhanh đã bức lui cấm quân của Hạ Hầu Đạm xuống dưới vách đá. Lúc này tảng đá rơi xuống, cho dù không thể giết chết hoàng đế, cũng có thể giết chết một đám cấm quân.
Tử sĩ Đoan vương tự nhiên cũng nghĩ tới điểm này, vừa bắt đầu khai chiến đã xông lên, muốn chiếm trước tảng đá đó.
Ám vệ của Hạ Hầu Đạm ở lại nơi này trông coi, muốn bắn tên chặn giữa sườn núi. Phía đối diện ngay lập tức đáp trả bằng cách bắn loạn tiễn như châu chấu.
Đánh đến lúc này, xác chết trải dài bên cạnh tảng đá, chỉ còn ba bốn ám vệ may mắn sống, đều bị trọng thương, dựa vào cự thạch che chắn cố gắng chống đỡ.
Nhĩ Lam vừa mới ngẩng đầu liền trúng một mũi tên, trên vai đau nhức, đau đến nàng ta gần như kêu lên.
Nàng ta lập tức nằm úp sấp trên mặt đất, cắn chặt răng, từ xác chết gần đó nàng ta kéo một bộ giáp ra, mặc lên vai, từ từ bò về phía những tảng đá khổng lồ đó.
Ám vệ bỗng nhiên nhìn thấy một quan thần không mang vũ khí chạy tới một mình, kinh ngạc nói: “Ngươi là ai?”
Nhĩ Lam: “Nhìn xuống xem, người của Đoan vương đâu rồi?
Ám vệ sửng sốt.
Nhĩ Lam: “Nếu ta là bệ hạ, ta sẽ cố tình rút lui nhanh hơn, dụ họ đến gần đá.”
Một thị vệ bị bắn trúng ở lưng, mặt trắng bệch như giấy ám vệ liều mạng nhòm ngó xuống, rồi nhanh chóng rút lại: “Thật đấy, dưới đó toàn là người của Đoan vương, không ngạc nhiên họ vội vàng như vậy...”
Y lại bắn hai mũi tên về phía địch, nhưng vì bị thương nặng mà không còn sức lực, mũi tên đã rơi xuống giữa chừng.
Ám vệ ngữ mang theo tuyệt vọng: “Bọn họ muốn lên.”
Y nhìn đồng đội vẫn cố gắng chống đỡ, hít một hơi thật sâu, quay người đẩy lùi tảng đá khổng lồ.
Nhĩ Lam bò đến bên cạnh ám vệ, cùng nhau đẩy mạnh: “Một, hai...”
Dưới chân núi, mấy tử sĩ tiến lên, một người bẻ ngón tay cầm súng của thị vệ, một người khác xé mặt nạ da người.
Mặt nạ bị xé ra một góc, lộ ra mặt mày phía dưới.
Động tác của tử sĩ bỗng dưng dừng lại, miệng mở ra muốn hét lên, nhưng người trong lưới lại bất ngờ nổi lên, xương khớp kêu động vài tiếng, hình dạng cơ thể tăng lên đột ngột, trong chốc lát đã xé rách tấm lưới trói mình!
Nhanh như cắt, chỉ trong vài hơi thở, tử sĩ toàn bộ ngã xuống, nam nhân lộ ra diện mạo thật bay lên trời, giống như đại bàng giương cánh, bay tới độ cao không thể tưởng tượng nổi, giơ súng lên với Đoan vương sau tường người.
Xung quanh hắn ta, không gian trống rỗng, hàng ngàn vũ khí bí mật trên mặt đất bay về phía hắn ta, nhưng hắn ta không chống lại, mà chỉ nhanh chóng bóp cò súng...
“Đùng!”
Hạ Hầu Bạc không thể không trốn.
Y trốn rất nhanh, nhưng súng của đối phương càng nhanh hơn, giống như dự đoán hướng đi của y, hai tiếng “Đùng đùng” liên tục gần như không có gián đoạn!
Ngay khi chạm đất, Hạ Hầu Bạc cảm thấy có một thứ gì đó bay ra.
Một nửa khuôn mặt bị ướt, đó là máu của chính y.
Thứ bay ra là tai của y.
Nhĩ Lam và ám vệ đều bị thương, mỗi người đã cố gắng hết sức nhưng chỉ có thể đẩy cục đá đó vài tấc.
Nàng ta quyết tâm hét lớn, lao vào cục đá bằng cả cơ thể.
Cục đá di chuyển.
Nhĩ Lam vui mừng trong lòng, mới nhận ra có thêm một người bên cạnh.
Lý Vân Tích: “Cùng nhau.”
Nhĩ Lam: “Ngươi sẽ chết!”
Lý Vân Tích nhìn nàng ta, trong con ngươi thiêu đốt hào hùng trước nay chưa từng có, lặp lại một lần: “Cùng nhau.”
Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, không cho phép do dự, Nhĩ Lam lại hét lên: “Một, hai...”